Chương 1 - Đến sau

Tôi đọc được ở đâu đó rằng: “Đừng bao giờ thích một kẻ đã có người yêu. Bởi dù cho bạn có mang được người ấy về bên mình đi nữa thì những gì giành được cũng chỉ là một kẻ phản bội.”

Trước đây, tôi thấy câu nói ấy vô cùng chính xác. Và đến giờ thì suy nghĩ của tôi cũng không mảy may thay đổi, dù cho sự thật trái ngang, tôi vô tình vướng vào một câu chuyện chẳng khác là bao so với câu nói ở trên: tôi thích một người đã có người yêu.

Cậu ấy tên là Duy Minh, học lớp bên cạnh tôi. Tình cảm luôn là điều khó lường, vậy nên nếu tôi nói rằng mình thích Duy Minh ngay từ cái nhìn đầu tiên chắc cũng không phải là điều gì đó sai trái. Duy Minh có gương mặt sáng, cậu ấy tuy không quá mức điển trai và rạng rỡ nhưng lại có điểm gì đó rất thu hút. Có lẽ vì điều đơn giản đó thôi mà chỉ trong ít giây ngắn ngủi, khi nhìn thấy Duy Minh đi ngang qua mình, tôi đã mặc nhiên cho rằng định mệnh của cuộc đời mình chính là người con trai ấy.

Vậy là tôi thích Duy Minh, mặc cho cậu ấy chẳng hề biết tôi là ai cả. Trước đây, và đến bận bây giờ vẫn vậy. Tôi vẫn thường xuyên đưa mắt nhìn theo cậu ấy mỗi khi bắt gặp vóc dáng dong dỏng cao đang ôm gọn quả bóng đá chạy ào xuống sân thể dục cùng đám con trai, hay mỗi khi cậu nhanh nhẹn xếp hàng mua đồ trong canteen giúp hội con gái cùng lớp… Ngắm nhìn nụ cười ấm áp tựa như ánh mặt trời ấy với tôi đã trở thành một thói quen, quen thuộc tới độ tôi chỉ có thể đứng từ xa mà quan sát, hoàn toàn không có ý bước đến gần để làm quen, để cho Duy Minh biết được tình cảm của mình. Tôi đã cho rằng chỉ cần như vậy thôi cũng là quá đủ, cho đến một ngày, tôi nghe tin Duy Minh có người yêu.

Người yêu Duy Minh là Đan Quỳnh, bạn cùng lớp với tôi. Thật ra thì hai người đó thích nhau được chừng một năm, tôi mới mảy may biết tới. Nhóm con trai lớp Duy Minh và một nhóm con gái lớp tôi hay đi cùng nhau, thành ra tôi cũng chỉ có suy nghĩ đơn thuần rằng Duy Minh và Đan Quỳnh là bạn, cùng lắm là bạn thân. Nhưng thật buồn cười là khi tất cả mọi người đều biết hai người đó thích nhau dù không công khai, thì cũng chỉ mình tôi ngu ngơ không biết gì. Vậy là tôi trở thành kẻ sau cùng hay tin khi mọi người đều đã thấu.

Và hiển nhiên, tôi rơi vào trạng thái thất tình. Đến khi thấy hai người đó thường xuyên đi bên nhau, tôi mới ngộ ra tất cả và cảm thấy buồn biết bao. Yêu đơn phương đã khổ, yêu người có người yêu còn khổ hơn, thêm một điểm nữa là người ta còn chẳng biết mình là ai. Tất cả những gì hiện ra trước mắt tôi chỉ độc hai từ vô vọng.

Tôi phải làm gì trong tình cảnh này đây? Đấu tranh? Không đâu, tôi không muốn giành về phía mình một kẻ phản bội, mà tôi cũng chẳng đủ can đảm để đi chia rẽ hạnh phúc của người ta. Từ bỏ? Cũng chẳng thể! Dù cho trong đầu có nghĩ rằng sẽ buông tay đi chăng nữa thì tình cảm cũng chẳng ngoan ngoãn chịu đầu hàng lí trí.

Vậy là suốt ba tháng qua, tôi vẫn giữ lại tình yêu thầm lặng của mình, tự cho rằng thời gian rồi sẽ làm nguôi ngoai đi tất cả, cho đến buổi sáng định mệnh ngày hôm nay…

“Thầy, cho em vào đi mà!”

Tôi lay lay cánh tay thầy giám thị, giả bộ mếu máo khóc lóc. Nếu thầy nhất quyết không cho tôi vào trường thì có lẽ tôi sẽ khóc thật chứ không còn là giả vờ nữa, khi mà tôi đã phải dậy từ sớm tinh mơ để đến trường mà đổi lại kết quả lại bi đát nhường này.

“Không! Cô xem đây là trò đùa của cô đấy à?”

“Không mà! Em không cố tình thật mà thầy!”

“Không nói nhiều! Đứng ra kia đi!”

Thầy chỉ tay vào góc phòng bảo vệ rồi quay lưng đi thẳng, bỏ mặc tôi đứng ấm ức phía sau không biết nên làm gì để có thể thoát khỏi tình huống dở khóc dở cười này. Tiết đầu đã kiểm tra rồi, nếu tôi không lên lớp kịp thì sẽ thiếu điểm vì một lý do siêu ngớ ngẩn. Nhưng biết thầy đang cáu, tôi cũng không dại dột gì mà tiếp tục đeo bám, đành lủi thủi qua góc phòng đứng, chỉ còn biết cầu nguyện cơn giận dữ của thầy sẽ nhanh chóng xuôi xuống.

“Thầy, cho em vào đi mà! Em đi muộn có năm phút thôi!”

Tôi hơi giật mình, vội ngước mắt nhìn khi vang lên bên tai một giọng nói quen thuộc. Dáng người dong dỏng cao, điệu bộ gãi đầu như muốn xem nhẹ mọi chuyện. Xem ra, trong một ngày mưa mau kéo theo sương mù giăng kín cả bầu trời, không chỉ mình tôi là vướng bận với cơn buồn ngủ.

“Đứng ra góc kia cho tôi!”

Không đếm xỉa đến lời cầu xin của Duy Minh, thầy giám thị vẫn trong cơn giận dữ, đùng đùng hét lớn, lại một lần nữa chỉ tay về góc phòng, nơi có một kẻ phạm tội khác là tôi đang đứng chôn chân ngay đó. Khi đôi mắt của Duy Minh dõi theo hướng chỉ tay của thầy mà nhìn về phía tôi, giây phút ấy, trái tim tôi hẫng một nhịp.

Duy Minh định nói gì thêm để xin xỏ cho bản thân, nhưng khi nhìn vào gương mặt đỏ bừng của thầy, cậu cũng đành thôi, chỉ có thể lẳng lặng bước ra chỗ tôi đứng. Duy Minh vừa bước đi vừa móc túi quần lôi ra chiếc điện thoại, hàng lông mày cậu khẽ chau lại một chút khi nhìn thấy tên người gọi đến rồi cũng nhanh chóng bắt máy.

“Anh đây!”

“Anh đến lớp chưa?” Là giọng của Đan Quỳnh. Tôi có thể nhận ra vì Duy Minh đã đến đứng cạnh tôi và giọng nói của Đan Quỳnh vang qua loa điện thoại rất rõ.

“Chưa, đang bị giữ lại phòng bảo vệ đây này!” Duy Minh trả lời, giọng có chút bực bội, có lẽ vì gặp phải chút xui xẻo vào buổi sớm như hiện tại.

“Sao lại thế?”

“Thì đi muộn chứ sao? Thôi em lên lớp đi không phải đợi anh đâu! Sáng sớm ra đã thế này anh cũng hết hứng ăn uống rồi!”

“Nhưng…”

“Nhưng gì nữa? Không phải tiết đầu lớp em kiểm tra à? Lên lớp đi!”

“Được rồi, có gì thì nhắn tin cho em nhé!”

“Ừ, anh biết rồi!”

Duy Minh tắt máy, bắt đầu ngồi xuống ghế. Tôi liếc mắt nhìn Duy Minh, nhưng những gì đọng lại trong mắt cậu chỉ là khoảng sân trường ngập lá vàng nhưng lại thưa thớt bóng người. Phòng bảo vệ lúc này chỉ có hai người, tôi và Duy Minh, biết rằng đây là cơ hội tốt nhất để bắt chuyện và làm quen, vậy mà tôi lại không thể tận dụng. Là cơ hội rõ ràng nhất thì sao chứ? Tôi làm quen với Duy Minh để giành lấy cậu ấy về phía mình hay sao? Không đâu, dù cho có đạt được mục đích đi chăng nữa thì liệu tôi có hài lòng với một người dễ dàng thay lòng như thế? Vậy thì làm quen chỉ để có thể ở bên Duy Minh mỗi ngày? Tốt nhất là không nên, bởi tình cảm con người thường ích kỷ, biết đâu chỉ trong một phút không kiềm chế được lòng mình, tôi sẽ tham lam gạt đi mọi lí lẽ của bản thân.

Thôi quên đi, nuôi hi vọng mong manh cũng chính là việc làm dễ khiến bản thân chịu tổn thương nhiều nhất.

Tôi thở hắt, miễn cưỡng đưa mắt nhìn ra ngoài trời. Không gian vắng lặng của khoảng sân trường càng trở nên trầm buồn dưới làn mưa nặng hạt, chỉ còn những tiếng tí tách của những hạt mưa trong suốt, rơi xuống nền gạch lạnh ngắt rồi vỡ tan ra, hóa thành bọt nước văng tung tóe khắp nơi. Cơn mưa bất chợt khiến cho những cây non mới nhú trong sân trường phải oằn mình chống đỡ, hòa cùng cơn gió mạnh tạo thành những tiếng khóc nỉ non, nghe nao cả lòng người!

“Bực thật!”

Duy Minh lầm rầm trong miệng, tay miết nhẵn cả màn hình điện thoại. Nếu để Duy Minh ở đây thêm ít lâu, tôi không nghĩ chiếc điện thoại của cậu ấy có còn lành lặn hay không nữa. Trái ngược với những tiếng mưa rơi lộp độp bên ngoài, bầu không khí trong phòng này lại rất yên ắng, tựa hồ có thể nghe rõ cả tiếng thở nhè nhẹ của chúng tôi.

“Chạy đâu rồi không biết?!”

Duy Minh đứng dậy, ló đầu ngó ra ngoài cửa, có lẽ muốn tìm thầy giám thị. Hành động đột ngột ấy khiến cho chiếc điện thoại trên tay cậu văng mạnh vào tường rồi bắn xuống chân tôi. Cảm giác đau buốt ở chân khiến tôi giật bắn mình, vô thức lùi lại phía sau, rồi lại như một phản xạ vội cúi xuống nhặt lấy chiếc điện thoại nằm dưới chân mình.

“Của cậu!”

Tôi đẩy chiếc điện thoại về phía Duy Minh trong tình trạng một chân vẫn còn đang quỳ xuống đất. Không biết vì bị đồ vật văng trúng hay do đứng quá lâu khiến chân tôi râm ran tê buốt, nhất thời mất cảm giác nên không thể đứng vững.

“À, cảm ơn!”

Duy Minh nhận lại điện thoại của mình, cậu khẽ gật đầu, khóe miệng buông một câu rất khẽ mà chẳng hề nhếch lên. Duy Minh không hề nhìn tôi, trước thì mắt cậu dán chặt vào chiếc điện thoại, tiếp sau đó là dời sang nhìn chiếc thẻ học sinh đang đeo lủng lẳng trước cổ tôi.

“Phì!”

“Gì thế?”

Tôi tròn mắt trước nụ cười sảng khoái của Duy Minh, quên luôn cả việc đứng dậy. Cậu ấy cười… với tôi?

“Cái này là cậu hả?”

Duy Minh vẫn giữ nguyên nụ cười trên môi, đoạn chỉ tay vào chiếc thẻ học sinh của tôi. Tôi đưa mắt nhìn xuống, đến giờ mới chợt nhớ ra mà à lên một tiếng. Phải rồi, thẻ học sinh của tôi giờ nhìn thật kì dị khi hôm qua nó đã bị mấy đứa bạn lôi ra tô vẽ mặt linh tinh rất khó nhận diện. Cũng chỉ vì lý do đấy mà ban nãy khi đi ngang qua cổng trường, tôi đã bị giữ lại đây chỉ vì thầy giám thị nhìn thấy.

“À… ừ…”

Tôi gật đầu không chắc chắn. Nếu như Duy Minh biết tất cả đều vì tấm thẻ học sinh này mà thầy giám thị mới nổi giận, trút giận sang cả phần cậu thì liệu cậu có thù ghét tôi không?

“Vui đấy! Có khi tớ cũng thử làm!”

“Đừng! Không vui vẻ gì đâu!” Tôi nhăn mặt. Nếu thật sự vui, có lẽ giờ tôi đang cười thả ga ở trên lớp chứ không phải là đứng đây.

“Tại sao?”

“Chứ cậu nghĩ tớ bị bắt đứng đây cũng vì đi học muộn à?”

“Ôi kệ đi, có cái gì ăn thì đứng đây cả tiết cũng được! Chà, nhắc đến lại thấy đói bụng rồi!”

Tôi vô thức nhoẻn miệng cười trước hành động gãi đầu quen thuộc của Duy Minh. Tôi sẽ không suy nghĩ quá nhiều, chỉ biết rằng được nói chuyện với Duy Minh vui hơn tưởng tượng của tôi rất nhiều. Cậu ấy không quá khó bắt chuyện, cũng không ít nói như những gì tôi đã hình dung. Ngược lại, tôi thấy Duy Minh khá thoáng tính và thân thiện.

Chợt nhớ ra hộp bánh su kem mà mình định mang đến lớp ăn vặt, tôi lục lọi ba lô, chẳng suy tính gì nhiều mà đẩy nó về phía Duy Minh. Đằng nào tôi cũng ăn sáng rồi và hộp bánh này cũng chỉ được mang đi để đề phòng những trường hợp tôi buồn mồm buồn miệng.

“Cậu có muốn ăn không?”

“Cho tớ á?” Duy Minh nhìn tôi hỏi lại, giọng chứa đầy vẻ ngạc nhiên.

“Ừ. Cậu kêu đói mà!”

“Uầy, tốt thế! Coi như hôm nay tớ nợ cậu hộp bánh, hôm nào đẹp trời sẽ trả nhé!”

“… Cũng được.”

Tôi toan từ chối, đơn giản nghĩ rằng một hộp bánh chẳng đáng là bao, nhưng cuối cùng lại gật đầu chấp thuận, chỉ vì một suy nghĩ đơn giản là mình sẽ được nói chuyện với Duy Minh thêm một lần nữa.

“Mà cậu học 12C à?” Duy Minh nói khi nhìn vào thẻ học sinh của tôi. “Cùng lớp với Đan Quỳnh.”

“Ừ, cùng lớp với người yêu cậu.”

Tôi đáp lại, cố giấu đi sự cay đắng đang lan dần trong từng suy nghĩ. Nghĩ đến Đan Quỳnh, tôi hơi hối hận trước cái gật đầu đồng ý thực hiện cuộc “vay nợ” với Duy Minh. Duy Minh có người yêu rồi mà. Dù không thân thiết gì nhưng Đan Quỳnh cũng là bạn cùng lớp, liệu việc tôi muốn tiếp cận Duy Minh như thế này có phải là một việc làm sai trái hay không? Về lí trí, tôi không muốn làm việc gì thẹn với lòng. Về tình cảm, tôi đơn thuần là muốn ở gần Duy Minh một chút, chỉ một chút mà thôi.

“Chà, cậu biết cơ à?”

Không nhận ra thái độ khác thường của tôi, Duy Minh vẫn cười hì hì, thậm chí mặt còn dính chút kem do không để ý khi ăn bánh. Nếu là với đám bạn thân, chắc chắn tôi sẽ chẳng ngại ngần gì mà dùng tay lau mặt cho chúng nó. Nhưng với Duy Minh, tôi chẳng là ai cả để giúp cậu làm việc ấy.

“Mặt cậu dính kem kìa!”

“À, cảm ơn!”

Duy Minh vừa nói vừa đưa tay quệt lên má. Thật lạ khi hành động cẩu thả đó lại khiến tôi cảm thấy Duy Minh rất đáng yêu. Tôi buột miệng cười, ước gì mình có thể lưu lại hình ảnh kia vào tim lâu hơn một chút.

Thấy tôi cười, không hiểu sao Duy Minh cũng cười theo. Duy Minh vừa nhai bánh vừa hỏi:

“À, cậu tên gì ấy nhỉ? Để khi nào tớ còn biết đường mà tìm cậu trả nợ!”

Tôi hơi chạnh lòng trước câu hỏi ấy chứ không hề vui mừng như mình đã nghĩ. Hóa ra, Duy Minh thật sự không biết tôi là ai cả. Trong mắt cậu ấy, tôi không những mờ nhạt mà còn chẳng hề tồn tại.

Dẫu vậy, tôi vẫn cố nở một nụ cười:

“Tớ là Yên Nhi.”

“Yên Nhi?” Duy Minh lặp lại tên tôi. “Nghe lạ nhỉ?”

“Ừ, ai cũng bảo vậy!”

“Nhưng thật ra cũng không độc cho lắm!” Duy Minh nhún vai, cậu giả bộ ngẫm nghĩ một hồi rồi mới à lên như vỡ lẽ ra một điều gì đó. “Cậu cùng tên với mối tình đầu của tớ! Phải rồi, nụ cười cũng hơi hơi giống!”

Tôi chau mày, có cảm giác như tâm tư hoàn toàn đảo lộn trước kết luận sau cùng ấy từ phía Duy Minh. Thậm chí, nụ cười trên môi tôi cũng trở nên cứng đờ, vương lại trên gương mặt không còn cảm giác. Tôi phải vui sao khi Duy Minh nói rằng tôi giống với mối tình đầu của cậu?

Không hề! Cảm giác duy nhất trong lòng tôi lúc này là chua xót, khi mà giống như cô gái ấy, tôi có cảm giác mình chỉ là một người đi ngang qua cuộc đời của Phạm Duy Minh mà thôi.