Yêu Trong Yên Lặng - Chương 01

Mở đầu

Tôi là một con bé ngang tàng không giống nữ sinh.

Từ nhỏ đã thích lăn lê bùn đất, không thích chơi búp bê mặc váy mà thích mặc quần jean chơi bóng rổ.

Tuy tôi có một gương mặt trẻ con rất bình thường nhưng sâu trong nội tâm lại là một nữ sinh yểu điệu tới chính mình cũng không ngờ.

Với kiểu người như tôi, yêu đương dường như là một chuyện của một quốc gia khác.

Chưa từng nghĩ rằng nó sẽ xảy ra trên chính mình.

Trên đường cái ô tô như nước như nước chảy, giống như một dải ngân hà không những lóe sáng, tách biệt ra khỏi xã hội loài người.

Tôi đứng trong trạm xe, giống như mọi người, lẳng lặng chờ đợi vận mệnh của mình. Khi xe bus chậm rãi tới gần, dừng lại, lên xe, lau ghế, ngồi xuống.

Số phận là bộ bài đã nháo sẵn, bất kể chúng ta có bằng lòng hay không, nó vẫn sẽ trút xuống một quân lại một quân. Bạn đã biết phương hướng nó trút xuống nhưng vĩnh viễn cũng không kịp ngăn cản, thậm chí ngay cả quân bài là gì cũng không còn nhìn rõ, chỉ còn là một đống lộn xộn.

Ngoài cửa sổ, mưa nhỏ bắt đầu rơi xuống, hạt mưa đập vào cửa kính ngăn cản đôi mắt và đôi tai, giống như rơi vào lòng người, tạo thành một vòng xoáy phức tạp.

Tôi nhìn quang cảnh thành thị ngoài cửa sổ, giao thông hỗn loạn.

Thế giới, hình như trước giờ đều như vậy, đơn điệu, chán nản, nhưng cũng uể oải đủ làm người ta yên tâm.

Thế nhưng, thì ra,

Càng là chuyện khó tin càng dễ dàng xảy ra.

Có thể là ngay lúc này, ngay nơi nay, ngay giây phút này —-

Vì vậy, từ lần bắt xe bus công cộng về nhà này, đã bắt đầu…

~*~Chương thứ nhất.

“Ha ha ha ha! Ha ha ha! Người người đi xe bus nhà nhà đi xe bus, vậy mà cậu cách nhà còn có ba trạm xe còn bị tai nạn xe cộ! Ha ha ha!”

Tôi dựa trên giường bệnh màu trắng, nghiến răng nghiến lợi nhìn một kẻ ngu ngốc nào đó bị tôi dùng ánh mắt giết người trừng đã lâu mà vẫn không biết kiềm chế: “Cửu Du! Trong bệnh viện không được lớn tiếng, cậu có biết không hả!”

“Biết biết biết! Biết là không được lớn tiếng! Ha ha ha!” Cô lại ôm bụng cười đến phát điên. Nếu phần eo của tôi không đau đến muốn té xỉu, tôi nhất định sẽ bật dậy một cước đá con bé này ra ngoài vũ trụ làm vệ tinh nhân tạo.

Tôi nhếch khóe miệng nắm chặt nắm tay: “Không biết —- kẻ khốn kiếp nào đó cho tớ leo cây, làm hại tớ phải một mình ngồi xe về nhà, vậy mới bị ta nạn ha?”

Nha đầu thối này còn hoàn toàn tỉnh bơ: “Chính cậu RP không tốt, còn trách ai!”

(RP: nhân phẩm)

“Con bé tính cách kì quái kia, vừa mới được bạn trai rủ đi xem phim là quên béng cuộc hẹn với tớ! Hại tớ ngu ngốc đứng đầu đường nửa tiếng đồng hồ, gọi di động cũng không thông, cuối cùng còn phải một mình bắt xe về nhà!”

“Ai nha!” Cửu Du còn dám phất tay cười: “Đừng tức giận thế chứ, cậu là bệnh nhân cần tĩnh dưỡng nha, cẩn thận vết thương sẽ chuyển biến xấu…”

“Cho dù tớ có chết ngay lập tức cũng phải kéo cậu chôn cùng!” Nếu không phải có thương tích trên người, tôi thật sự muốn lập tức xông lên bóp chết con bé này! Người ta đều nói con gái khi yêu rất vô tình, hôm nay tôi đã hoàn toàn hiểu rõ. Đã hẹn tôi đi dạo phố, vậy mà chỉ vì bạn trai nói một câu “anh có hai vé xem phim”, lập tức hoàn toàn quên mất sự tồn tại của tôi, vui vẻ đi xem cái gọi là “kế hoạch của bảo bối”. Nếu không phải rốt cuộc tôi cũng thông được điện thoại, người nào đó hai mắt màu hồng đã hoàn toàn quên mất trên đời còn có một một người bạn là tôi đây.

“Bình tĩnh một chút! Bình tĩnh một chút!”Cửu Du nở một nụ cười hoàn toàn chìm ngập trong tình yêu màu hồng, hoàn toàn không sợ nắm tay đang kêu răng rắc của tôi: “Cậu xem tớ mang nhiều đồ ăn ngon tới thăm cậu như vậy, cậu đừng tức giận nữa, nhé! Ha ha!”

Đối với con bé đã rơi vào thiên đường tình yêu không ngôn ngữ loài người nào có thể đả thông này, ngoại trừ tự nhận mệnh mình khổ tôi còn có thể làm thế nào. Chỉ thấy một bên là tôi mặc quần áo bệnh nhân không khí âm u, một bên là nha đầu Cửu Du liên tục phóng ra ánh sáng rực rỡ màu phấn hồng, thật sự là đối lập quá mức rõ ràng. Bạn nói xem hai người chúng tôi ở hai hành tinh khác nhau làm thể nào mới có thể giao tiếp đây!

Trước khi đi, Cửu Du còn quay đầu lại dặn dò một câu: “Hiểu Toàn, cậu cũng 20 tuổi rồi, nên tìm một gã mà yêu đi mới biết tình yêu tuyệt vời thế nào.”

Tôi trợn mắt: “Cậu nghĩ sẽ có người thích người ngoài hành tinh ET sao?”

(ET: viết tắt của extraterrestrial_ngoài trái đất)

Cô ấy cười hì hì: “Đương nhiên sẽ có. Thế giới này lớn như vậy, nhân ngoại hữu nhân, đàn ông thích biến thái chắc hẳn cũng chưa tuyệt chủng hết, cậu nghìn vạn lần đừng mất hy vọng…”

Không đợi cô ấy ném phân chó xong, tôi dùng một cái thùng rác tiễn đại nhân ra khỏi cửa.

Đều nói người đã gặp vạn rủi sẽ có phản ứng dây chuyền, quả nhiên không sai. Buối tối mẹ tôi tới, cầm theo cả sách giáo khoa, sức lực như thiên thạch đâm vào trái đất đập vào cái đầu bé nhỏ đáng thương của tôi: “Đừng tưởng sẽ được nghỉ ngơi thư giãn, tự biết thành tích của mình đi, ôn tập nhiều một chút, đừng lãng phí thời gian!” Mẹ tôi vừa gọt táo vừa tôi luyện kĩ xảo của “Tường Lâm tẩu”, cằn nhằn từ Trung Quốc tới Siberia. Tôi không chịu nổi màng nhĩ bị oanh tạc, rốt cuộc không nhịn được nhỏ giọng lẩm bẩm: “Nhưng con đang nằm viện a…”

(Tường Lâm tẩu: Nhân vật trong tiểu thuyết của Lỗ Tấn)

“Nằm viện cũng chỉ suốt ngày nằm trên giường! Con bị thương ở thắt lưng chứ không bị thương ở tay, cầm quyển sách lên xem sẽ chết người sao! Đừng có suốt ngày đọc mấy loại tiểu thuyết vớ vẩn, một chút ích lợi cũng không có, đọc sách giáo khoa nhiều một chút, suy nghĩ xem làm thế nào để nâng thành tích của mình đi! Mỗi kì thi đều vừa đúng tiêu chuẩn bám đuôi xe, nói ra đều mất mặt muốn chết a!”

Lặng lẽ nhét quyển tiểu thuyết trên đầu giường xuống dưới gồi, tôi đành phải cầm sách giáo khoa lên, vẫn không nhịn được: “Mẹ, sách giáo khoa kỳ sau còn chưa phát, những môn này đều đã học… Hơn nữa tiểu thuyết của Trương Ái Linh không phải thứ vớ vẩn, cô ấy là tác gia rất nổi tiếng của văn học cận đại…”

“Con nha, con nha! Lại thích mấy thứ vớ vẩn này! Còn điểm số vừa đủ tiêu chuẩn thì sao? Đọc sách nhiều một chút cũng không chết!”

Lại bắt đầu rồi, mỗi lần mẹ nói là lại như Đường Tam Tạng niệm chú, tôi nghĩ Tôn Ngộ Không mà có đến trái đất cũng sẽ bị bà lẩm nhẩm đến mức cắn lưỡi tự tử. Bố mẹ rất ưa sĩ diện, trước giờ rất không hài lòng với thành tích chỉ tầm tầm bậc trung của tôi ở trường, mỗi ngày đều trách mắng và dạy bảo không ngừng nghỉ, dù là nghỉ hè cũng không ngoại lệ. Tôi nâng sách giáo khoa trong tây lên, mạch, mạch xung, cao tần… Cho dù nằm viện cũng không đổi được chút thời gian nhẹ nhàng, kết quả ngược lại càng thảm hại.

Buồn bực! Thật hy vọng mẹ có thể về sớm một chút! Tôi còn đọc xong quyển tiểu thuyết kia đâu!

Cả buổi tối ngủ thật khó chịu, lời mẹ nói giống như ác mộng, âm thanh không ngừng vang vang luẩn quẩn trong đầu tôi. Khi thức dậy, mới sáu giờ sáng, tôi không cách nào ngủ được nữa.

Những người bệnh cùng phòng còn đang lan man trong mơ, tôi bò dậy, cẩn thận kéo xe lăn sang, đi thang máy xuống tầng một. Tuy sân của bệnh viện không lớn nhưng nhiều cây xanh mát mẻ, không khí trong lành, hít vào một hơi, những âm u trong lòng cũng tạm thời được quét sạch.

Một nơi thật tốt, lần sau cứ tới đây đọc sách là tốt rồi!

Sáng tinh mơ, trong sân rất ít người, chỉ có tiếng chim chóc cào móng và tiếng gió thổi qua tán cây, tôi chậm rãi đẩy xe dọc theo hồ nước, ở ngã rẽ thứ hai, tôi nhìn thấy anh.

Thứ đầu tiên làm tôi chú ý là anh cũng ngồi xe lăn như tôi, điều này làm tôi có cảm giác đồng bệnh tương liên, chỉ là trên chân anh có nhiều hơn tôi một khối thạch cao. Trước mặt anh là một chiếc giá vẽ, trên giấy là cảnh vật trong sân với màu sắc rất êm dịu. Là màu nước, bố cục rõ ràng, màu sắc phong phú, bút pháp dứt khoát linh hoạt, cho dù không tới gần cũng nhìn ra được kỹ thuật không tệ.

“Lợi hại nha…” Tôi không nhịn được mà thốt ra, người này tuyệt đối là một người lão luyện đã vẽ nhiều năm.

Nhưng dường như anh không nghe thấy, hoàn toàn không để ý tới. Tôi ngẩn người, sau 1/3 giây nghi hoặc, tôi lại hét một tiếng cực kỳ nhức óc: “Mau nhìn kìa! Siêu nhân đang bay trên trời!”

Gió, lẳng lặng thổi bay lời nói khoác, trả lại sự vắng vẻ cho không gian.

Làm cho người nói khoác, là tôi, cũng phải xấu hổ.

Khụ khụ, hình như có chút mất mặt. Mau mau rút tay về làm như không có chuyện gì xảy ra, đúng vậy! Hôm nay khí trời thật tốt, chuyện gì cũng không xảy ra, oa ha ha!

Nhưng thật là kỳ quái, người này sao lại hoàn toàn không để ý đến người khác như vậy? Hơi tập trung quá mức rồi.

Dường như, có loại cảm giác không phối hợp rất kỳ quái…

Tôi nhún vai, cũng ngại không muốn quấy rầy anh nên nhìn từ phía sau, không lên tiếng nữa. Ừ… bút pháp hội họa rất thành thạo, vẽ rất nhanh làm tôi không nhìn ra những nét màu thay đổi. Màu sắc đẹp đẽ trong trẻo, rất hòa hợp và trang nhã, chỉ cần nhìn tâm tình đã bình tĩnh lại.

Linh hồn của bức tranh sẽ bày tỏ tâm hồn con người, tuy anh chưa từng quay đầu lại nhưng dường như có thể nhìn thấy vẻ mặt anh thông qua bức tranh, cũng thuần túy như vậy, như thiên nhiên không có tạp chất.

Bức tranh tự nhiên mà ấm áp, giống như được biển cả và ánh mặt trời vô hạn vậy quanh.

Tôi nghĩ, người có thể vẽ ra một bức tranh dịu dàng như thế nhất định cũng là một người cực kỳ dịu dàng.

Tôi hoàn toàn bị bức tranh kia thu hút, vẫn lẳng lặng quan sát. Cho đến khi anh vẽ xong, bắt đầu thu bút tôi mới phản ứng lại, nhìn đồng hồ —- mười giờ! Tôi đã ở đây nhìn đến ba tiếng! Ngay cả bữa sáng cũng quên ăn!

Anh chậm rãi tháo giá vẽ xuống, bắt đầu dọn dẹp dụng cụ, cúi đầu nhìn thấy bàn chân của tôi lại mạnh mẽ ngẩng đầu, nhìn về phía tôi.

Vẻ mặt giật mình và ngạc nhiên như vậy… Lẽ nào thật sự không phát hiện sự tồn tại của tôi?

Tôi mỉm cười, ý đồ lấy thái độ thân thiện làm bước đầu tiên: “Xin chào! À… Anh cũng chưa ăn sáng phải không? Cùng đi ăn được không?” Trời ạ! Sao tôi lại giống biến thái đến dụ dỗ người ta thế này! Khụ khụ! Nhưng anh ta hẳn cũng đói bụng rồi chứ?

Nhưng anh không trả lời, nghiêng đầu suy nghĩ một chút, dường như có chút ngại ngần, lại tiếp tục nhặt dụng cụ vẽ của anh, cuối cùng treo tất cả lên tay cầm của xe lăn, gật đầu với tôi rồi đi mất.

Từ đầu tới cuối anh không nói một câu, tôi cảm thấy có chút nuối tiếc.

Có thể anh không thích có người đến quấy rầy, cho nên thấy không ưa tôi.

Buổi tối, khi đi ngủ, trong đầu tôi vẫn hiện lên bức tranh của anh. Màu sắc thanh khiết đẹp đẽ như vậy, giống như ngay cả trái tim cũng bị nhuộm kín.

Một đêm mộng đẹp, tôi lại tỉnh dậy lúc sáu giờ.

Lặng lẽ ngồi dậy, đi xuống tầng một, anh không còn ở chỗ ngày hôm qua. Đúng vậy, bức họa hôm qua đã vẽ xong, không thể lại vẽ một bức tranh nữa ở cùng một cảnh.

Tôi đi lung tung xung quanh, nỗi mong đợi thấm vào trong lòng. Tôi thích văn học tiểu thuyết chứ không phải hội họa, nhưng lúc này, trong đầu lại tràn ngập bức tranh đã nhìn thấy hôm qua.

Tôi nghĩ, không ai có thể từ chối những màu sắc dịu dàng như vậy.

Cũng giống như không ai có thể từ chối ánh mặt trời vàng óng trong ngày đông.

Dùng tốc độ chầm chậm nhẹ nhàng đẩy xe lăn, nghe tiếng bánh xe nghiền lên từng cm mặt đất, tiếng vang trong trẻo cũng đầy mong chờ. Tôi nhìn xung quanh, khi nhìn thấy anh đang ở bên cạnh bức tường bao, ngay cả chính tôi cũng không nghĩ rằng mình sẽ nở nụ cười.

Anh, vẫn cẩn thận nhìn bức tường, bút vẽ trên tay vẫn vẽ đặc biệt nhanh.

Đang vẽ cái gì vậy? Không thể nào lại vẽ bức tường tồi tàn cũ kỹ đó chứ?

Tôi nhẹ nhành đẩy xe lăn, tới gần mới phát hiện một con bướm đang đậu trên tường.

Đó là một con bướm vô cùng, vô cùng đẹp.

Con bướm trên tấm vải vẽ tranh sơn dầu yên tĩnh giống như trong mơ, hấp dẫn ánh mắt người ta đến mức không cách nào di chuyển, giống như toàn bộ linh hồn đều bị hút vào bức tranh. Bố cục mạnh mẽ, màu sắc phóng khoáng, không yên tĩnh như bức tranh phong cảnh ngày hôm qua.

Điểm giống nhau duy nhất là bức tranh vẫn dịu dàng, nhập tâm như vậy.

Khi có người đẩy xe tới gần, con bướm kia lại vẫy cánh! Này, bạn nhỏ đừng chạy loạn, gọi mày đó, đừng đi! Quay lại… Quay lại đi! Cùng lắm thì chị cho mày ăn đường! Này! Mày có nghe thấy không a!

Con bướm kia hiển nhiên là không biết thưởng thức kẹo ngon, trong khoảng không của sân lượn một vòng rồi biến mất bên kia bức tường.

“Xin… Xin lỗi!” Tôi xấu hổ giật giật khóe miệng, cười không nổi, bởi vì người nào đó chỉ dùng đôi mắt tiếc nuối nhìn con bướm kia bay đi.

Nhưng anh vẫn không đáp lời tôi, ngay cả quay đầu cũng không, giống như căn bản không biết tôi ở phía sau. Dù sao cử chỉ của anh có chút kỳ quái, hình như có cảm giác không phối hợp.

Vì sao nhỉ? Anh thật sự vẫn không phát hiện tôi ở phía sau?

“Này!”

Tôi lại kêu khẽ một tiếng, anh vẫn không quay đầu lại, cầm lấy bút vẽ tiếp tục chỉnh sửa lại bức tranh, giống như ở đây chỉ có một mình anh.

Kỳ quái! Thật sự là quá kỳ quái!

Đảo mắt, tôi không nhịn được bỗng nhiên kêu to: “Trời ạ! Trên đất có tờ một trăm vạn tệ, không ai cần a!”

Hoàn, toàn, không, phản, ứng.

Gió thổi qua cây cối trong sân, phát ra những tiếng vang xoàn xoạt, tôi cứ ngây ngốc một mình chỉ xuống mặt đất, trên trời một con quạ đen bay qua, hình như liên tục kêu to trên đỉnh đầu tôi: “Đứa ngốc, đứa ngốc…”

Xì! Vì sao người này không có một chút phản ứng a? Một chút cũng không phối hợp! Lần đầu tiên gặp một tên không thích tiền!

Tôi cảm thấy rất nghi hoặc, không tin nên mở miệng lần thứ hai: “Xin lỗi!” Lần này còn vỗ vỗ vai anh. Rốt cuộc anh cũng quay đầu lại, có chút kinh ngạc nhìn tôi. Từ vẻ mặt bất ngờ của anh, xem ra vừa nãy thật sự hoàn toàn không phát hiện sự tồn tại của tôi.

“Xin lỗi, vừa nãy tại em dọa con bướm kia bay đi.” Tôi lặp lại lần nữa. Nghe nói tính tình của nghệ thuật gia rất cổ quái, hy vọng người này không phải là phần tử kinh khủng gì, đừng vì một con bướm mà lột da rút xương tôi.

Anh tròn mắt nhìn tôi một lúc, đưa tay hướng về phía túi áo bệnh nhân —- may mà không phải con dao! Mà là một quyển sổ da nhỏ bằng bàn tay và một cây bút đưa cho tôi.

Không hiểu vì sao anh lại làm vậy, tôi nhận sổ bút rồi nhìn về phía anh, đã thấy anh chỉ chỉ lỗ tai mình, sau đó nhẹ nhàng vẫy vẫy tay.

Thì ra, anh không nghe thấy…

Tôi kinh ngạc nhìn anh một lúc mới lấy lại tinh thần, vội vàng cầm bút viết xuống:

* Xin lỗi, em không biết.

Anh nhận quyển sổ, xem xong rồi cầm lại cây bút.

- Không sao. Em vừa nói gì?

Anh lại đưa cho tôi.

* Vừa này cũng là xin lỗi, vì em không cẩn thận dọa con bướm kia bay mất.

Anh nhìn xong rồi mỉm cười nhẹ nhàng với tôi.

- Không sao. Dù sao nó cũng sẽ không ngừng lâu.

Chữ của anh thật đẹp. Có người nói qua chữ viết có thể nhìn thấy tính cách, xem ra quả nhiên cũng giống tranh của anh, rất dịu dàng.

* Tranh của anh rất đẹp nha!

- Cảm ơn. Thật ra chỉ vì nằm viện lâu quá, rất buồn bực mới không nhịn được ra đây vẽ tranh.

* Anh học hội họa sao?

- Khi còn bé từng học một thời gian, bây giờ không học nữa, chỉ vẽ một chút giết thời gian.

* Nhưng vì sao sớm như vậy anh đã dậy vẽ tranh?

- Bởi vì sánh sớm sẽ không có người, có thể chuyên tâm vẽ, không sợ bị quấy rầy.

Hỏng bét! Tôi thật sự là tự mình nhiều chuyện!

* Xin lỗi, em đã quấy rầy anh.

Anh vẫn cười dịu dàng như trước.

- Không. Cái gọi là quấy rầy là gây trở ngại đến tranh vẽ của anh, em không gây trở ngại gì thì không tính là quấy rầy.

Tôi cười trộm trong lòng, hô to ‘YEAH’: * Em còn có thể đến đây xem không? Em thật sự rất thích tranh của anh. Anh không cần để ý, em sẽ…

Tôi vốn muốn viết rằng “em sẽ yên tĩnh nhìn”, nghĩ lại thấy không đúng, vội vàng đổi thành:

* Em sẽ không quấy rầy anh đâu.

Anh đáp lại tôi băng một nụ cười nhẹ, rồi lại bắt đầu vẽ. Tuy tôi không hiểu lắm về tranh sơn dầu nhưng tôi nghĩ anh thật sự rất lợi hại. Động tác cầm bút vẽ giống như pháp sư, nhẹ nhàng vung lên, màu sắc lập tức nhuộm đẫm trên bức tranh. Có lẽ trên đời có rất nhiều họa sĩ có kỹ thuật hơn anh, nhưng bức tranh dịu dàng như thế này là lần đầu tiên tôi nhìn thấy.

Chỉ cần nhìn đã cảm giác như thế giới được thanh lọc.

Tất cả đều biến thành một màu trong suốt.

Tôi vẫn nhìn cho đến gần chín giờ anh mới vẽ xong.

- Xin lỗi, người nhà anh một lát nữa sẽ tới, hôm nay phải quay về phòng bệnh sớm một chút.

* A, được. Vậy ngày mai anh có tới đây vẽ nữa không?

- Nếu không có gì ngoài ý muốn, anh sẽ tới.

* Em còn có thể đến xem không?

Tôi cười hì hì nhìn anh, nụ cười như vậy có thể được gọi là nịnh nọt chăng.

Anh cũng cười, hàm răng của anh rất trắng, mặc dù chỉ hơi nhe răng cười nhưng cười rộ lên nhất định cũng sẽ rất đẹp.

- Đương nhiên có thể. Anh có một thắc mắc, không biết có thể hỏi em hay không.

* Anh hỏi đi.

- Em rõ ràng không bị thương, vì sao phải ngồi xe đẩy?

* Ha ha, hỏi rất hay! Bởi vì em bị thương ở phần eo nên không dễ thấy. Nói đến chuyện này, em quả thật rất xui xẻo mà!

- Vì sao nói như vậy?

Đời người luôn luôn có rất nhiều chuyện bất ngờ, tôi rất sảng khoải mang chuyện tai nạn xe kể cho anh.

- Chuyện này chưa tính là xui xẻo!

* Cái này chưa tính là xui xẻo? Tôi ù ù cạc cạc bị đi máy bay giấy, ù ù cạc cạc gặp tai nạn xe cộ. Khi được đưa lên xe cứu thương, tôi nhìn thấy có rất nhiều hành khách ngồi cùng xe đều chỉ bị vết thương nhẹ, chính mình lại bị ném vào phòng cấp cứu nha!

Không hiểu vì sao, anh che miệng cười rộ lên.

- Anh ở giường số 3 phòng 11, em đi hỏi y tá xem vì sao anh phải vào đây sẽ biết thế nào là thật sự xui xẻo!

Tôi có chút nghi hoặc.

* Anh không thể kể cho em biết sao?

- Em tự đi hỏi đi, anh kể không buồn cười.

Viết xong, anh vẫn cười rồi gật đầu với tôi, thu dụng cụ vẽ lại rồi bỏ đi.

Có nguyên nhân nhập viện gì mà vừa xui xẻo lại vừa buồn cười? Buổi trưa, khi y tá tới đưa thuốc, tôi đã hỏi chị.

“Chính là bệnh nhân câm điếc kia phải không, cậu ta thật sự rất xui xẻo nha! Nghe nói có một buổi tối, trên đường cậu ấy nhìn thấy một cô gái trẻ bị rơi đồ, cậu ấy liền nhặt lên muốn trả lại cho cô ta. Nhưng cô gái kia càng đi càng nhanh, cậu ấy đành phải đuổi theo, cô gái kia đi tới một cái cầu thang, cậu ta cũng theo sau. Kết quả là cô gái kia đột nhiên xoay người đẩy cậu ta xuống. Thì ra cô gái kia thấy cậu ấy cứ đi theo, lại không nói lời nào, cô ta nghĩ là một tên biến thái nên rất sợ hãi mới đẩy cậu ấy xuống lầu! Vì thế nên cậu ấy mới bị gãy chân!”

Ăn cơm tối xong, những bệnh nhân cùng phòng đều đi xem phim truyền hình tám giờ, một mình tôi nằm trong phòng bệnh đếm sao thật sự rất buồn chán. Chậm rãi đi trên hành lang, thấy tấm biển “phồng bệnh số 11”, tôi dừng lại ở cửa.

Cũng giống như phòng bệnh của tôi, có ba giường, anh đạng tựa trên chiếc giường ngoài cùng đọc sách, trên bìa viết “The devil wears Prada”… A, là của Lauren Weisberger, quyển sách này rất thú vị, không ngờ con trai cũng thích đọc.

Tôi có chút do dự. Có thể chứ? Tôi và anh còn chưa tính là quen thuộc.

Tôi lặng lẽ đi tới bên giường anh, anh thật sự hoàn toàn không chú ý tới. Không nghe thấy âm thanh sẽ rất phiền phức nhỉ? Nếu lúc này phần tử khủng bố mang theo súng tới đánh cướp đứng hai bên anh, đại khái anh cũng sẽ không biết; sau đó sẽ mặc kệ đối phương lục lọi hết các ngăn kéo, anh cũng không biết; cuối cùng đối phương sẽ không nhịn được mà vỗ vỗ vai anh, đưa ra một tờ giấy: đại ca, hiện giờ đang cướp bóc nha, anh cũng phối hợp một chút có được không? Sau đó, cuối cùng anh cũng ý thức được, còn nhận lấy quyển sổ viết lời xin lỗi đối phương.

Ai za, lại suy nghĩ miên man đến tận Bắc Băng Dương. Khụ khụ.

Lần thứ hai vỗ vai anh, anh ngẩng đầu, nhìn tôi rồi mỉm cười. Tôi vẫy tay với anh ý nói xin chào rồi chỉ quyển sổ trên đầu giường, sau khi anh gật đầu tôi mới với lấy.

* Em hỏi rồi. Anh quả thật là rất xui xẻo. Tại hạ không bì kịp, cam bái hạ phong!

Anh nỏ nụ cười.

- Anh cũng nghĩ như vậy mà.

* Nhưng tâm tình huynh đài xem ra không tệ!

- Gặp chuyện không may thì tâm tình nhất định phải tệ sao?

* Cũng không hẳn. Nhưng người bình thường sẽ oán giận vì sao mình lại xui xẻo như vậy, ví dụ như là em này.

Anh lại cười, suy nghĩ một chút mới viết.

- Anh nghĩ dù sao cũng đã không may rồi. Oán giận cũng không được ích lợi gì, sẽ chỉ làm tâm tình mình tệ hơn mà thôi, không bằng cười nhiều một chút, chuyện không may sẽ qua rất nhanh.

* Chuyện anh nói em cũng hiểu, nhưng người bình thường chưa từng nghĩ dễ dàng như vậy.

- Đây chỉ là vấn đề về tâm tình và cách nghĩ mà thôi.

Tôi nhìn chăm chú vào gương mặt anh. Anh vẫn luôn không thay đổi nét mặt quá lớn, nhưng có thể nhìn ra là tâm tình không tệ. Tôi đột nhiên có chút xấu hổ. Trong tiềm thức, tôi luôn cho rằng một người không nghe được cũng không thể nói chuyện sẽ rất tự ti và nặng nề.

Nhưng anh không như vậy.

So với tôi, anh còn khỏe mạnh và trưởng thành hơn, đương nhiên rồi.

Thấy quyển sách trong tay anh, tôi không nhịn được lại viết xuống: * Anh cũng thích đọc “The devil wears Prada” sao? Quyển sách này rất thú vị, em rất thích!

- Ừ, rất nhiều chỗ buồn cười.

* Tiểu thuyết em mới viết có chút mô phòng theo truyện này, nhưng cốt truyện thì hoàn toàn khác.

- Em có viết tiểu thuyết?

* Ha ha, chỉ là trò đùa với bạn cùng lớp thôi, viết xong cũng chỉ đăng lên BBS. Nhưng em rất thích viết những cốt truyện khác nhau, nếu sau này có thể viết tiểu thuyết thành nghề thì tốt rồi. Đáng tiếc a, thật ra em đang học khoa học tự nhiên, tất cả mọi người đều nói em không thực tế, già rồi mà còn mơ mộng hão huyền. Ai~, người không thực tế thì ước mơ cũng không thực tế, cái này rất có lý nha.

- Không phải.

Anh nhìn chữ của tôi, cúi đầu suy nghĩ một lát mới đặt bút.

- Thật ra đây là một loại hiểu sai. Bởi vì em chọn con đường không giống mọi người nên bọn họ mới cho rằng em không thể làm được. Bởi vì hầu hết mọi người đều làm như vậy nên bản thân mới làm như vậy, bởi vì hầu hết mọi người nghĩ như vậy nên bản thân mới nghĩ như vậy, những người như vậy là những người không có chủ kiến. Em không nhất định phải là một người trong số hầu hết mọi người, em chỉ cần làm chuyện mà em muốn làm. Nếu trùng hợp chuyện em muốn làm không phải là việc mà hầu hết mọi người muốn làm, em cũng có thể làm vì bản thân mình, đừng vì những người khác mà thay đổi bản thân mình.

* Ha ha, anh nói quá khoa trương rồi, thật ra con người em rất bình thường.

- Nhưng anh thấy em rất đặc biệt.

* Em? Tuyệt đối không có khả năng này, từ sợ tóc đến ngón chân em đều không có chỗ nào có thể gọi là đặc biệt.

- Em tìm anh nói chuyện chính là chỗ đặc biệt của em.

* Cái gì? Em càng không hiểu!

- Nói thật, em là người đầu tiên sau khi biết anh không thể nghe không thể nói mà vẫn đến tìm anh nói chuyện phiếm. Anh rất ít bạn bè, nhiều lắm cũng chỉ là mấy người cũng giống như anh. Tuy cũng đã tiếp xúc với một ít người bình thương nhưng bọn họ đều sẽ không chủ động tới tìm anh, bọn họ nghĩ anh không nghe được không nói được, phải nói chuyện với anh sẽ rất phiền phức.

Tôi nhíu mày.

* Đây là lỗi của bọn họ, anh hoàn toàn đừng để trong lòng. Đây là thành kiến và phân biệt đối xử.

- Em nói không sai, đây là thành kiến và phân biệt đối xử, rất nhiều người đều biết. Nhưng phần lớn mọi người cũng nghĩ như vậy, em sẽ vì bọn họ mà cũng sẽ không để ý tới anh sao?

* Em tuyệt đối sẽ không như vậy!!!

Ta cố ý bỏ thêm ba dấu chấm than.

- Em cũng đã rõ rồi nha. Cho dù phần lớn mọi người làm như vậy, không có nghĩa là em cũng muốn làm như vậy, em chỉ cần làm chuyện em cho là đúng, làm chuyện em muốn làm là được. Cho dù chọn một con đường không giống những người khác không có nghĩa là em làm sai. Chuyện không thực tế chỉ là chuyện người bình thường có thể làm được hay không mà thôi, bọn họ nghĩ bọn họ không làm được, hầu hết mọi người không làm được nên mới kết luận em cũng không làm được. Nhưng có thể làm được hay không chỉ có mình em biết.

Tôi nhìn anh, lần đầu tiên tôi tỉ mỉ quan sát anh. Anh ngồi trên giường, không nhìn ra chiều cao thực sự, hẳn là ngoài 1m7. Từ bề ngoài thì ước chừng khoảng 22, 23 tuổi, da tương đối trắng, đôi mắt dài nhỏ, sợi tóc màu đen rủ xuống trán và cổ. Anh cũng giống những nam sinh vừa tốt nghiệp đại học, không có chỗ nào đặc biệt xuất chúng.

Thế nhưng, tôi đột nhiên muốn hiểu về anh, suy nghĩ của anh rất khác với những người bình thường.

* Anh vừa nói em rất đặc biệt, em thì lại nghĩ anh mới đặc biệt nha.

- Vì sao?

* Bởi vì anh không giống với suy nghĩ của em a! Anh rất hiền hòa, cũng không để tâm đến…

Tôi dừng bút lại, không biết phải viết thế nào mới phù hợp với những gì tôi muốn nói mà không làm tổn thương đến anh, nhưng anh lại cầm lấy quyển sổ.

- Anh nghĩ, phải từng có mới có thể nói là mất đi. Từ khi sinh ra anh đã không nghe thấy âm thanh gì. Thứ chưa từng có thì không thể gọi là mất đi được! Dường như mọi người đều cho rằng anh sẽ tự oán, tự đau thương, tuyệt vọng, nhưng ngược lại, anh nghĩ mọi người đã nghĩ quá nhiều.

Anh vẫn mỉm cười thản nhiên như trước, tôi không nhìn lầm, anh cũng giống như bức tranh của anh, dịu dàng, trong suốt, và yên lặng.

Nhưng loại mùi hương thoang thoảng này sẽ phiêu tán trong không khí, bay vào sâu trong nội tâm, tản ra xung quanh.

Tối ngày hôm đó, tôi trở mình rất nhiều lần mới có thể chìm vào giấc ngủ. Trong đầu, ngoại trừ bức tranh cũng chỉ có nụ cười dịu dàng của anh từ từ tràn ngập.

Chỉ là một lần nói chuyện rất bình thường mà thôi, vì sao lại làm tôi nghĩ rằng anh đặc biệt như vậy?

Anh rất khác với những người bình thường, bất kể là bức tranh hay nụ cười và cả nét chữ đẹp đẽ kia nữa.

Tôi càng nghĩ càng muốn hiểu hơn về anh.

Bởi vì đối với tôi, “đặc biệt” có sức hấp dẫn rất lớn.~*~(Hết chương 1)