Mãnh nam lầu sáu - Chương 01

Giới thiệu:

Quan Hàm Tư vĩnh viễn nhớ rõ lần đầu tiên nhìn thấy cô.

Khi đó hắn còn tưởng rằng mình rốt cục cũng tìm được một người có thể cùng mình là đồng bạn, giống như vật họp theo loài, bởi vì “ hắn” cùng mình cao,gầy giống nhau, không chỉ có bộ dạng thanh tú xinh đẹp giống nữ sinh, còn phủ một thân quần áo “hoa lệ” do cha mẹ tỉ mỉ chọn lựa cho.

Sở dĩ dùng hai chữ “hoa lệ” này, là vì ở trên quần áo bọn họ đều thấy được nhãn hiệu Lace, loại chất liệu sa mỏng trong suốt gì đó,chỉ có cô gái hoặc tân nương tử mới mặc.

Bởi vì hắn từ nhỏ thân thể không khỏe, cho nên cho dù hắn lúc ấy đã mười tuổi, vẫn không có quyền tự chủ, bao gồm cả quyền lợi lựa chọn mặc quần áo gì. Cũng bởi vậy, hắn lúc ấy thường xuyên bị người ta cười nhạo hoặc khi dễ.

Cho nên lần đầu tiên nhìn thấy “ hắn”, hắn trừ bỏ cảm giác vui mừng khi tìm được đồng bạn, kỳ thật còn có một loại ác ý khác nảy sinh, hy vọng bọn nhỏ chuyên môn khi dễ hắn có thể đem tinh lực dư thừa ngược lại phát tiết lên người học sinh mới chuyển trường kia.

Chính tại khi hắn còn đang có ác ý như thế,học sinh mới chuyển trường kia thấy hắn bị khi dễ, lại chui đầu vào lưới xoay người chạy về phía bọn họ, hơn nữa quyền đấm cước đá sau một phút đồng hồ,đánh cho bọn người đang vây quanh hắn phải bỏ chạy,cứu hắn.

Thật sự rất khó tin, “ hắn” rõ ràng thoạt nhìn cũng gầy yếu giống hắn, không phải sao? Vì sao có thể dũng cảm như vậy, lợi hại như vậy?

Nhưng mà chuyện càng khó tin vẫn còn ở phía sau, bởi vì “ hắn” căn bản không phải là học sinh chuyển trường, mà là tân sinh năm nhất mới vào trường, kém hắn ba tuổi.

Hơn nữa “ hắn” không phải là “hắn” !

“ Hắn” là cô!

Tên cô là Tỉnh Vu Hi.

Hắn vĩnh viễn không quên được tên của cô, còn có gương mặt xinh đẹp lại tràn ngập anh khí của cô.

Cô đã trải qua vài lần tình trường,duyệt qua vô số người đàn ông.

Lần đầu tiên nhìn thấy hắn liền phát hiện người đàn ông này nguy hiểm lại thông minh,

Cơ thể rắn chắc kia thật là làm người ta thèm rỏ rãi không thôi,

Nhưng cô vẫn quyết định muốn “Bảo trì khoảng cách an toàn”.

Nhưng, hắn lại nhặt được thư thông báo vào thi vòng hai của cô,

Làm giáo luyện ở câu lạc bộ thể hình này là giấc mộng lớn nhất của cô a!

Coi như thiếu hắn một phần ân tình đi!

Mời hắn ăn cơm cộng thêm đi bar uống rượu nói chuyện phiếm,

Say đến bất tỉnh nhân sự ,cô rất giống sắc nữ bình thường,

Sờ soạng cơ thể cường tráng của người ta còn không đã nghiền,

Hướng lồng ngực rộng của người ta cọ tới cọ lui,

Không nghĩ tới hắn thế nhưng còn thông báo với cô!

Cô đã chẳng còn hình tượng gì nữa,

Cơ thể mãnh nam này đến tột cùng là còn thật sự, hay là ngoạn ngoạn mà thôi?

***

Khi Quan Hàm Tư ở bãi đỗ xe nhìn thấy gương mặt mà vĩnh viễn hắn không thể quên được kia, hắn còn tưởng rằng mình chỉ đang trong mộng.

Gương mặt của cô cơ hồ hoàn toàn không thay đổi, vẫn xinh đẹp như vậy, trắng ngần,không có một chút sự dung tục của đồ trang điểm, vẫn tinh thuần giống như khi cô học năm nhất tiểu học, cho nên hắn mới có thể nghĩ rằng mình chỉ là ở trong mộng.

Nhưng mà nếu đây thật sự là một giấc mộng, hắn chưa từng thấy cô sau khi lớn lên thế nào, cũng không phải một người đàn ông háo sắc, như thế nào có thể mộng thấy cô với một dáng người hoàn mỹ hấp dẫn như vậy?

Cô mặc áo màu trắng,có thắt một cái đai phía eo, lộ ra những đường cong mê hoặc.

Cô mặc một chiếc quần đùi màu tím sẫm, chân đi giày vải, đơn giản tùy tính, lại khiến người ta không thể rời mắt, bởi vì quần đùi không chỉ đem tiếu mông duyên dáng của cô bày ra, còn làm cho người ta nhìn rõ đôi chân thon dài trắng tựa bạch ngọc kia.

Tiểu cô nương đã lớn lên, biến thành một người con gái xinh đẹp mà khêu gợi.

Cô đã kết hôn chưa? Nếu còn chưa kết hôn, cũng nhất định đã có bạn trai đi.

Hắn đột nhiên ngẩn người, bị chính suy nghĩ mạc danh kỳ diệu vừa hiện lên trong đầu mình làm cho hoảng sợ.

Hắn đang nghĩ cái gì? Tuy rằng cô gái trước mắt này có cùng khuôn mặt với tiểu cô nương trong trí nhớ của hắn, nhưng cũng không thể xác định cô chính là Tỉnh Vu Hi?

Huống chi cho dù cô thật là Tỉnh Vu Hi, hắn còn chưa cùng cô nói chuyện, cũng không cùng cô ở chung, càng miễn bàn hắn cũng không biết cá tính của cô sau khi lớn lên có thay đổi gì không? Có phải hay không vẫn giống như trước đây thích bênh vực kẻ yếu, hay là đã biến thành một kẻ trói gà không chặt,giống như các cô gái hiện nay, chỉ có dáng vẻ kệch cỡm, cả ngày thầm nghĩ tìm kim chủ (người giàu có) thay các cô mua những thứ nữ trang hàng hiệu, hắn chẳng biết gì,thế nhưng lại trực tiếp nghĩ đến chuyện kết hôn, bạn trai, hắn có phải là bị ma quỷ mê hoặc không đây?

Hít sâu một hơi, lại dùng lực lắc lắc đầu, hắn tắt máy xe, rút chìa khóa, đẩy cửa xe đi xuống.

Hắn vốn định coi như không có chuyện gì,tiếp tục về lầu sáu, nhưng cái việc mà cô gái kia đang làm rõ ràng cần có người hỗ trợ, nếu hắn thật sự làm như không thấy thì thật đáng xấu hổ.

Cho nên chỉ do dự một giây, hắn liền bỏ ý định về lầu sáu ngay, xoay người đi về phía thiếu nữ đang cần hỗ trợ kia.

“ Cần giúp gì sao?”

Nghe thấy thanh âm, Tỉnh Vu Hi xoay người đối mặt với người vừa tới, đồng thời lộ ra một nụ cười sáng lạn.

“ Cám ơn. Nếu không phiền toái.”

Cô mỉm cười nhìn người mới tới, trên mặt tuy rằng mang theo chút biểu tình ngượng ngùng, nhưng trong lòng lại đang lớn tiếng hoan hô vạn tuế, bởi vì người đàn ông trước mắt căn bản chính là ông trời đặc biệt ban cho cô.

Xem hắn kia một thân áo phông cùng quần bò, dáng người cao lớn khôi ngô, nếu không phải trên gương mặt đoan chính, nghiêm minh lại tuấn tú kia viết rõ ràng bốn chữ “phần tử tinh anh”, cô tuyệt đối, trực tiếp sẽ đem hắn cùng công nhân đánh đồng lẫn lộn.

Bất quá nói lại, nếu hắn thật là một gã công nhân, hắn có thể có tiền mua được một chiếc Mercedes thế kia sao? Nghe nói xe này một chiếc giá hai ba trăm vạn.

Mãnh nam đem chìa khóa xe bỏ vào túi quần bò trước, đi đến bên xe tải nhỏ, dễ dàng đem đống đồ dùng mà cô phải dùng hết khí lực bú sữa mới di chuyển được kia, nhất nhất dỡ xuống xe vận tải.

“Cô vừa chuyển đến?” hắn một bên dỡ hàng, một bên thuận miệng hỏi.

“ Ân. Lầu tám.” cô mỉm cười trả lời, cũng không bởi vì được một mãnh nam hỗ trợ miễn phí mà nhàn nhã ở một bên. Cô nhảy vào trong thùng xe,chuyển đồ ra cho hắn, nhanh chóng hoàn thành công việc.

“ Tôi ở tại lầu sáu. Tôi họ Quan, Quan Hàm Tư.” hắn tự giới thiệu.

“ Xin chào. Tôi họ Tỉnh, Tỉnh Vu Hi.” cô mỉm cười.

Quả nhiên là cô ấy.

Quan Hàm Tư chỉ cảm thấy một trận kích động, nhưng ở mặt ngoài lại hoàn toàn bất động thanh sắc.

“ Như thế nào chỉ có một mình cô làm việc này, không có người hỗ trợ?” hắn thuận miệng hỏi.

“ Anh không phải đang giúp tôi sao?” cô cười trả lời.

Hắn ngẩn ra một chút, khóe miệng nhịn không được hơi hơi nhếch lên một chút. “ Bạn trai đi làm, không rảnh đến hỗ trợ?” hắn lại hỏi, không dấu vết.

“ Tôi không có bạn trai, nếu có, anh ta đã sớm bị tôi chộp tới dùng.” cô ngay thẳng hồi đáp.

Quan Hàm Tư hoài nghi nhìn cô, kinh ngạc quên cả việc đang làm. Đáp án này hoàn toàn ngoài dự liệu của hắn. Cô không có bạn trai? Điều này sao có thể!

“ Làm sao vậy?” hắn đột nhiên tạm dừng phản ứng làm cho Tỉnh Vu Hi nhịn không được mở miệng hỏi.

“ Bộ dáng của cô thoạt nhìn không giống với người không có bạn trai .” hắn do dự một chút, mở miệng nói ra hoài nghi trong lòng.

“ Ha ha, mọi người đều nói như vậy, bất quá sự thật chính là như thế, tôi cũng không có biện pháp.” Tỉnh Vu Hi cười to hai tiếng, sau đó nhún vai, biểu tình không có cách nào.

“ Vì sao?” tuy rằng câu hỏi này mà hỏi người mới quen thật không đúng, nhưng hắn vẫn ngăn không được thốt ra hỏi.

“Cái gì vì sao?” cô đem một hộp giấy to đặt lên trước mặt hắn, ngẩng đầu lên khó hiểu nhìn về phía hắn hỏi.

“ Cô hẳn là đủ người theo đuổi mới đúng, vì sao không có bạn trai?” Quan Hàm Tư đem hộp giấy cô đặt trước mặt hắn chuyển xuống xe, vừa chồng lên một cái hộp khác dưới đất, vừa hỏi.

“ Trước khi tôi trả lời vấn đề này, có thể mạo muội xin hỏi anh một vấn đề trước ?”cô đứng ở trên xe, trên cao nhìn xuống đối với hắn mỉm cười.

Hắn gật gật đầu, có chút tò mò cô sẽ hỏi hắn vấn đề gì.

“ Xin hỏi Quan tiên sinh có bạn gái sao?” cô hỏi.

Vấn đề này có chút xuất hồ ý liêu (bất thình lình), hắn nhíu mày, sau đó lắc đầu nói: “Không có.”

Cô gật gật đầu, sau đó lại đối hắn mỉm cười.

“ Theo ý tôi, lấy điều kiện Quan tiên sinh hẳn là thực nhiều phụ nữ hoan nghênh mới đúng, vì sao anh vẫn không có bạn gái vậy?” cô tươi cười như hoa cúc hỏi lại hắn.

Quan Hàm Tư ngây người ngẩn ngơ, nháy mắt á khẩu không trả lời được. Hắn lẳng lặng nhìn cô, sau đó đem hai tay sáp thắt lưng, lắc đầu như là đầu hàng, lại gục đầu xuống thấp giọng cười khẽ.

“ Tôi rốt cục đã biết.” hắn cười ngẩng đầu lên, nhìn cô nói. Khóe miệng dương lên, cùng với ánh mắt thâm thúy đang nhìn cô đều khiến người ta mê muội vì nụ cười đó, làm cô đột nhiên cảm giác như bị điện giật.

Người đàn ông này thật nguy hiểm nha. Cô ở trong lòng kêu thầm, mở miệng hỏi: “ Biết cái gì?”

Hắn nở nụ cười cười. “Cô quá thông minh, nếu không đủ dũng khí, gan dạ sáng suốt, cùng với có thể so sánh thông minh tài trí với cô, đàn ông bình thường căn bản là không xứng với cô.”

Không chỉ có nguy hiểm, còn thông minh, sức quan sát siêu cường. Tỉnh Vu Hi lập tức ở trong lòng bổ sung nói.

Người đàn ông này thật sự rất nguy hiểm, cô nhất định phải cẩn thận đừng để chính mình yêu thương hắn mới được, nếu không, đến lúc đó cô khẳng định sẽ thương tâm.

“ Đây là lần đầu tiên tôi nghe thấy một người vừa mới gặp mặt nói với tôi những chuyện này.” cô xoay người đi chuyển một cái thùng giấy, đã hạ quyết định cùng hắn bảo trì khoảng cách an toàn.

Ngữ khí nói chuyện của cô có chút trào phúng hư hư thực thực làm cho Quan Hàm Tư tưởng rằng cô tức giận.

“ Thực xin lỗi, tôi rất đường đột sao?” hắn hạ mày, vì nói chuyện như thế với người mới quen sơ thì quả thật rất có lỗi.

“ Không, chính là tôi không nghĩ tới ngay cả một người gặp lần đầu tiên cũng nói với tôi chuyện này” cô đem cái thùng giấy cuối cùng trên xe đặt trước mặt hắn, bình tĩnh lắc đầu nói, trên mặt cũng không có biểu tình hờn giận gì.

Thấy cô không tức giận, Quan Hàm Tư không tự giác thở dài nhẹ nhõm một hơi, nhưng không có xem nhẹ cái từ cô vừa nói.Cũng?

“ Từng có người giống tôi, cũng nói với cô những lời thế sao?” hắn thử hỏi.

“ Đúng.” cô thoải mái nhảy xuống xe, sau đó vỗ vỗ tay, ánh nhìn đối với hắn dường như có chút sáng lạn thêm, trên thực tế lại không hề có ý cười. “ Bất quá những người đó đều biết tôi đã lâu hoặc cùng tôi kết giao một thời gian, mới có thể nói với tôi như vậy. Anh thật ra là người đầu tiên nhất châm kiến huyết như vậy.” cô tự giễu nói. (nhất châm kiến huyết: lời nói sắc bén như một cây kim đâm vào vết thương ứa máu)

Nhìn cô, Quan Hàm Tư đột nhiên cảm thấy có một khối băng từ trên đỉnh đầu hắn hung hăng đi xuống,khiến hắn chợt cảm thấy lạnh cứng người.

Tại sao có thể như vậy đâu? Hắn vạn vạn không nghĩ tới mình có ý ca ngợi cô, nhưng lại khiến cô đau đớn nhớ lại những chuyện cũ.

Những kẻ đã từng kết giao qua một thời gian, những kẻ nhát gan này sẽ không dùng lý do này để chia tay với cô đi? Thật sự là một đám hỗn đản không biết tự kiểm điểm mình!

Tốt lắm, hiện tại nên làm cái gì bây giờ? Hắn còn đang tự hỏi mình, cô cũng đã lại lần nữa mở miệng.

“Cám ơn anh đại lực hỗ trợ, còn lại tôi có thể làm được rồi.”

Thật tốt quá, cô bắt đầu cự tuyệt hắn.

Ngắn ngủn một giây trong lúc đó,cô đã vạch một đường phân cách khiến hắn không thể vi phạm.

Hắn thật đúng là xuất sư bất lợi a. (vừa ra tay đã thất bại)

Bất quá hắn tuyệt không nghĩ cứ như vậy phá hỏng lần đầu tiên gặp gỡ của họ.

“ Mấy thứ này muốn chuyển ra thang máy đưa lên lầu tám đi?” làm bộ không hiểu ý tứ của cô, hắn đưa tay ấn thang máy, tự nhiên nói với cô.

“ Nhưng tôi đã làm chậm trễ anh không ít thời gian, thật sự ngượng ngùng lại phiền toái──” cô định cự tuyệt hắn, lại bị hắn ngắt lời.

“ Để cho tôi giúp cô đi. Để mặc một phụ nữ làm chuyện nặng nề này sẽ làm tôi lương tâm bất an.”

“ Nhưng là──”

“ Không quan hệ, dù sao tôi hiện tại vừa vặn không có việc gì.” hắn không khỏi phân trần lại lần nữa mỉm cười ngắt lời cô, cửa thang máy vừa mở ra, liền bắt đầu xoay người đem từng hộp giấy mà bọn họ chất đống bên ngoài đưa vào thang máy.

Hắn đã động thủ rồi, cô còn có thể nói cái gì?

Tỉnh Vu Hi không tiếng động than nhẹ một hơi, chỉ có thể lui lại đối hắn nói: “ Vậy phiền toái anh giúp tôi đem mấy thứ này chuyển vào thang máy là được rồi, chị tôi đang ở lầu tám sửa sang vài thứ, đến lầu tám sẽ có chị ấy giúp tôi chuyển mấy thứ này vào nhà, như thế này sẽ không phiền toái anh.” cô hy vọng lúc này hắn có thể nghe hiểu được cô không hy vọng hắn cùng cô đi lên lầu tám.

“ Tôi đã biết.” hắn quay đầu im lặng nhìn một giây sau, gật đầu nói.

Cô thở dài nhẹ nhõm một hơi. “ Cám ơn anh.”

“ Không khách khí.”

Quan Hàm Tư? Tổng cảm thấy cái tên này dường như đã nghe qua ở nơi nào...

Tắm rửa xong nằm ở trên giường, Tỉnh Vu Hi nhịn không được nhớ tới vị mãnh nam tiên sinh buổi chiều đã hỗ trợ cô kia.

Đối với cô mà nói hắn thật đúng là thuộc phần tử nguy hiểm, bởi vì cô chưa bao giờ nhanh như vậy đã nảy sinh sự phòng bị đối với một người đàn ông vừa gặp. Hắn thật sự rất nguy hiểm, ít nhất với cô thì là như vậy.

Này cũng không phải đơn thuần là do giác quan thứ sáu, mà là thành quả tích lũy kinh nghiệm, bởi vì đối với bản tính đàn ông, cô vốn chưa nhìn lầm bao giờ.

Cô, Tỉnh Vu Hi, sinh ra đến nay tuy rằng chỉ mới hơn hai mươi bốn tuổi, nhưng cũng không biết có phải bởi vì cá tính hoạt bát sáng sủa lại tiêu sái, thích xen vào chuyện bất bình hay không, bằng hữu quanh mình đàn ông chiếm đa số, có thể nói từ nhỏ cô đã lớn lên cùng đám đàn ông.

Bởi vậy cô tuy rằng chỉ có hai mươi bốn tuổi, nhưng có thể nói là đã duyệt nam vô số, cho nên mắt nhìn đàn ông tương đối chuẩn.

Không tin?

Được, lấy mấy người đàn ông ở nhà trọ tám lầu mà cô đã gặp qua này mà nói cũng đủ.

Lầu hai Khương tiên sinh tuy rằng gương mặt luôn lạnh lùng không thay đổi, làm cho người ta có loại cảm giác cao cao tại thượng,khó có thể thân cận, nhưng hắn tuyệt đối chính là một người đàn ông bình dị nhất hiện nay ở nhà trọ này.

Khó thân cận nhất hẳn là Khuê tiên sinh ở lầu năm.

Tuy đối với người mới gặp,hắn rất lịch sự, đối với người thân quen có thể tươi cười cùng người ta nói chuyện, thoạt nhìn tựa như một nhân viên công vụ bình thường, nhưng chỉ cần thật sự quan sát là có thể phát hiện động tác của hắn luôn gọn gàng nhanh chóng, một chút dư thừa cũng không có. Cho nên có thể cam đoan, Khuê tiên sinh ở lầu năm khẳng định là một người hai mặt.

Cô tuyệt đối nhớ rõ tuyệt đối không thể gây sự với hắn, tốt nhất có thể cùng lão bà hắn là chị Vu Hàn trở thành chị em thân thiết, như vậy cho dù trời sập xuống cũng sẽ có người đứng ra đỡ thay cô.

Nói đến tám lầu nhà trọ này, thật đúng là nơi ngọa hổ tàng long đầm rồng hang hổ, không chỉ có một tổng tài chỉ có trong tiểu thuyết mới nhìn thấy được, một nhân viên công vụ tiên sinh thâm tàng bất lộ, còn có một phú hào siêu cấp tiên sinh.

Lầu bảy phú hào tiên sinh là người Anh chính gốc, cũng là người đàn ông duy nhất trong nhà trọ này trong ngoài hợp nhất. Bất quá cũng bởi vì hắn trong ngoài hợp nhất, cho nên hắn từ trong ra ngoài đều là một người ôn nhu, cả đời cũng không đổi được. Điểm này đối với lão bà hắn là chị Khúc Thiến mà nói, có khả năng vất vả một chút.

Cuối cùng chính là lầu sáu Quan tiên sinh hôm nay mới gặp lần đầu. Tuy rằng cô cùng hắn mới chỉ gặp một lần mà thôi, không giống ba người đàn ông khác ở đây, bởi vì cô từng làm công trong quán của chị Khúc Thiến , đã gặp qua rất nhiều lần. Nhưng cô tin tưởng chính mình sẽ không nhìn lầm.

Vị Quan tiên sinh này tuy rằng cường tráng, ngẫu nhiên sẽ làm người ta nghĩ rằng hắn suy nghĩ đơn giản, thuộc loại người tứ chi phát triển, nhưng sự thật tuyệt đối không như vậy.

Hắn là một người tốt bụng, điểm ấy có thể nhìn ra được vì hắn đã dừng lại giúp đỡ cô.

Hắn còn thực thông minh, bởi vì hắn có thể đánh giá được cô ngay trong lần đầu gặp mặt.

Bộ dạng suất ,điểm này không cần nói, bởi vì người sáng suốt đều nhìn thấy được.

Về phần dáng người của mãnh nam tiên sinh kia, đương nhiên có thể xác định, hắn hẳn là có được một thân thể khỏe mạnh mới đúng. Trời biết cô đối với thân thể của loại mãnh nam này là không có sức chống cự nhất.

Trời ạ, Tỉnh Vu Hi, bình tĩnh một chút, không cần vì nhớ tới cơ thể mãnh nam mà chảy nước miếng, như vậy rất mất mặt!

Cô đột nhiên đưa tay vỗ vỗ hai gò má mình, lại dùng lực lắc lắc đầu, muốn chính mình bảo trì thanh tỉnh, đồng thời nhắc nhở mình đừng quên những kinh nghiệm và giáo huấn trước đây.

Nói cũng kỳ quái, cô rõ ràng luôn có rất nhiều người đàn ông tốt theo đuổi, nhưng vận luyến ái so với bất kỳ kẻ nào cũng kém hơn, mỗi lần luyến ái đều có chung một kết quả, không có ngoại lệ, quả thực giống như là bị nguyền rủa.

Ai, quên đi, không nghĩ tới những chuyện làm người ta buồn bực này, vẫn là ngẫm lại buổi phỏng vấn ngày mai đi.

Câu lạc bộ tập thể hình Annade chính là nơi ngày mai cô sẽ tham gia phỏng vấn, đó là một câu lạc bộ thể hình nổi tiếng cả quốc tế, cũng là nơi mà những người dạy thể hình muốn công tác nhất.

Đúng rồi, thiếu chút nữa đã quên nói, cô, Tỉnh Vu Hi hiện năm nay hai mươi bốn tuổi, nghề nghiệp là một giáo viên Yoga chuyên nghiệp. Lúc trước bởi vì xen vào việc của người khác, vì bị đồng nghiệp quấy nhiễu tình dục, vì giáo huấn một vị cổ đông háo sắc mà mất việc, hiện tại vẫn đang thất nghiệp.

Bất quá đáng an ủi là, cô thất nghiệp mới một tháng, chợt nghe nói Annade vì mở rộng câu lạc bộ nên thiếu người huấn luyện, cho nên cô liền nắm chắc cơ hội này đi hưởng ứng lệnh triệu tập, hai ngày trước cũng đã nhận được thư thông báo đã vào vòng hai.

Nói đến câu lạc bộ tập thể hình Annade,đó là một truyền kỳ.

Tám năm trước nó còn là một câu lạc bộ vô danh tồn tại trong yên lặng, sau chỉ đơn giản là thay đổi lão bản một lần, ngắn ngủi chỉ trong tám năm đã có những thiết bị chất lượng tốt, người huấn luyện chuyên nghiệp, số lượng hội viên cực lớn,cùng với sách lược kinh doanh tốt, biến hóa nhanh chóng trở thành câu lạc bộ thể hình nổi tiếng toàn cầu.

Không chỉ có như thế, ở đó thậm chí còn tự sáng chế ra những loại thiết bị tập luyện mới,hơn nữa còn tiêu thụ trên toàn cầu.

Cho nên nếu nói sự quật khởi của Annade là truyền kỳ, vị lão bản thần bí chưa từng xuất hiện kia mới càng chân chính là truyền kỳ trong truyền kỳ.

Cô hy vọng mình có cơ hội có thể công tác tại nơi truyền kỳ kia, sau đó học hỏi một chút kinh nghiệm kinh doanh, để sau này có thể mở câu lạc bộ Yoga tư nhân của chính cô.

Nghĩ đến tương lai, tinh thần của cô đột nhiên tốt, từ trên giường bật dậy, xuống giường đi tìm lá thư thông tri của Annade gửi cho mình. Bởi vì nó không chỉ có quan hệ đến công tác của cô, còn quan hệ đến tương lai của cô, cho nên cô nhất định phải nắm chắc cơ hội này mới được, nhất định phải vậy.

Nhưng điều cô khó có thể tin được đã xảy ra, lá thư được cô cẩn thận đặt trong túi đã biến mất.

Cô đem tất cả các thứ trong túi xách đổ ra giường, chỉ thiếu mỗi chuyện rạch túi ra xem, nhưng vẫn không tìm thấy.

Tại sao có thể như vậy?

Như thế nào lại không thấy đâu?

Thiếu nó, ngày mai cô đi phỏng vấn thế nào được, cũng không thể tham gia thi vòng hai? Cô nhớ rõ trên thư có viết làm ơn mang theo thư này đi.

Trời ạ, ban nãy rõ ràng cô còn thấy nó,giờ như thế nào lại tìm không được? Sắc mặt cô trở nên trắng bệch, ngây ra như phỗng đứng ở bên giường, trên mặt lộ vẻ khó có thể tin cùng thất kinh.

Cô hiện tại nên làm cái gì bây giờ? Cô đột nhiên ôm lấy đầu, cảm thấy chính mình sắp nổi điên. A──

Tìm một buổi tối, cơ hồ đều đã lật tung cả nhà lên, Tỉnh Vu Hi vẫn không thấy bức thư thông tri trọng yếu kia đâu, bất quá may mắn cô sớm đã ghi tạc địa điểm cùng thời gian phỏng vấn trong đầu, cho nên vẫn định đúng giờ sẽ xuất phát. Về phần tới câu lạc bộ Annade xong thế nào thì hoàn toàn là dựa vào vận khí của cô.

Không có biện pháp, cô hiện tại cũng chỉ có thể đem hy vọng ký thác lên vận khí.

Thang máy chậm rãi đi xuống đến lầu một, cửa thang máy mở ra, cô ngẩng đầu lên chuẩn bị bước ra ngoài, lại bị người đang đứng sẵn bên ngoài làm giật mình.

Dọa! Cô theo phản xạ đưa tay vỗ vỗ ngực trấn tĩnh lại.

“ Thực xin lỗi, dọa đến cô sao?” đứng ở ngoài thang máy Quan Hàm Tư vẻ mặt xin lỗi nhìn cô.

Tỉnh Vu Hi hít sâu một hơi, buông tay xuống,đối hắn lắc lắc đầu, sau đó đi ra khỏi thang máy.

“ Anh không phải muốn vào thang máy sao?” cửa thang máy sắp đóng lại, mà hắn vẫn đứng tại chỗ không nhúc nhích, cô nhịn không được mở miệng hỏi.

“ Không.” hắn lắc lắc đầu với cô.

“ Kia...” hắn đứng ở trước cửa thang máy làm gì? Dọa người nha?

“ Tôi đang muốn đi tìm.” hắn nói.

Tỉnh Vu Hi ngây người trừng mắt nhìn.

“ Tìm tôi?” cô hoài nghi nhìn hắn.

“ Đúng.” hắn gật gật đầu, sau đó cầm phong thư trên tay đưa cho cô. “ Phong thư này hẳn là của cô đi?”

Tỉnh Vu Hi nhìn hắn một cái, sau đó hoài nghi cúi đầu nhìn, lại nhìn thấy hắn đang cầm chính là phong thư quen thuộc mình đang tìm, lập tức trợn to hai mắt, nhận lấy lá thư trong tay hắn.