--1-- Trần qua qua

"Đúng vậy, đó là lý do vì sao mà lúc đầu công ty chúng tôi đưa ra ý tưởng thiết lập một trạm mới..."

"Gâu. . ."

Tiếng sủa của một chú chó con vang lên cắt ngang lời hai người. Họ cúi xuống nhìn phía dưới chân. Một cún con đầu tròn tròn, bộ lông màu nâu giống như gấu Teddy bị cắt ngắn ngủn đang ra sức dùng thân thể cọ cọ vào ống quần tây trang của Chu Đông, cái đuôi vẫy vẫy rất thân thiết.

Người khách hàng nữ ngồi đối diện nhíu mày, "Chó của nhà anh sao?"

Chu Đông lắc đầu một cái, lại đưa tay ôm lấy cún con, "Qua Qua, sao mày lại tới nơi này?"

Sắc trời rất đẹp, tiết thu tháng mười, bầu trời vẫn còn rất xanh. Đã lâu rồi, khó mới có ngày mặt trời xuất hiện được hôm nay. Chu Đông nhẹ nhàng khẽ vuốt ve bộ lông cún con, rất nhanh cún con đã khoanh tròn ở trên đùi anh.

Chu Đông buông tròng mắt xuống, bất giác cười cười.

Cũng không lâu lắm, từ cửa kính trong suốt của phòng cà phê, một cô gái mặc chiếc áo lông màu nâu nhạt xen lẫn màu trắng vội vã đi tới. Mái tóc ngắn, thẳng màu nâu của cô vốn luôn xõa, bây giờ mái tóc thật dầy như sóng biển ấy lại được sợi dây màu lam với bông hoa vàng nhạt buộc lệch sang một bên, rũ xuống bên vai trái, nhìn rất kiểu cách.

Thoạt nhìn cô gái còn rất trẻ tuổi, chiếc áo lông chỉ khoác lỏng lẻo, hờ hững ở trên người, lộ ra bả vai trắng nõn. Nhìn cô gái trẻ này có vẻ đặc biệt ngạo mạn nhưng lại rất thảnh thơi.

Cô cúi người xuống, ôm cún con từ trên đùi Chu Đông lên, oán trách: "Làm chị sợ muốn chết đi được, Qua Qua à!"

Cô vuốt ve cái đầu của cún con, "Tại sao em lại không chịu nghe lời như vậy?" Mới vừa mang Qua Qua đi tản bộ ở trên quảng trường, ai ngờ cún con thừa dịp cô không đề phòng, đột nhiên ngúng nguẩy mấy chân rồi chạy đi, hại cô phải tìm thật lâu mới thấy.

Cún con được đặt tên là Qua Qua. Nó nhìn cô gái nức nở lên một tiếng, cô gái liền cười, sau đó cô đứng lên nhìn về phía Chu Đông, "Cảm ơn anh đã giúp em tìm được Qua Qua."

"Không sao. Đây là cún con đã tự chạy tới nơi này đấy."

Rốt cuộc nhân viên phục vụ phòng cà phê đã tới, "Xin lỗi, tiểu thư, đây là chó của cô sao? Phòng cà phê của chúng tôi không cho phép mang thú cưng vào."

"Tôi biết rồi, rất xin lỗi."

Cô gái nhìn Chu Đông vẫy tay một cái, "Hẹn gặp lại."sau đó ôm Qua Qua đi ra ngoài.

"Bạn của anh sao?" Nữ khách hàng ở phía trước mặt hỏi.

Chu Đông thu hồi ánh mắt, dùng cái muỗng khuấy bên trong cái chén Cappuccino, "Ừ."

"Bạn gái?" Nữ khách hàng hỏi có chút dò xét.

Chu Đông đưa ly cà phê lên miệng, uống một ngụm trước rồi mới nhàn nhạt đáp lại một câu: "Không phải, chỉ là bạn gái ngày trước."

Chu Đông bàn bạc công việc xong liền trở về nhà.

Hôm nay là một buổi sáng thứ bảy có tiết trời rất đẹp. Từ sáng sớm, mới hơn bảy giờ anh đã bắt đầu rời giường, nhưng dù vậy anh vẫn luôn rất bận bịu. Tám giờ làm xong bữa điểm tâm cho mình, sau khi dọn dẹp xong, anh ngồi yên vị trước máy vi tính để kiểm tra tài liệu và lên lộ trình, đến mười giờ, đi ra ngoài gặp vị chuyên gia đại diện của doanh nghiệp để thương lượng việc hợp tác, cho tới bây giờ, mười một giờ, anh xách theo tài liệu và Laptop về nhà.

Vừa mới bước hết thang lầu, nhìn thấy cửa nhà mình, anh liền nghe thấy lầu dưới có tiếng bước chân thịch thịch truyền đến.

"Qua Qua, go!" (đi nào – nguyên văn tiếng Anh)

"Qua Qua là giỏi nhất!"

Phía dưới, trong thang lầu xoắn tiếng chân của cô gái đang chạy vọng lên.

Hai người bọn họ đều thuê nhà ở lầu chín, vị trí này cũng không cao lắm, cho nên anh cũng thích đi bộ lên bằng thang lầu hơn là dùng thang máy.

Cũng không lâu lắm, bóng dáng cô gái liền xuất hiện ở phía dưới tầm mắt của anh.

Cô giúp Qua Qua cùng chạy lên. Qua Qua thần thái sáng láng, vui vẻ, nhưng cô lại mệt mỏi không thở nổi, ngẩng đầu lên nhìn thấy anh, liền lên tiếng, "Anh về rồi à?"

"Ừ." Anh cũng đáp lại một tiếng, "Em cũng đưa Qua Qua đi dạo về hả?"

Mấy bậc thang cuối cùng cô gái phải chống vào eo, dắt Qua Qua từ từ đi lên, "Vâng ạ! Qua Qua quá ồn ào, em cũng sắp không chịu nổi nữa rồi. Nhưng mà, hôm nay thời tiết tốt như vậy, nên em mới cho nó ra ngoài đi dạo một chút, cả ngày cô bé ở nhà cũng rất buồn bực."

Giọng cô gái nói tràn đầy yêu thương.

Chu Đông nhàn nhạt đáp nhẹ một tiếng, ánh mắt rơi vào trên người Qua Qua đang được cô gái dắt. Mặc dù có dây xích tròng trên cổ, Qua Qua vẫn cố gắng xông về phía anh ở bên này. Chu Đông ngồi xổm xuống, vuốt vuốt cái đầu tròn của cô bé, lập tức lòng bàn tay anh bị cún con liếm vài cái.

"Qua Qua, phải ngoan ngoãn nghe lời của chị nhé, đừng có chọc để cô ấy tức giận nghe chưa!"

Cô gái cười ha ha ha.

"Tháng này em mang nó đi tiêm phòng chưa?"

"Đã tiêm rồi. Anh đừng có hỏi nữa, bế bé cún đi tiêm phòng em mệt muốn chết đây. Xe buýt và tàu điện ngầm đều không được ngồi, đi xe taxi thì lại rất đắt, thấy bảo gần đây tăng giá, hơn nữa lại còn phải bịt lại thật kín. Haiz, em cũng đang suy nghĩ ước gì bây giờ ở đây có thể có một bệnh viện thú y cho thú cưng có phải là tốt biết bao không, em sẽ không cần phải tháng nào cũng đi xa như vậy. Ban đầu khi đến thuê phòng ở đây sao lại không có suy tính đến điểm này nhỉ?" Cô gái vừa nói vừa móc cái chìa khóa từ trong túi ra mở cửa.

Cửa mở ra, cô dắt Qua Qua đi vào, vẫy tay với anh một cái, "Lần sau tán gẫu tiếp nhé!."

"Được."

Chu Đông xoay người lại đi vài bước tới cửa phòng đối diện với phòng của cô gái, cách khoảng hai thước, dùng chìa khóa vặn mở cửa phòng mình.

Cửa đối diện vọng sang tiếng huyên náo ầm ỹ.

"Qua Qua, em được giải phóng!"

Là tiếng của cô, hiện giờ cô mới tháo sợi dây xích chó xuống sao? Sau đó tiếng Qua Qua bắt đầu nhào lộn. . .

"Em lại nghịch ngợm rồi, chị đói bụng rồi phải đi làm cơm đây, em ở lại nơi này ngoan ngoãn ăn cái gì. . ."

Hiện giờ cô cũng mới đổi dép.

Âm thanh cuối cùng biến mất.

Chu Đông vào cửa phòng, bên trong phòng vẫn giữ nguyên bộ dạng như lúc anh mới ra đi.

Anh luôn luôn chỉnh tề, mặc dù ở một mình cũng thế. Chăn gối, ly chén, hộp sữa tươi anh lấy ra từ trong tủ lạnh cũng vẫn đặt chỉnh tề ở nơi đó. Cầm hộp sữa tươi lên lắc lắc, đã uống hết, thuận tay anh ném cái hộp vào thùng rác, nhìn thấy bữa sáng hôm nay còn dư lại một nửa cái trứng gà, cũng ném luôn vào trong thùng rác.

Hôm nay chỉ có hai thứ này.

Kể từ hai tháng trước, khi vào ở căn phòng này, anh có chút không quen.

Bố cục của phòng này và phòng của cô ở giống nhau như đúc. Trước kia bọn họ ở cùng nhau tại phòng đối diện. Hàng tuần vào buổi sáng thứ sáu hoặc chủ nhật sẽ cùng nhau ra ngoài mua đồ, hàng ngày thùng rác đều tràn đầy. Hai người cùng oẳn tù tì với nhau, ai thua người ấy sẽ đi đổ rác. Nhưng hiện giờ anh vẫn mỗi ngày đi đổ rác một lần, nhưng lại phát hiện ra mình hoàn toàn chẳng có gì đồ gì để bỏ đi hết.

Anh đi tới trước bàn, lấy bản gốc tài liệu cực kỳ quan trọng từ trong cặp làm việc ra, đặt lên bàn, bỏ chiếc cặp đó vào trong ngăn kéo.

Theo thói quen anh cắm điện mở ra máy tính ra, chờ máy khởi động, màn hình xuất hiện Win8, thế nhưng anh lại có chút không biết phải làm cái gì.

Quay đầu nhìn ra cửa sổ, hôm nay nắng to như vậy phơi chăn rất tốt.

Vì vậy anh liền mang chăn ra phơi ở trên ban công.

Trên ban công ánh nắng vàng chói mắt, anh không có thói quen trồng cây, chỉ có vài chiếc mắc đang phơi quần áo bay tán loạn.

Đúng rồi, anh lại chưa mua cây gậy phơi quần áo, luôn quên như thế. Gần đây anh cũng chẳng muốn đi siêu thị.

Anh đi vào nhà.

Máy tính đã mở ra, đồ vật trong nhà cũng được sắp xếp rất chỉnh tề, quần áo tắm ngày hôm qua cũng đã ném vào trong máy giặt để giặt rồi.