Chương 1: Đụng độ ma tóc trắng

Tôi là một Vampire....

Một Vampire thực thụ...

Tôi từ nhỏ sống trong thế giới loài người. Một thế giới muôn màu , nhộn nhịp, đa dạng khía cạnh cuộc đời. Tôi không hề biết tôi có dòng máu Vampire cho đến khi năm tôi bước sang tuổi 17( mà sau này, đối với tôi, nó đã trở nên là bước ngoặt định mệnh cả cuộc đời tôi), mẹ tôi đưa tôi về với lãnh địa Vampire mà đáng ra tôi phải sống ở đó từ trước....

oOo

Mẹ tôi dắt tôi vào một con hẻm nhỏ, đưa tay vuốt nhẹ lên bức tường phủ đầy rêu phong, mò mẫm đếm từng viên gạch. Đến ô gạch thứ 37 (theo tôi nghĩ) thì mẹ tôi nhẹ nhàng nhấc nó ra.Lập tức, những viên gạch xung quanh chuyển động và chúng xoay khớp lên nhau.

UỲNH...H...H...!

Bức tường nứt ra rút về hai phía để lộ một cánh cửa làm bằng nước kì lạ.Mẹ tôi bước vào trong khi tôi còn sững sờ với những gì ở trước mắt.

-Nào- Mẹ tôi đưa tay ra về phía tôi từ bên trong cánh cửa .Tôi còn thấy được những giọt nước ướt nhỏ từng giọt xuống đất từ tay áo mẹ. Chẳng lẽ bên trong cánh của này là... nước? Tôi chưa kịp nghĩ xong thì mẹ đã kéo tôi vào trong. Tôi nhắm tịt mắt lại theo phản xạ, cảm nhận sức ép của nước đang bóp nghẹt tôi dữ dội. Đúng vậy, tôi đang đi trong một khoảng không đầy nước. Tôi không thể thở được nữa... Tôi cố gạt nước phía trước để đi thật nhanh, bước từng bước khó khăn nặng nề lên từng lớp nước...

ÀO....O...!

Tôi và mẹ thoát ra được con đường khủng khiếp đó. Nước sọc vào tận lỗ tai, xuống cả mũi của tôi.Cả người tôi ướt đẫm.Nước rỏ xuống đất thành một khoang tròn.

-Đến rồi con yêu.-Mẹ tôi đỡ tôi nhìn lên-Đây là thế giới của chúng ta.

Tôi sững ngươi lại.Trước mắt tôi là một con phố đậm chất quý tộc thời cổ điển, bầu trời nhuộm màu xám tro buồn tôn lên vẻ đẹp ma mị của con phố.Những ngôi nhà nguy nga thiết kế theo phong cách kiến trúc cổ, nếu nói như một lâu đài cũng không sai. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình có thể đến một nơi tuyệt vời như thế này, tôi chỉ gặp nó trong những cuốn tiểu thuyết viễn tưởng về pháp thuật như Harry Potter hay những bộ phim khoa học viễn tưởng khác.

Một người phụ nữ trùm khăn chạy nhanh đến chỗ chúng tôi.

-A.. Bà Kim... Bà đến rồi...-Mẹ tôi đỡ lấy vai bà ta mừng rỡ nói.

-Được rồi...Bà Hoàn Mỹ...-Bà ta gỡ khăn trùm đầu ra- Hàn My đâu?

-Nó đây- Mẹ tôi đẩy tôi ra, rồi quay sang tôi-Đây là bà Kim. Bà ấy sẽ chăm sóc con ở đây. Mẹ có lý do riêng nên không thể sống ở đây cùng con được. Con cố gắng sống tốt, mẹ sẽ đến thăm con... Giờ muộn rồi..Mẹ đi đây..

Mẹ tôi vội vàng bước đi như cố tránh điều gì đó trong khi tôi còn ngơ ngác chưa hiểu gì. Dù sao...Tôi cũng đã quen với sự biến mất của mẹ như thế này rồi....

Bà Kim gọi xe ngựa và chất hành lý của tôi lên xe. Mỉm cười nhìn tôi.

***

Phải nói sao nhỉ? Ngôi nhà tôi sắp ở có kiến trúc rất độc đáo. Một vẻ cổ kính với màu xám tro, dây leo bám trên tường len qua từng vết nứt.Một vẻ gì đó thật sự rất u ám, ma mị.

-Bây giờ...Tiểu thư sẽ sống ở đây.-Bà Kim kệ nệ xách đồ vào trong nói vọng ra chỗ tôi đang đứng ngắm nghía ngôi nhà.-Chưa quen rồi cũng dần quen thôi....

Tôi bỡ ngỡ nhìn mọi thứ xung quanh. Có gì đó rât huyền bí, trầm lặng, khác hoàn toàn với thế giới con người.

Tôi như bị cuốn hút bởi vẻ đẹp huyền bí này.Tôi đặt ba lô xuống trong vô thức rồi đi ra ngoài, nhìn ngắm con phố đẹp tuyệt vời. Và tôi tiếp tục bước đi theo những nét đẹp kì lạ đó.Cứ thế, tôi cứ bị hút hồn cho dến khi màu xám tro trên trời chuyển đen hẳn tôi mới nhận ra là trời đã tối và kinh hoàng nhận ra tôi đã bị lạc đường. Bằng chứng là lúc này đây, xung quanh tôi phủ đầy bóng đen và theo như các giác quan của tôi cảm nhận thì tôi đang đứng giữa những lùm cây hay sao ấy, toàn là lá với cây đứng xen nhau.

-Chết rồi..Đây là đâu?-Tôi giật mình hoang mang,kèm theo đó là là một linh khí huyền bí nào đó khiến tôi sởn cả gai óc.Tuy đã biết mình là Vampire nhưng tôi vẫn không thể cản nổi mình thôi sợ ma, Tôi bủn rủn tay chân cố lần đường về nhưng càng đi càng lạ hoắc và u tối.

Soạt!!!

Một tiếng động lách qua từng tán cây bất thường vang lên.

-AAAAAAAAAAAAAAAAA!!!!!! MAAAAAAAAAAAAAAA1!!!!

Tôi hét lên theo phản xạ tự nhiên, mắt nhắm tịt lại và hai tay bịt chặt tai,tôi ngồi sụp xuống đất,run run. Thầm mong "con ma" sẽ không cướp linh hồn của mình. Một lúc lâu sau đó,không thấy động tĩnh gì , tôi hé mắt nhìn lên.

-AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA!MAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA!!

Tôi bắn người lui ra sau, đầu va vào gốc cây đau điếng.Tôi nhắm mắt, bịt chặt tai hét lên:

-Huhuhu.. Ma ơi..Dừng bắt ta...Vía ta yếu lắm...

-Ma nào?

-Con ma tóc trắng đó... huhuhu..- Tôi co ro sợ hãi.

-Cái gì?

Lúc này tôi mới giật mình. Ma làm gì mà biết nói nhỉ?Tôi nuốt nước bọt nhìn lên.Miệng nghẹn ứ lại.Không phải ma, mà là một tên con trai bằng xương bằng thịt đang khoanh tay nhìn tôi.Dù trong bóng tối, người con trai ấy vẫn toát ra vẻ đẹp thoát tục và ma mị. Mái tóc bạch kim buông nhẹ che đi một phần đôi mắt sắc tím lạnh lùng. Người mặc áo dạ đen, mũ đen và giày đen, đen từ đầu đến cuối làm nổi bật mái tóc và làn da trắng không tì vết.Chậc, thế này nhìn không giống ma mới lạ.Thế mà tôi cứ tưởng là ma tóc trắng.

-Ngắm đủ chưa?-Hắn nhìn tôi, cất cao giọng nhừa nhựa sởn gai óc.

-Chưa-Tôi trả lời, rồi chép miệng-Nhìn thì thấy giống người mà càng nhìn càng thấy giống con ma.

-Ma?

-Ừ. Lúc đầu tôi cứ tưởng cậu là ma tóc trắng- Tôi nhíu mày gật gật đầu tỏ vẻ uyên bác.

Mặt hắn xám lại mà không hiểu vì sao.

-Cô vào đây làm gì?- Hắn co một chân dựa vào gốc cây.

-Làm gì là làm gì?-Mặt tôi thộn ra, không hiểu, hỏi lại hắn.

-Sao cô lại ở đây?-Hắn búng tay, một ngọn lửa màu xanh nước biển cháy như một làn khói mềm trong lòng bàn tay hắn. Hắn...có phép à?

-Tôi...Tôi đi lạc- Tôi lúc này mới nhớ ra là mình đang là "trẻ lạc".

-Bị lạc?-Ngọn lửa trên tay hắn vụt tắt, hắn nhìn sang tôi vẻ kiêu ngạo-Là vô tình ,hay cố tình bị lạc vào đây?

-Hửm? (Bị lạc mà cũng có 2 loại vô tình và cố tình nữa à?)

-Đây là lãnh địa của dòng Black, cô vào đây là vô tình hay cố tình?-Hắn đứng thẳng dậy, nhấn mạnh từng chữ và bước đến chỗ tôi-Cố tình gây ấn tượng với tôi?Chiêu này cũ rồi.

-Tại sao tôi phải gây ấn tượng với cậu? Điều đó cần thiết à?- Tôi tròn mắt nhìn tên con trai lạ hoắc ở trước mặt, càng lúc càng không hiểu hắn nói gì.

-Không cần cố gắng diễn đâu.Loại con gái như cô tôi gặp nhiều rồi-Hắn nhún vai vẻ khinh khỉnh,dựa lưng vào gốc cây -Thực ra..Mục đích của cô là muốn được tôi để ý đến chứ gì?

-Cái gì?-Tôi thộn mặt ra vài giây như để có thời gian kịp tiêu hóa những gì hán nói, sau đó thì tôi cười phá lên như phải gió -HAHAHA.. Sặc sặc...Trời ơi chết mất. Cậu nghĩ tôi tấn-công-tán-tỉnh cậu sao? Hahahaha... Này, cậu có bị ảo tưởng không đấy?

-Này. Cô là cái thể loại gì đấy?

Tôi đang gập bụng cười sằng sặc thì ngưng bặt. Nụ cười khinh dễ xuất hiện trên môi tôi.Tôi nhìn khuôn mặt giương giương của hắn, tay nắm chặt lại để kiềm chế một cú đấm.Hắn đang tỏ thái độ khinh thường tôi đúng không.Cố nặn ra nụ cười tự nhiên nhất,tôi gằn giọng:

-Vậy cậu nói cho tôi nghe cậu là thể loại gì, sau đó cứ tính tôi đứng trên cậu ít nhất một bậc là được.

Hắn bất giác cựa mình nhìn qua tôi. Rồi lấy lại vẻ khinh khỉnh vốn có, hắn cao giọng:

-Cút đi, trước khi tôi đuổi cái thể loại như cô ra khỏi tầm mắt của tôi.

PẶC!

Tôi găm mạnh con dao găm vào thân cây chỗ sát mặt hắn.Con dao nhỏ của tôi sượt qua làn da trắng như công tử bột kia để lại một đường máu nhỏ rỉ dài ngoài da hắn.Và giờ, nó đang nằm yên vị chỗ sát tay hắn.

-Nói cho cậu nghe.Tôi không biết cậu nghĩ gì về tôi nhưng nghe cho kĩ đây,tôi không phải là loại con gái không có long tự trọng nên đừng có nói cái giọng "thể loại như cô" với tôi.Cậu thực tế và bớt ảo tưởng hơn đi. Nếu không phải đây là lần đầu tiên tôi đến đây thì tôi đã không thèm lạc bước đến chỗ quái quỷ này đâu. Suốt cả tuổi thơ tôi, tôi đã bị người khác khinh thường như thế rồi, tôi đã nhẫn nhục chịu đựng suốt mấy năm trời, chứng kiến không biết bao nhiêu lần mẹ khóc vì nỗi buồn tủi đó. Nên bây giờ, tôi không cho phép ai dám hạ nhục tôi nữa. Dù chỉ là một câu vô tình. Hãy nhớ rõ!

Tôi giựt mạnh con dao găm ra,dắt vào túi. Đầu óc tôi chợt ong lên.Phải rồi, tôi lại mất bình tĩnh.Do lòng tự tôn đã để cho cơn giận lấn át lí trí.Tôi bước đi không buồn nhìn lại kẻ đằng sau lưng mình. Trời càng lúc càng tối mà xung quanh tôi chỉ là hơi thở của cây, tiếng kêu của côn trùng tạo nên một khúc ca rợn cả gáy. Tôi chợt mơ màng và nhớ đến ngày trước...

Gia đình tôi ngày đó là một gia đình giàu có, tuy không dư giả gì nhiều nhưng cũng xếp trong giới quý tộc. Tôi hiển nhiên được bố mẹ cho nhập học tại một trường lớn danh tiếng. Một ngôi trường có lẽ chỉ dành cho những công chúa, công tử của những gia đình giàu có trở lên. Ở đó, tôi không gặp được người bạn nào thực sự tốt cả, vì như anh trai tôi đã từng nói, ở đó, bạn bè chơi với nhau chỉ để có lợi cho nhau. Tôi cũng có nhiều bạn bè, nhưng chỉ là danh nghĩa, tôi sớm nhìn được sự đểu giả ẩn bên trong lớp mặt nạ nhỏ bé kia. Nên tôi dường như càng ngày càng cố tách mình ra khỏi lớp trước bao con mắt soi mói, khó chịu ra mặt của tụi bạn. "Không nên hối hận làm gì, vì có ngày chúng sẽ đâm sau lưng thôi." Tôi lúc nào cũng lẩm bẩm như thế.Tôi đã nghĩ những điều tiêu cực như thế vào cái tuổi "búp sen trên cành", biết ăn chơi và ngủ, cái tuổi hồn nhiên của con nít. Vì anh trai tôi luôn lặp lại những điều đó khi đi cạnh tôi. "Anh nói như vậy để em sớm hình thành nên sự nhạy bén và tự vệ sau này.Em có thể không cần phải hiểu hết." Và điều anh tôi nói không sai hay những gì tôi luôn tự nhủ đã đúng, hoặc cuộc đời luôn xảo trá như thế. Năm tôi học lớp 4, cha tôi mất...

Có lẽ không gì đau hơn nỗi đau mất người thân... Gia đình tôi mất chỗ đứng trong vị thế các mối quan hệ. Nhưng không gì tồi tệ hơn khi mỗi ngày đến trường là những ngày đã cắm đinh vào tâm hồn tôi. Chỉ vì tôi không có cha...Với lũ công tử, tiểu thư, việc bị chúng khinh thường là không tránh khỏi. Khi tôi vừa mới đặt chân vào cổng trường thì tôi đã được lũ bạn chào đón với ánh mắt khinh bỉ và nụ cười mỉa mai. Tôi nén những giọt nước mắt khi chúng nhắc đến cha tôi, và buồn tủi dâng nghẹn họng tôi khi chúng xúm lại xung quanh tôi dè bĩu và bôi nhọ. "Đây không phải là chỗ của mày, con mồ côi xấu xí!" Đó là câu mà tôi thuộc lòng từ lâu.Mỗi lần chúng nói như thế, tôi lại càng thêm động lực học giỏi hơn, ít nhất là xếp hạng ba trở lên trong vị thứ xếp hạng tú tài khối.Đó là cách tôi chứng minh cho chúng tôi hơn chúng rất nhiều.Nhưng chúng không hề bận tâm. "Coi như mình thất bại". Tôi thường tự nhủ khi chúng đứng trước bảng điểm trường dè bĩu tên tôi, thậm chí lấy bút lông màu sửa và xóa bét hàng chữ "Dương Hàn My" của tôi. "Đồ khốn". Nhưng có vẻ tôi lúc đó chưa biết rằng tôi không hề thất bại, mà ngược lại, tôi đã làm nên kì tích khi tôi được nhận học bổng và được trường giữ lại đến năm lớp 10. (Đây là trường phổ thông liên cấp). Mẹ tôi biết tôi rất buồn, vì có lẽ, mẹ nhìn thấy càng ngày tôi càng có lối nghĩ bi quan hơn. Mẹ khóc. Càng lớn, tôi càng đổi khác. Có lẽ trở nên mạnh mẽ hơn rất nhiều. Và tuyệt nhiên, tôi không cho phép ai đụng đến lòng tự trọng của tôi, không cho phép ai dám khinh thường tôi lần nữa.

Lạc trong kí ức,tôi cứ bước trong vô thức.Tôi không thể xác định được phương hướng nên cũng chẳng biết tôi sẽ tự dẫn mình đi đâu nữa...

SOẠT!

Tôi bất giác nhìn lên nơi phát ra tiếng động lạ.Một bóng con trai ngồi trên cây, cất giọng đầy kiêu ngạo:

-Cô càng lúc càng đi sâu vào lãnh địa của tôi đấy.

Lại là hắn.Hắn giống như một bóng ma thoắt ẩn thoắt hiện.

-Thế à?- Tôi hỏi lại nhưng cũng chẳng buồn để ý đến câu trả lời. Tôi quay lưng lại và đi hướng ngược với hướng vừa nãy. Nếu bình thường, tôi đã lịch sự chào hắn và nhờ hắn chỉ đường rồi nhưng bây giờ thì tôi không buồn nhờ vả ai nữa. Tôi chợt nhớ đến lũ bạn độc địa suốt tuổi thơ tôi.

-Đừng bước nữa.Nếu tiến thêm, cô sẽ đặt chân vào " Nghĩa trang máu" đấy!-Hắn nói khi tôi đã đi được một đoạn xa. "Nghĩa trang máu"? Cái tên ấn tượng đấy. Tôi mơ màng rồi chợt giật mình, một nỗi sợ hãi xâm chiếm tận gai óc.Nghe cái tên đã run cả người.Thế đấy! Giờ thì tôi lạc thật rồi.Tôi cắn môi, đi về hướng khác.Chẳng biết lần này sẽ đi đến đâu.