Chương 1-2

.

Chương 1: Màn trọng sinh xui xẻo

Lăng Ngạo đi ra từ phòng phẫu thuật, lúc này mới dám thở nhẹ một hơi, phẫu thuật suốt mười tiếng đồng hồ, khiến tinh thần y khẩn trương cao độ, phẫu thuật kết thúc, thần kinh căng chặt của y cũng được buông lỏng, cả người cũng cảm thấy mệt mỏi vô cùng.

Tuy sớm đã quen với việc đứng trong thời gian dài, nhưng liên tục đứng hơn mười tiếng đồng hồ, tinh thần khẩn trương cao độ, vẫn vô cùng kiệt quệ. Y đi đến phòng nghỉ ngơi cạnh phòng phẫu thuật, tháo khẩu trang và hai bao tay đã dính đầy máu xuống, thở một hơi thật dài, có y tá giúp y cởi áo phẫu thuật xuống, y thậm chí ngay cả miếng nước cũng chưa uống, đã nằm ngây ra giường, ngủ thật say.

Ngày hôm sau đầu đề trên các tờ báo đều không chút e dè tán dương bàn tay thần diệu của y, dưới tay y đã cứu được vị thị trưởng bị tai nạn xe cộ, vì vị thị trưởng này được dân chúng yêu mến, cho nên y cũng được trao tặng vinh hoa to lớn, trong nhất thời nhà và bệnh viện của y đều được các phóng viên báo đài vây chặt đến nước cũng chảy không lọt.

Từ khi bắt đầu phẫu thuật, y đã ba ngày không trở về nhà, hôm nay y nhất định phải về nhà nghỉ ngơi cho đủ, hôm nay y xin nghỉ phép nửa ngày với bệnh viện, cho nên tới trưa y nhân lúc mọi người đi ăn cơm, khi người khá nhiều khá loạn, mới chạy khỏi bệnh viện như chạy trốn.

Thở phào nhẹ nhõm, Lăng Ngạo gục lên vô lăng, nhìn đèn đỏ ở ngã tư trước mặt, y vừa thấy đèn đỏ liền khẩn trương, giống như nhìn thấy đèn trước cửa phòng phẫu thuật, hễ nó sáng lên thì thần kinh của y liền căng chặt.

Lúc này lực chú ý của y toàn bộ tập trung vào đèn đỏ phía trước, căn bản sẽ không ngờ được tai họa từ trên trời giáng xuống. Chuyện rơi máy bay năm nào cũng xảy ra, nhưng chưa từng nghe nói trực thăng cũng sẽ có lúc rơi, hơn nữa không nghiêng không lệch rơi đúng vào xe của y, tốc độ trực thăng rơi cực nhanh, lấy trọng lượng của nó tính thêm trọng lực và tốc độ, sau đó đổi thành lực, cuối cùng nó và xe va đụng, liền nổ tung!

Mà người xui xẻo ở đây chính là Lăng Ngạo, y thậm chí không có một chút đau đớn liền đã nổ thành thịt vụn, cái gì cũng không kịp nghĩ…

Lăng Ngạo bị đau đớn làm tỉnh lại, y cảm thấy có người đang dừng sức ngắt nhũ đầu của mình, y đau đớn hít liền một hơi, sau đó ‘bàn tay’ đầu sỏ lạnh lùng cười, thanh âm giống như băng hàn ngàn năm, khiến người ta vừa nghe liền không nhịn được rùng mình!

Người đó buông tay ra, chuyển vị trí dịch tới phân thân mềm nhũn phía trước, không biết là móng tay của người đó hay là lợi khí gì, đâm vào mặt phân thân, khiến y nhất thời đau đến mức ngay cả thanh âm hét lớn cũng phát không ra.

Thân thể đau đớn như bị nghiền nát, mà y ngay cả khí lực để cử động ngón tay cũng không có, người đó thì không chút ngừng nghỉ giày vò y, sau khi y có phản ứng thống khổ, liền càng thêm điên cuồng chiếm đoạt thân thể y, hạ thân đã không còn tri giác gì, khi y không hiểu rõ tình huống thì vẫn bảo trì trầm mặc, hiện tại mắt y nhìn không thấy, mà cũng không cách nào kết nối với hồi ức cuối cùng của mình, tất cả chỉ có thể đợi tên nam nhân biến thái trên người nói cho y nghe.

Hiên Viên Cẩm đưa đẩy càng lúc càng nhanh, cuối cùng trước mắt sáng lòa, dùng lực đỉnh thân, đạt đến cao trào. Hắn úp sấp lên làn da mịn màng của Tô Tử Trúc, lại không có một chút vui sướng. Hắn hận! Nam tử này lại phản bội hắn!!

Hắn phải cho phản đồ này biết, hậu quả của việc phản bội hắn là như thế nào!

Hiên Viên Cẩm không rút hạ thân của mình ra, vẫn để nó lưu trong thân thể người dưới thân, hắn khẽ điều chỉnh tình tự của mình, nếu không hắn thật sợ mình sẽ lại dùng sức vặn chết nam tử ăn cháo đá bát này: “Tử Trúc, thân thể của ngươi thật sự càng lúc càng tiêu hồn~”

Tô Tử Trúc vì sinh ra đã tinh tế tuấn tú, tuy một bụng tài hoa, nhưng lại không thể thoát khỏi sự đùa bỡn của những nam tử dâm loạn thích nuôi dưỡng nam luyến đó, có một lần, khi bị một nam nhân vẫn luôn thèm nhỏ dãi mỹ mạo của y đùa giỡn thì gặp được Hiên Viên Cẩm, sau đó Hiên Viên Cẩm cứu y, y liền được Hiên Viên Cẩm mang về phủ tướng quân, trở thành bằng hữu.

Đương nhiên tất cả những điều này toàn bộ đều là việc đã được sắp đặt trước, mục đích của Tô Tử Trúc chính là vì muốn trộm binh phù của Hiên Viên Cẩm, lần này là lần đầu tiên y xuất sư môn làm nhiệm vụ, lại không ngờ được chỉ một lần này, tuy nhiệm vụ thành công, nhưng lại phải chịu đựng sự giày vò mà y không nguyện chịu nhất.

Khi người của ám đường ra ngoài làm nhiệm vụ, sư phụ sẽ giấu một loại độc dược trong lưỡi của mỗi người, nếu một khi không có cơ hội chạy thoát, hoặc không muốn chịu đối phương giày vò, có thể cắn rách đầu lưỡi, độc dược phát tác, thấy máu phong hầu, tất chết không cần nghi ngờ.

Lúc này Lăng Ngạo còn chưa biết chuyện này, y chỉ cho rằng bản thân gặp xui bị người ép buộc, sau đó chịu giày vò.

Sau khi Lăng Ngạo nghe thấy câu nói của Hiên Viên Cẩm, lòng thầm nghĩ: Mẹ nó, giày vò người ta chỉ còn lại một hơi thở, thật mẹ nó phục ngươi! Ngay cả hậu đình của lão tử cũng dám hái, đợi lão tử có thể động, xem lão tử có thiến ngươi không!!

Hiên Viên Cẩm thấy Tô Tử Trúc nửa ngày không lên tiếng, nâng chiếc cằm nhỏ của Tô Tử Trúc lên, dụ dỗ nói: “Tử Trúc, ngươi chỉ cần nói ra tông tích của binh phù, ta sẽ bỏ qua cho ngươi!”

Lúc này Lăng Ngạo chợt rùng mình, lẽ nào mình bị nhận lầm thành ai? Nếu không tại sao người đó mở miệng ra liền gọi mình là Tử Trúc? Y vốn là biểu tình ngạc nhiên, nhưng trong mắt Hiên Viên Cẩm lại thấy vô cùng chói mắt, ngược lại bị bóp méo.

Hiên Viên Cẩm hừ lạnh nói: “Tử Trúc, ta rất thích nhìn bộ ngạo khí hung hăng mạnh mẽ này của ngươi, ta muốn thử nhìn xem chừng nào ngươi chịu thua?” Nói xong liền bắt đầu một vòng chiếm đoạt mới, không ngừng không nghỉ.

Phương pháp tốt nhất đả kích tự tôn của một người chính là hắn ghét nhất cái gì, liền bắt hắn làm cái đó, hắn ghét nhất người khác xem hắn là thứ gì thì cứ xem hắn là thứ đó, giả như Tô Tử Trúc sinh tiền ghét nhất người khác xem y là luyến đồng, mà hiện tại Hiên Viên Cẩm đang xem y là luyến đồng, làm chuyện dâm ô như vậy!

Lăng Ngạo ngất đi trong sự chiếm đoạt điên cuồng không ngừng nghỉ của Hiên Viên Cẩm, y tạm thời không muốn suy nghĩ những chuyện này, cùng một tên điên không có lý trí thì không có biện pháp câu thông bình thường, tất cả đợi khi người đó bình tĩnh lại có thể suy nghĩ bình thường thì nói sau.

Kết quả tất cả không giống như trong tưởng tượng của y, y bị dội nước lạnh làm tỉnh.

“Tử Trúc, ngươi ngoan ngoãn nghe lời, ta sẽ không tiếp tục giày vò ngươi nữa, nếu không ta sẽ đưa  ngươi đi làm quân kỹ, để khao thưởng tam quân! Ngươi nghĩ cho kỹ đi, rốt cuộc giao ra binh phù, hay làm một kỹ nữ ngàn người cưỡi, vạn người đè?” Hiên Viên Cẩm bình thản nói, nghe vào tai Lăng Ngạo lại giống như ma âm. Từng tiếng đang cắt bớt đi lực tự chủ của mình!

Lăng Ngạo nâng mí mắt nặng nề lên, y đã triệt để hiểu rõ mình gặp phải chuyện gì. Đương thời lưu hành nhất, em gái của y ngày ngày mở miệng nói muốn xuyên việt, mà hiện tại y đã triệt để thỏa mãn nguyện vọng của em gái, xuyên rồi ~~

“Ta muốn thương lượng với ngươi một chuyện, ngươi có thể nào bảo bọn họ ra ngoài hết không?” Giọng nói của Lăng Ngạo giống như muốn phun ra lửa, thanh âm khản đặc, mỗi một từ phun ra đều như có lưỡi đao cắt vào cuống họng, y hơi nhăn mày, lòng thầm mắng, mẹ nó ngươi cũng không rót cho lão tử ly nước, lão tử sắp khát chết rồi!!

.

Chương 2: Tâm tư bẩn thỉu

Hiên Viên Cẩm nhướng mày, vốn cho là Tô Tử Trúc chịu không nổi giày vò nên cuối cùng chịu thần phục, trong mắt xẹt qua một tia vui mừng. Phất tay, nô tì hạ nhân trong phòng toàn bộ đều lui ra. Hiện tại Tô Tử Trúc đầu tóc rối loạn, từng sợi vướng lên mặt, có cảm giác mị nhân khác thường.

Hiên Viên Cẩm vươn tay vén tóc y lên, Lăng Ngạo không né tránh, toàn thân đều như bị tháo khớp, muốn tránh cũng không nổi.

“Nói đi.” Hiên Viên Cẩm ngồi đoan chính lại, nhìn Tô Tử Trúc ướt đẫm, nếu y không trộm binh phù của mình thì tốt quá, hắn có lẽ sẽ thật sủng y một trận, dù sao thân thể tiêu hồn như thế trên thế gian này rất hiếm gặp, hắn cũng rất biết thương hương tiếc ngọc.

Trong đầu Lăng Ngạo sớm đã suy nghĩ cả trăm lần, hy vọng chạy thoát của y căn bản là con số không. Nếu không chiếu theo người đó nói, có lẽ y không phải đi gặp diêm vương thì chính là lại xuyên thêm lần nữa. Quyết tâm, dù sao cũng đã như vậy rồi, còn có thể tệ hơn được đến đâu?

“Nếu ta không giao ra được binh phù, ngươi sẽ làm gì ta?” Đàm phán tuy không phải là điểm mạnh của y, nhưng dù sao y là người của thế kỷ hai mươi mốt, trước hết phải giành chút lợi ích rồi nói sau.

“Tử Trúc, ngươi thật sự cảm thấy ta không nhẫn tâm giết ngươi sao?” Hiên Viên Cẩm mục quang âm trầm, bắn ra khí tức bạo nộ.

“Từ trước tới nay ta chưa từng nghĩ ngươi sẽ không nhẫn tâm giết ta, chỉ là ta, ta…” Ta phải nói với ngươi thế nào, Tô Tử Trúc đã đứt khí rồi, ta là linh hồn phụ thể!! Nói ra ngươi sẽ tin sao?

“Ta làm sao mới có thể bù đắp?” Đổi cách khác vậy, bản năng cầu sinh của con người luôn rất mạnh mẽ, hiện tại mơ hồ lạc tới nơi này, nhưng y không muốn chết. Tuy trước đó chịu rất nhiều khuất nhục, nhưng cứ coi như bị chó cắn đi, không sao hết, chỉ cần sau  này có thể sống thuận tâm một chút là được, dựa vào y thuật của y, y không tin không cách nào lật tung cái thiên địa này.

“Tử Trúc, ngươi trở nên ngoan hơn rồi, vẻ kiêu ngạo càn quấy của ngươi đâu? Ngạo khí mãnh liệt, thà chết không khuất phục của ngươi đâu? Chậc chậc ~~ Lời này không phải từ miệng ngươi nói ra chứ.” Hiên Viên Cẩm có một thoáng cảm thấy quái dị, Tô Tử Trúc là người miệng lưỡi ngậm chặt, hắn bức bách thế nào y cũng không mở miệng, sao mới một đêm, đã biến thành người thức thời như vậy?

Hồ nghi nhìn y, muốn từ trong ánh mắt của y phát hiện một chút manh mối. Trong lòng Hiên Viên Cẩm, Tử Trúc chính là đang muốn cùng vờn với hắn, muốn chơi trò trở tráo.

“Không phải nói kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt sao?” Khóe môi Lăng Ngạo lộ ra một tia cười khổ, hiện tại y chỉ muốn giữ mạng, tất cả những thứ dư thừa không liên quan tới y.

“Nga?” Hiên Viên Cẩm vẫn không tin y, nhướng cao mi, ánh mắt thâm sâu như u đàm, mang theo sự qủy dị mà người khác không thể đoán được.

“Ta biết mình không có tư cách nói điều kiện với ngươi.” Lăng Ngạo ngừng một lát, rồi vẫn tiếp tục mở miệng: “Nhưng không thử làm sao biết có được hay không.” Hơi hất cằm lên, sự tự tin đó là do bẩm sinh.

Giữa hắn và Tô Tử Trúc đã từng là bằng hữu, Tô Tử Trúc văn văn nhã nhã, khi cười cũng mang theo sự thanh lãnh, luôn khiến hắn cảm thấy bất kể bỏ ra bao nhiêu cũng khó có thể đạt được chân tâm của đối phương. Mà hiện tại thanh lãnh trong mắt Tô Tử Trúc đã biến mất rồi, có chăng chỉ là sự cố chấp đối với một chuyện gì đó, hoặc hy vọng đối với một thứ gì đó mà hắn không biết.

“Tử Trúc, ngươi hiện tại là thật, hay ngươi trước kia mới là thật?” Hiên Viên Cẩm có chút hoang mang, khí tức tản phát trên người Tô Tử Trúc này và trước kia hình như đã có bất đồng lớn, khiến hắn cảm thấy xa lạ.

“Điều này quan trọng sao?” Lăng Ngạo hỏi ngược lại. Hiện tại y chỉ muốn biết, chuyện chủ nhân trước đây của thân thể này đã làm, có thể đền bù không. Có thể đền bù thì tốt, có thể đổi về tự do.

Hiên Viên Cẩm không trả lời y, chỉ mang theo chế giễu nói: “Tử Trúc, nếu không phải mấy ngày nay ta chưa từng rời khỏi ngươi, ta thật sự cho rằng ngươi là do người khác giả mạo.” Một người cho dù chuyển biến thật lớn, cũng không thể trong thời gian ngắn ngay cả tính cách và khí chất trên người cũng toàn bộ thay đổi được.

“Binh phù hiện tại ta không lấy được, ngươi muốn làm sao?” Vấn đề có loanh quanh bao xa, cũng phải trở về điểm đầu. Lăng Ngạo không muốn tiếp tục lòng vòng nữa, sự thật là gì y biết rõ hơn Hiên Viên Cẩm, y cái gì cũng không thể lấy ra được, hiện tại có thể nói là không có chút lợi thế trong tay.

“Ngươi còn có gì đáng để ta muốn sao? Thân thể ta đã đạt được rồi, binh phù nếu ngươi không nguyện ý giao lại, vậy thì thật không còn gì có thể hấp dẫn ta nữa.” Hiên Viên Cẩm thở dài, ý vị chế nhạo lan tỏa bốn phía, Lăng Ngạo cảm thấy nói chuyện cùng hắn rất mệt.

Người này nếu không phải quá thông minh thì chính là quá ngốc, hai cực đoan. Lăng Ngạo cũng thở dài, xem ra đàm phán vô hiệu quả.

Chắc là do không hiểu đối phương lắm, đợi hiểu thêm chút rồi, y lại đàm phán vậy.

Lăng Ngạo tuy đã tới tuổi nhi lập (hơn 30), nhưng mỗi ngày y đều vùi đầu trong phòng phẫu thuật. Đối với cách ở chung giữa người với người, kỳ thật không mấy giỏi. Mấy năm nay thứ duy nhất y có thể dùng thuận tay là dao phẫu thuật, nếu nhảy Bungee cũng tính là sở trường, thì y thích nhảy Bungee, nó có thể giải tỏa tâm trạng mệt mỏi của y.

“Ta khát nước, có thể rót cho ta ly nước không?” Lúc này Lăng Ngạo thật không muốn nói chuyện với hắn, mệt quá, toàn thân đều đau. Hơn nữa cổ họng cũng khát đến sắp bốc khói, bụng cũng đói co rút từng cơn, hiện tại bộ dáng này tính ra sắp vì mất nước mà hôn mê rồi.

“Ngươi đang cầu ta sao?” Lúc này Hiên Viên Cẩm còn tính toán cái này. Lăng Ngạo đảo mắt trắng, y thật sự kiên trì không nỗi nữa, toàn thân nóng ran, y biết mình đang sốt, rất khát, nhưng cũng không có khí lực dây dưa với Hiên Viên Cẩm.

Lăng Ngạo đảo mắt trắng xong liền ngất đi. Thật sự kiên trì không nỗi ~~~

Hiên Viên Cẩm nhìn người đã ngất lịm, trong lòng có tư vị không nói nên lời. Đối với người như Tô Tử Trúc mà nói, hắn kính y, yêu y, tuy đều là nam tử, đối với cảm giác vừa thương yêu vừa trân trọng này không có cảm thấy ức chế gì. Mặc nó trở nên thâm sâu nồng đậm trong lòng. Cho đến khi binh phù bị trộm, hắn mới đột ngột tỉnh ngộ, ngày phòng đêm phòng, trộm nhà khó phòng.

Người hắn không đề phòng nhất lại phản bội hắn, hắn dưới cơn tức giận mới vặn nát người mà hắn nâng niu trong tay, ngày nhớ đêm mong.

“Tử Trúc, ngươi vĩnh viễn sẽ không hiểu tâm tình của ta…” Hiên Viên Cẩm thở dài, nhìn Tô Tử Trúc một thân xanh tím ứ ngân, tư vị chua xót trong lòng hắn, người đó vĩnh viễn cũng sẽ không hiểu được.

Cho dù hắn trong cơn thịnh nộ, hắn cũng không động thủ đánh y, hắn không nỡ, thương yêu còn không kịp, sao có thể nỡ tâm đánh? Tử Trúc, nếu ngươi biết ta sớm có tâm tư này đối với ngươi, có phải ngươi sẽ càng thêm khinh bỉ ta? Cùng là nam tử, thế nhưng lại yêu một nam nhi như ngươi, ngươi có phải sẽ cảm thấy ta bẩn thỉu?

Cầm chén trà tự mình đút nước, xoa vầng trán nóng hổi của người trong lòng, trong lòng hắn có một tia khẩn trương, sao lại nóng như vậy?

Vội gọi đại phu trong phủ tới, bắt mạch, bốc dược, đút dược, tẩy rửa cơ thể, xong hết thì đã tới nửa đêm.

Thân thể trong lòng ít nhiều cũng không còn nóng như vừa nãy.

Tử Trúc, nếu phải dùng binh phù để đổi lấy sự coi trọng của ngươi dành cho ta, ta thà không cần chức quan này! Chỉ là ngươi sẽ nhìn tới một kẻ bố y sao?

.