Chương 1



Trên con đường dẫn đến phương Bắc, những lữ khách đi đi lại lại, nối liền không dứt, tuy nói mùa hè đã qua, nhưng nhiệt độ không hề suy giảm. Thời điểm ban trưa, khách nhân ngồi đầy trong quán trà ven đường hóng mát, làm cho sinh ý của quán không tồi.

Quán trà tuy nhỏ nhưng hội tụ đầy đủ khách nhân của hai miền nam bắc, trong số đó có cả những cậu ấm của mấy nhà quý tộc, lão bản liền tích góp sửa sang lại một căn phòng cũng coi như trang nhã, bố trí phá lệ sạch sẽ, nhưng chỉ dừng ở mức sạch sẽ mà thôi, không phải thật sự tao nhã u tĩnh.

Lúc này, ngồi ở trong căn phòng trang nhã đó là một người tuổi chừng ba mươi, vị công tử diện mạo thanh tú này cau mày hướng người ngồi bên cạnh oán giận: “Trường Thiên, nơi này thật là ồn ào, tại sao chúng ta không đi thêm một chút nữa, phía trước là đến thị trấn rồi..... ..”

Người kế bên cũng là một vị công tử trẻ tuổi, khoảng hai mươi năm hai mươi sáu tuổi, tuy nói không phải là thập phần tuấn tú, nhưng lại có ngũ quan nhu hòa, có vẻ hòa hợp, làm cho người khác nảy sinh cảm giác thân cận.

Hắn mỉm cười trấn an: “Cậu, đoàn người đi cũng đã mệt mỏi rồi, loại trà này uống vào hương vị cũng rất tốt......”

Vị công tử liếc tên ngoại sanh *cháu bên ngoại* kia không hơn kém mình bao nhiêu tuổi rồi xem xét tách trà trên cái bàn gỗ thô, nhíu mày, để đó trước rồi tính sau, lại không biết thoáng nhìn thấy cái gì, sững sờ lặng im, miệng mở ra thật lớn, mất luôn vẻ tức giận.

Người được xưng là “Trường Thiên” theo ánh mắt của cậu mình nhìn qua, lục mâu chợt lóe sáng.

Trên con đường cách đó không xa, thanh niên cao gầy mặc y bào xanh đen đang từ từ đi tới.

Trong thời tiết nóng bức thế này mà mặc quần áo màu sắc như vậy, có điểm kỳ quái.

Thanh niên tuổi cũng không nhỏ, khoảng hai mươi bảy hai mươi tám tuổi, sắc mặt tái nhợt, ngũ quan tuấn tú, mặt mày lộ vẻ u uất, đôi môi hơi mỏng gắt gao mím chặt lại, tựa hồ đã chạy qua rất nhiều con đường, phong trần mệt mỏi.

Y đi vào quán trà, trên trán hơi nhăn lại, cũng không nói nhiều, tìm một vị trí yên tĩnh ngồi xuống, gọi nước trà, rồi từ trong hành lý đơn giản xuất ra một ít lương khô cùng một cái hũ nhỏ màu xanh.

Y tinh tế dùng ống tay áo chà lau cái hũ một phen rồi đặt ở trước người, xong rồi mới bắt đầu ăn lương khô. Trong lúc y ăn thì cái hũ kia vẫn được y bảo hộ gắt gao ở trước ngực, chưa một khắc rời tay.

Trường Thiên quan sát chăm chú trong chốc lát, liền thu hồi ánh mắt, tiếp tục bình thản uống trà.

Cậu của hắn ngược lại run rẩy đứng lên, vẻ mặt không thể tin được cùng mừng rỡ như điên, đôi mắt lóe sáng ấm áp, thất tha thất thểu đi đến chỗ của thanh niên trầm mặc kia, trên đường đụng phải rất nhiều cái bàn, làm cho những khách nhân đang uống trà mắng chửi không ngớt.

Nhưng hắn không có chút nào quan tâm, còn hét lớn lên: “Ngươi là Tiểu Tình, thật đúng là Tiểu Tình, không ngờ ta đã tìm được ngươi, cuối cùng cũng tìm được ngươi!”

Trong nháy mắt, vị công tử thanh nhã đó gần như bổ nhào vào cái bàn phía trước, kéo lấy cánh tay của thanh niên kia, lay liên tục.

“Tiểu Tình! Tiểu Tình!” Hô lên một cách si ngốc.

Thanh niên nhíu mày, nhưng cũng chưa động thanh sắc, chỉ đem cái hũ trước người bảo vệ chặt chẽ hơn. Lúc này mới đối với cái người cuồng nhiệt kia nói: “Vị công tử này đã nhận sai người, ta không phải là Tiểu Tình.”

“Ngươi như thế nào lại không phải Tiểu Tình, tuy rằng đã qua mười năm, chính là, chính là ta sẽ không bao giờ quên được ngươi, Khả Tình công tử nổi danh khắp Giang Nam, ai mà không biết được? Ta chính là Ngũ lang Tạ Kỳ của Tạ gia! Mười năm trước, vào tháng đầu xuân của Giang Nam, ngày đó, mưa phùn rơi nhẹ, ta đã làm một bài thơ, ngươi còn nói thơ của ta tuy tinh tế nhưng lại ít cảnh sắc..... .Ta sau đó đi tìm ngươi, lại nghe thấy ngươi...... Nguyên lai ngươi thật sự còn sống, thật sự còn tồn tại.”

Tạ Kỳ đã ba mươi tuổi vậy mà ăn nói cứ si si ngốc ngốc, cái thái độ này dùng trên người nam nhân thực sự rất khó coi, người uống trà nghe hắn nói năng dài dòng lộn xộn, lại nhìn thần thái của hắn như vậy, ít nhiều gì cũng mang chút cảm thông.

Nguyên lai vị công tử phong lưu tìm được người trong lòng đã xa cách mười năm trước, nhưng ai ngờ được cái người trong lòng kia lại cố tình không cảm kích.

Trường Thiên ngồi trong căn phòng trang nhã tính tình cũng thực trầm ổn, vẫn cứ như không có chuyện gì mà nhàn nhã uống trà, còn ngăn cản đám tôi tớ đang muốn tiến lên.

Thanh niên trầm mặc phóng ánh mắt về phía chỗ của hắn, thanh âm thản nhiên mang theo chút chán ghét, nói nhỏ: “Ta thật sự không phải Khả Tình, mong công tử thứ lỗi, ta mười năm trước đã hoàn lương cưới vợ.”

Người ta chính là tiểu tướng công hoàn lương a!

Người uống trà trong quán xôn xao bàn tán?! Một khối người chú tâm vào xem kịch vui.

Tạ Kỳ ngây người một lát, lại tiếp tục càng quấy: “Bất hiếu có ba điều lớn, cưới vợ là một trong ba điều đó, chính là Tiểu Tình vẫn cứ là Tiểu Tình a, mặc dù có thê thất, Tạ Kỳ ta tuyệt không chán ghét, ngươi hãy đi theo ta, Tạ Kỳ ta nhất định đối đãi với ngươi rất hảo, còn đem đứa con của ngươi xem như con của chính mình!”

Thanh niên hạ mắt, tuy không nhìn thấy được ánh mắt của y, nhưng nghe được giọng nói tăng thêm phần lãnh đạm: “Chuyện kia thật sự không cần.” Đáp lại một câu đơn giản, liền giãy khỏi bàn tay của Tạ Kỳ, đem cái hũ bỏ vào hành trang, đứng dậy liền rời đi.

Tạ Kỳ nhất thời tinh thần luống cuống, giựt mạnh lấy cánh tay của thanh niên, còn đoạt đi cái túi hành trang nhỏ của y: “Ngươi nhất định phải đi theo ta......” Rồi quay đầu phân phó đám hạ nhân: “Các ngươi đứng sững sờ ở đó làm cái gì, còn không mau giúp ta lưu lại Khả Tình công tử!”

Bọn hạ nhân trong miệng hô “Vâng” một tiếng, ánh mắt lại nhìn về phía Trường Thiên, không được sự đồng ý của hắn, một chút cũng không dám nhúc nhích.

Thanh niên không thể ngờ Tạ Kỳ lại khó chơi như vậy, miệng mím lại càng chặt, không hề lên tiếng, chỉ dùng lực nắm chặt túi hành trang không buông.

Tạ Kỳ gấp đến độ hai má nóng bừng lên, nửa cầu xin nửa uy hiếp: “Tiểu Tình, Tạ gia Ngũ lang có võ công trong người, ngươi đừng dùng lực, ta tuyệt không muốn làm ngươi thương tổn. Tạ Kỳ ta đã tìm kiếm ngươi suốt mười năm rồi, lúc này gặp lại chính là do ông trời ban ơn, ngươi nhất định phải đi theo ta mới được..... Vợ con của ngươi cũng đem theo ta đi.... Được chứ?” Nói xong không có chút mặt mũi bật khóc nức nở.

Đôi mắt thanh niên chớp động, dùng một lực rất nhỏ không thể nghe thấy hít vào một tiếng, sau đó ngồi xuống.

Tạ Kỳ phi thường đắc ý, không ngờ lại nói được vài câu hữu dụng, cũng không ngờ lại thuyết phục được người kia nhanh đến thế, thanh niên buông tay ra, y lại không kịp nhìn rõ thì cái hũ bên trong lại lăn ra ngoài, hướng mặt đất rơi thẳng xuống!

Sắc mặt thanh niên đại biến, thân thủ lao đi, rồi dừng lại, ánh mắt lộ ra mê mang, thần sắc phức tạp.

Tạ Kỳ cũng biết cái hũ kia chính là vật mà Khả Tình quý trọng, nhưng là không kịp lao đến đỡ.

Chỉ nghe một tiếng giòn vang, cái hũ vỡ ra thành nhiều mảnh như cánh hoa văng tứ phía, lộn xộn trên đất.

Chính là bên trong hũ trống không.

Tạ Kỳ nhẹ nhàng thở ra, Trường Thiên ngồi một bên ánh mắt lạnh chợt lóe lên như phát hiện điều gì.

Thanh niên xoay người tìm kiếm những mảnh vỡ, thu thập từng mảnh từng mảnh bỏ vào túi hành trang. Sau một lúc lâu mới mở miệng nói với Tạ Kỳ: “Cái hũ đó chính là thê tử của ta...... Ta đem hắn về quê cũ... .Lúc này chỉ còn lại có cái hũ này thôi.”

Tiếng nói bình thản, nhưng cho dù người có ngốc đến đâu cũng có thể nghe ra được ẩn tình trong đó, Tạ Kỳ cũng giật mình. Nhưng hắn cảm thấy thanh niên sao cũng không nguyện ý rời đi, trong một lúc nhất thời không biết mở miệng như thế nào, không khỏi quay đầu lại nhìn đứa cháu ngoại Trường Thiên.

Lúc này Trường Thiên mới đứng lên, khuôn mặt ôn hòa dẫn theo ý cười, tăng thêm vài phần hiền lành, hắn tiến lên vài bước, hướng thanh niên hòa nhã nói: “Vị huynh đài này, xin hãy tha thứ cho cậu của ta, hắn trong lúc cấp bách tay chân liền luống cuống. Tục ngữ nói tương đối chính xác, gặp lại tức là hữu duyên, mọi người đã cùng đường, không bằng cùng nhau đồng hành, cũng thêm chút náo nhiệt, huynh đài thấy ý tại hạ như thế nào?”

Không nghe thanh niên trả lời, lại nói tiếp, “Huynh đài nếu là không muốn, chúng ta tuyệt không ép buộc, nhưng cậu của ta đã làm vỡ cái hũ của ngươi, cảm thấy rất ăn năn, cho nên huynh hãy để chúng ta tiễn huynh một đoạn, mong huynh đài không cần cự tuyệt!”

Lời nói nghe rất có lý, lại tràn đầy thành ý, ngay cả những khách nhân uống trà cũng cảm thấy được nếu như người thanh niên kia từ chối cũng làm mất thể diện người khác, huống chi, mọi người ít nhiều cũng cảm thấy được, y chỉ là một tiểu quan thấp kém, được người khác kính trọng, cũng coi như là chuyện hiếm có?

Thanh niên nâng ánh mắt mang theo vài phần mê mang lên, nhìn về phía Trường Thiên công tử.

Từ chối cho ý kiến, chính là cầm túi nhỏ đứng lên.

Trường Thiên công tử mỉm cười, phân phó hạ nhân đi chuẩn bị, thanh niên được an bài ngồi cùng với hắn và Tạ Kỳ, ba người ngồi chung một chiếc xe ngựa.

Xe ngựa lộc cộc dần đi xa, trong quán trà lại khôi phục sự náo nhiệt như trước.

Trong xe ngựa, Tạ Kỳ trò chuyện với y, nhưng y lại không đáp lời, con mắt nhìn vào chỗ của hắn, không biết là đang suy nghĩ cái gì.

Trường Thiên vốn là người trầm tĩnh, xe ngựa chạy không bao lâu, liền nhắm mắt làm bộ ngủ, hắn cảm thấy có chút kỳ quái, người cậu này của hắn mặc dù thích nam phong, nhưng người hắn thích là loại thiếu niên non nớt, so với nam nhân trên ba mươi như y làm sao có thể khơi mào được hứng thú như vậy?

Một đường không nói chuyện, thẳng đến chạng vạng mới dừng chân nghỉ lại.

Cũng không ai hỏi ý kiến của thanh niên, thanh niên hết thảy đều thuận theo an bài của họ, cùng nhau trụ ở nhà trọ lớn nhất của thị trấn.

Ban đêm, Trường Thiên và Tạ Kỳ, hai cậu cháu cùng nhau dùng cơm, Tạ Kỳ rõ ràng không yên lòng.

Trường Thiên hòa nhã nói: “Cậu, Tiểu Tình kia ngay sát vách phòng.”

“Ta biết!” Tạ Kỳ bị cháu trai nhìn thấu, ít nhiều có chút không được tự nhiên.

Trường Thiện lại không thèm nhắc lại, nhưng là Tạ Kỳ ẩn dấu một bụng tâm trạng không có chỗ nói—-

“Ngươi đừng xem Tiểu Tình hiện giờ gần ba mươi, dung mạo tất nhiên không bằng những người trẻ, nhưng mà năm kia rầm rộ.......”

Không thấy ai phản ứng, hắn vẫn tiếp tục nói: “Năm đó y là hồng quan số một ở Giang Nam, muốn gặp được rất khó, thật sự chính là tiên tử.... .Lúc ấy tỷ tỷ của ta vừa mới mất, ta đi Lĩnh Nam lo tang sự cho tỷ ấy, trên đường về, nghe thiên hạ bàn tán, nói y đã biến mất, còn có người nói y đã đắc tội đến quý nhân nên bị mưu sát, ta có tìm kiếm nhưng không thấy a.......”

Tạ Kỳ còn ngồi thẫn thờ, bên này Trường Thiên công tử đã ăn xong, bỏ đi trước.

Hắn đi ra khỏi phòng, vào một sân vườn phía sau, dừng bước tại hồ sen, có chút u tĩnh.

Mười năm trước, Khả Tình mất tích, mười năm trước, tỷ tỷ của Tạ Kỳ cũng chính là mẫu thân của hắn qua đời.

Mẫu thân của hắn – Tạ Thị là vợ sau của phụ thân hắn – Âu Dương Côn, tuy rằng Tạ gia cũng coi như là danh gia vọng tộc Giang Nam, nhưng Âu Dương thế gia còn hơn thế nữa, chính là võ lâm tam đại thế gia – Thiên kim của Tạ gia cho dù đến Ấu Dương gia làm vợ kế cũng coi như là một vinh dự rất lớn.

Hắn Âu Dương Quân, Âu Dương Trường Thiên, không phải là đứa con cả của Âu Dương gia, trên hắn còn hai huynh trưởng.

Nhưng hiện nay Âu Dương gia đều do hắn quản lí.

Đôi mắt của Âu Dương Quân hiện lên chút ánh sáng nhạt trầm hiền lành.

Hắn ngẩng đầu nhìn lên vầng trăng rằm trên bầu trời, nở nụ cười tươi sáng ẩn chút hàn ý không thể nói thành lời.

Tái đi về phía trước vài bước, trong một đình nhỏ cạnh hồ sen, thanh niên mặc y bào màu xanh đen cao gầy lẳng lặng đứng nơi đó.

Âu Dương Quân không hiểu vì sao lại đứng nhìn chăm chú vị Khả Tình công tử tuổi không nhỏ này.

Gió rất lớn, y bào bị thổi bay phần phật, thanh niên cao gầy phá lệ nhỏ bé và yếu ớt, gầy ốm đến lợi hại.

Tựa hồ cơn gió có thể đánh quật.

Là đang hoài niệm thê tử sao?

Ngay sau đó, thanh niên lặng lẽ muốn ngồi xuống, dựa vào cột đình, thưởng thức khối tinh thạch cổ trong tay. Tinh thạch đen như mực không chút ánh sáng, nhìn không ra được là chất liệu gì.

Là tín vật thê tử lưu lại sao? Hay là tình nhân trước kia lưu lại?

Dưới ánh trăng, thanh niên mang vẻ mặt tang thương không thể nói nên lời, khuôn mặt vốn thanh tú nay tựa hồ phủ thêm một tầng sa mỏng, nhưng lại dẫn theo vài phần mị hoặc, chủ yếu là đôi mắt, mặc dù tràn đầy mê mang lại vô cùng trong suốt.

Âu Dương Quân khẽ động tâm, trách không được mười năm trước có thể làm điên đảo chúng sinh..... .

Nhưng khung cảnh thanh tĩnh này bị một tiếng kêu to của Tạ Kỳ phá hủy.

“Tiểu Tình! Ta còn nghĩ rằng ngươi bỏ đi rồi!” Tạ Kỳ nhanh chân chạy tới.

Thanh niên đứng lên, yên lặng nhìn về phía Tạ Kỳ, đồng thời phát hiện Âu Dương Quân đang đứng bên ngoài cách đình không xa, trong mắt xẹt qua chút ngạc nhiên.

Âu Dương Quân đối với mẫu thân có thâm hậu, có quyến luyến, đối với người cậu duy nhất này cũng tương đối chiếu cố, nhưng giờ phút này, trong lòng lại sinh ra chút không thoải mái. Bất quá hắn cũng chưa nói cái gì, quay đầu rời đi.

Tính tình Tạ Kỳ y như cháu ngoại của hắn đã đoán trước, là thiếu kiên nhẫn, hắn tìm được người mà mười năm nay hắn vướng bận trong lòng, chẳng quan tâm người thanh niên gặp phải chuyện gì hỗn loạn đen tối vào năm đó, vẫn một mặt quấn lấy.

Thanh niên đi đến đâu, hắn liền theo đến đó, cho dù vào phòng ngủ cũng đi theo.

Tạ Kỳ đóng cửa lại, tiến đến trước mặt thanh niên, hỏi: “Tiểu Tình, nhiều năm nay ta tìm kiếm ngươi thật vất vả, năm đó như thế nào ngươi lại đột nhiên biến mất?”

Thanh niên ngồi ở trước bàn, nhìn ánh nến lay động, mặc không lên tiếng.

“Đắc tội quý nhân? Ai tổn thương ngươi cứ nói, ta sẽ giúp ngươi báo thù, ngươi không biết, tỷ tỷ của ta.... .cháu ngoại của ta, chính là người đi chung với ta, hắn là.. ...” Lời đến bên miệng, Tạ Kỳ vẫn không dám nói thật, bởi vì Âu Dương Quân đã dặn qua, “Hắn thực sự rất lợi hại, hãy nghe ta nói, cho dù là quyền quý cỡ nào, đều có thể báo thù cho ngươi!”

Thanh niên nghe vậy như vẫn như cũ không lên tiếng, Tạ Kỳ được nước càng nói càng hăng say, liền như vậy mà nói liên miên gần nửa canh giờ, uống gần hai bình trà.

Hắn nhìn vẻ mặt của thanh niên, rốt cuộc đánh bạo, thân thủ cầm lấy tay y.

Tuy rằng không phải ôn nhuyễn như ngọc, nắm trong tay, Tạ Kỳ chỉ cảm thấy mềm yếu đến tận tâm can.

Thanh niên đột nhiên cười khẽ, cũng không giãy ra, nhìn về phía Tạ Kỳ, kỳ thật cậu ấm này diện mạo thanh nhã, cũng không làm cho người ta chán ghét.

Y nói nhỏ: “Thật sự thích ta?”

Tạ Kỳ nhìn y nở nụ cười nhẹ, đứng ngây ngốc một hồi mới liều mạng gật đầu.

Thanh niên “Phốc” một tiếng thổi tắt ánh nến, phòng ngủ trở nên một mảnh hắc ám.

Âu Dương Quân đang luyện công, bất kì loại võ công gì cũng cần tu luyện, hơn nữa đã luyện đến cảnh giới cao, nếu một ngày không luyện chắc chắn sẽ bị tụt giảm.

Nhưng đêm nay hắn lại thu công sớm, mặc dù đang luyện công, hắn vẫn có thể nhận biết được động tĩnh bên ngoài, cậu của hắn vẫn chưa trở về phòng, còn ở lại phòng của Khả Tình công tử.

Hắn có chút không thoải mái.

Hô lên một tiếng gọi tiểu đồng vào, phân phó: “Đi gọi cữu gia lại đây.”

Tiểu đồng thực sự lanh lẹ, nhẹ nhàng chạy đến trước cửa phòng thanh niên, gõ hai tiếng nói: “Cữu lão gia, cữu lão gia.... .”

Hô một hồi cũng không nghe được động tĩnh trong phòng.

Tiểu đồng nghi hoặc cũng chỉ có thể hồi báo lại với Âu Dương Quân.

Âu Dương Quân nhíu mày, người cậu này ngày thường cũng rất phong lưu, thương hoa tiếc ngọc, lúc này lại kiên quyết bám theo lão kĩ nam kia, so với háo sắc lại càng háo sắc.

Tiểu đồng thấy chủ tử thế nhưng lại đích thân đi gọi cữu gia, trong lòng cảm thấy quái dị, vị chủ tử này khi nào lại quản đến chuyện nhàn rỗi này?

Âu Dương Quân vừa đến trước phòng của thanh niên, chưa kịp giương giọng, ánh nến bên trong đã sáng lên. Cửa mở ra ——–

Sắc mặt của Âu Dương vẫn duy trì vẻ hiền lành, nhưng ánh mắt bỗng dưng lại trầm xuống.

Người cậu của hắn lúc này còn nằm trên giường, cũng chưa hề đụng tới, hắn cảm thấy có điểm không thích hợp, quan sát thanh niên, vẫn mang một bộ dáng trầm mặc, hắn vội tiến lên vài bước. Tạ Kỳ ngủ yên ở trên giường, hơi thở vững vàng, nhưng gọi sao cũng bất tỉnh, dò xét mạch đập của hắn, không thấy có chút gì bất ổn.

Tiểu đồng đi theo phía sau Âu Dương Quân sắc mặt đều thay đổi, vừa định tra hỏi thanh niên, bị chủ tử liếc mắt một cái liền ngừng lại.

Âu Dương Quân cười, hai mắt loan loan, hòa nhã nói: “Gia cữu thân thể hư nhược, đây là phạm vào bệnh cũ, còn phiền huynh đài chiếu cố một đêm, tại hạ rất là cảm kích!” Tạ ơn xong, ra lệnh cho đám hạ nhân đang ở bên ngoài vào nâng Tạ Kỳ đi, chính mình vái chào một cái cũng thẳng lưng rời đi.

Đừng nói Tiểu Đồng không nghĩ ra, vài lần quay đầu lại nhìn về phía thanh niên, thấy ngay cả Khả Tình công tử cũng lộ vẻ kinh ngạc khó hiểu.

Không thể biết Trường Thiên công tử này là tốt tâm hay là lãnh huyết.

Nhưng mà, vấn đề này cùng y không quan hệ, y cũng không quản được nhiều đến thế.

Thanh niên cởi ngoại bào, ngã xuống giường, cầm tinh thạch đen như mực, lẳng lặng nhìn ngắm, ánh mắt mơ hồ mê mang.

Mà giờ phút này, trong phòng ngủ của Tạ Kỳ, mấy hạ nhân vây quanh cữu lão gia đang mê man bất tỉnh.

“Gia?” Một người tráng hán có vẻ lớn tuổi nhất trong đám hỏi Âu Dương Quân, “Cữu lão gia giống như bị hạ tà môn khống chế, người tên Khả Tình kia nhất định không phải người lương thiện, bằng không chúng ta......”

Âu Dương Quân cười, đây là động tác thường gặp của hắn, hai mắt loan loan, hiền lành dễ gần: “Ân, đối, không bằng đem Khả Tình kia bắt lại rồi tra tấn bức cung, chờ đến khi cữu lão gia tỉnh dậy hỏi Tiểu Tình của hắn đã đi đâu, chúng ta liền đem Khả Tình đã thiếu mất cánh tay, chặt đứt cẳng chân tới trước mặt hắn, lúc đó hẳn cửu lão gia nên cảm tạ đại ân của các ngươi.....”

Có ngốc cũng nghe được đây là lời nói mát, tráng hán lúng ta lúng túng cúi đầu, thấy chủ tử cười đến tươi sáng, trong lòng không khỏi run lên cầm cập.

Ánh mắt Âu Dương Quân thoáng trầm xuống, thu lại tươi cười, yên lặng trầm tư, mọi người xung quanh cũng không dám lên tiếng.

Khả Tình kia thật có chút ý tứ.....

Âu Dương Quân quan sát người cậu vẫn còn đang hôn mê, Tạ Kỳ tuy rằng võ công không cao, nhưng cũng không phải là kẻ đầu đường xó chợ có thể đụng đến, có chút ý tứ.....

Cái người đã hoàn lương mười năm kia cũng không phải đơn giản a, chắc đã học được chút bàng môn tà đạo ở chỗ nào đó... ...

Bất quá người cậu này nên bị giáo huấn một trận!

Hắn xoay người tiến đến bên cái giường Tạ Kỳ đang nằm chỉnh sửa lại y phục cho hắn, rồi cẩn thận phân phó: “Cữu lão gia yêu sạch sẽ, đọc đường đi không trách khỏi dính phải ô vật. Đồ ăn này nọ không thể ăn bậy, mỗi ngày dùng hai viên đan dược mật vân, đừng tiếc của.”

Hạ nhân trong lòng nghi hoặc cũng không dám biểu lộ, chủ tử phân phó như thế nào thì làm theo thế đó a.

Âu Dương Quân đứng lên, trầm giọng hạ lệnh: “Tức khắc đem Cửu lão gia đưa về Lĩnh Nam. Các ngươi đều phải đi theo.”

A?

Chủ tử không chữa trị cho cữu gia?

Ai cũng không dám nói.

Âu Dương Quân liền rời đi.

Đi tới trước phòng thanh niên, hắn thoáng dừng chân, khóe miệng vẫn mang theo tươi cười không đổi, hai mắt loan loan hiền lành dễ gần.

Sáng sớm ngày hôm sau, Âu Dương Quân cùng hơn mười gia đinh còn lại dùng bữa sáng.

Vẫn bộ y phục xanh đen như trước, thanh niên trầm mặc lặng lẽ tiến vào, Âu Dương Quân vội đứng lên, ý cười trong suốt, thân thủ ý bảo: “Huynh đài, tối hôm qua nghỉ ngơi có hảo không, an vị kế bên ta đi!”

Thanh niên hơi hơi nhíu mày nhìn hắn, cũng không cự tuyệt, ngồi xuống dùng cơm.

Bữa ăn thực phong phú, từ món ngọt nổi tiếng của Giang Nam đến bánh nướng áp chảo, bánh chẻo của phương Bắc, cháo đậu xanh đến mì lạnh, cái gì cũng có, thanh niên sau khi ngồi xuống, đưa tay lấy bát cháo hoa, gắp một chút dưa muối rồi bắt đầu xì xụp húp.

Mặc khác, bọn gia đinh tuy rằng không nói, nhưng sắc mặt cũng không có chút thiện cảm, không phải sao, chỉ là một lão kĩ nam, bước đi thật tầm thường, ăn uống cũng thật khó coi, giống như vài thập niên chưa từng dùng qua cháo.

Trên mặt Âu Dương Quân cũng không tươi cười như thường ngày, chỉ ăn bánh nướng áp chảo, nhưng trong ánh mắt lại xẹt qua ý cười.

Hắn ban đầu cũng nghĩ rằng tốt xấu gì người này cũng là hồng quan của Giang Nam, cử chỉ nhất định phải cao quý nhã nhặn, không ngờ rằng lúc này y lại giống như một nhà nho nghèo nàn bình thường, tay cầm bát, há to miệng mà ăn uống, ăn đến thập phần bất nhã, nhưng trông y vẫn thấy rất cao hứng.

Thanh niên ăn xong, nhìn thấy trên bàn còn chừa lại không ít bánh nướng áp chảo, bánh bao, liền từ trong túi hành trang nhỏ lôi ra mấy tờ giấy dầu, đường đường chính chính gói lại hết tất cả, đem theo làm lương khô.

Hạ nhân không khỏi mở to hai mắt nhìn, trong lòng tuy tức giận nhưng cũng không dám nói gì, người này thật sự không hiểu quy củ!

Động tác của thanh niên rất tự nhiên, đem lương khô cất kĩ càng vào túi, mới ngẩng đầu nhìn Âu Dương Quân.

“Huynh đài phải đi sao?”

Thanh niên hơi gật đầu, đứng dậy sẽ rời đi, không ngờ, vừa mới đứng lên, cánh tay liền bị một bàn tay to gắt gao nắm lấy.

Y xem xét bàn tay đang nắm lấy cánh tay của mình, lại nhìn về hướng chủ nhân của bàn tay đó, đột nhiên lạnh lùng cười, “Như thế nào, người cậu đã đi rồi, đến phiên cháu trai sao?”

Âu Dương Quân nghe vậy cũng không sửng sốt, người trầm mặc như y nguyên lai lại nhanh mồm nhanh miệng như vậy.

Hắn ngược lại tươi cười: “Như thế nào là như thế nào? Chính là cùng huynh đài nhất kiến như cố *vừa gặp đã quen*, thật sự không đành lòng chia tay như thế, huynh đài nấn ná thêm mấy ngày nữa, không được sao?” Ngữ khí cực kỳ chân thành, đến cuối cùng đã là cầu khẩn.

Thanh niên mím môi, đang muốn dùng sức giãy ra, lại đột nhiên dừng lại —— khi y giãy giụa, ống tay áo của Âu Dương Quân tụt xuống, ở giữa cổ tay phải có một nốt đỏ hồng lóa mắt.

Ánh mắt của thanh niên liền dừng lại, hiện ra một tầng mê mang, còn dẫn theo vài phần cuồng loạn, nhưng chỉ trong giây lát, y chậm rãi ngồi xuống, nhẹ giọng nói thực rõ ràng: “Hảo, nhưng ngươi đừng hối hận.”

Âu Dương Quân nhận ra biến hóa trong lúc đó của y, nhưng lại không hiểu vì sao, chỉ cảm thấy  Khả Tình công tử này càng ngày càng thú vị. Hắn lại nói một cách thành khẩn: “Huynh đài nói quá lời, bằng hữu tương giao, quý hồ thành tâm, tại sao lại hối hận?”

Thanh niên không lên tiếng, mặc theo an bài của hắn, cùng tiến lên xe ngựa khởi hành.

Âu Dương gia ngụ ở Nam Hải, hàng năm nóng bức không chịu nổi, bởi vậy xe ngựa được thiết kế rất tinh xảo, lúc này lại có rất nhiều hữu ích, bên ngoài nhiệt phong thổi từng trận, bên trong xe ngựa lại râm mát thoải mái.

Thanh niên cùng Âu Dương Quân ngồi đối diện nhau, gần nửa ngày không nói chuyện.

“Huynh đài chuẩn bị đi đến nơi nào?” Vẫn là Âu Dương Quân lên tiếng trước.

Mặc dù hắn giả ngủ, nhưng vẫn nhìn thấy thanh niên, thấy y vẫn u buồn sầu não, trong ánh mắt lúc nào cũng hiện vẻ mê mang, tuy rằng người gần trong gang tấc, lại không cách nào chạm đến được.

Thanh niên nhìn hắn, không nói, nghĩ rằng y tiếp tục bảo trì trầm mặc, lại ngoài ý muốn nghe được câu trả lời: “Không biết.” Đáp cũng như không đáp.

“Vậy đi theo chúng ta đi.” Âu Dương Quân mặt đầy ý cười.

“Các ngươi đi nơi nào?”

“Chúng ta là người làm ăn buôn bán, tự nhiên sẽ hướng đến địa phương có thể làm sinh ý mà đi.”

Thanh niên hơi hơi nhíu mày, liếc mắt, căn bản không tin.

Cái liếc mắt này, làm cho Âu Dương Quân trong lòng rung mạnh.

Rõ ràng người ngồi trước mắt này chính là một nam tử gầy gò, đã gần ba mươi tuổi, không còn gì là tuổi trẻ nữa, nhiều lắm là mặt mày thanh tú, nhiều lắm là có chút câu dẫn nhân, vì sao một cái liếc mắt này lại tràn đầy mị thái?

Là, y năm đó là hồng bài nổi tiếng ở Giang Nam, điên đảo chúng sinh..... . Có chút mị thái cũng là lẽ đương nhiên, nhưng tại sao lại Âu Dương Quân hắn dao động? Thật có chút bất thường.

Y là cố ý sao?

Thanh niên thực tự nhiên lấy khối ám thạch ra ngoạn, ánh mắt lại trở nên mơ hồ.

Âu Dương Quân bật thốt lên: “Chúng ta đi Lỗ Địa.” Muốn kéo người nam nhân đang vây hãm trong nỗi mơ hồ kia quay về.

Thanh niên dừng việc ngoạm khối ám thạch một chút, lát sau lại tiếp tục.

Hắn khó có được cảm giác thất bại như bây giờ, “Ta là, Tạ Quân, tự Trường Thiên, về sau huynh đài cứ xưng ta là Trường Thiên được rồi.”

Thanh niên không ngoạn khối ám thạch nữa, ngẩng đầu, thản nhiên hỏi: “Thực đem ta trở thành bằng hữu? Ngươi họ Tạ? Cùng họ với Tạ Kỳ? Cha mẹ ngươi đều cùng một họ?”

Ánh mắt không hề mê mang, trong suốt, thậm chí dẫn theo vài phần sắc bén.

Này đại khái đây là thời khắc túng quẫn nhất trong cuộc đời của Âu Dương Quân, không ngờ hắn có thể nói ra lời nói dối ngu xuẩn này. Hắn đột nhiên vươn tay bắt lấy thanh niên, hỏi: “Ta thực muốn làm bằng hữu với ngươi, nói cho ta biết, ngươi tên gì?” Lời nói này thiếu một chút ôn hòa thành khẩn của ngày thường, mà thập phần bá đạo.

Thanh niên không né tránh, lại nhìn về phía nốt đỏ trên cổ tay đối phương.

“Ta?”

“Đúng, ngươi vốn tên gọi là gì?”

Thanh niên giật mình, bật cười.

Họ gì, gọi là gì, chuyện tình đã lâu như vậy rồi ai mà còn nhớ rõ.... ..

Y cười, đây là lần đầu tiên Âu Dương Quân nhìn thấy y tươi cười, là nụ cười nhẹ nhàng thản nhiên, lại khó có thể quên được.

“Tạ công tử, ngươi cứ kêu ta Khả Tình là được rồi.” Thanh niên hạ mi mắt.

Âu Dương Quân mạnh mẽ cầm lấy cánh tay của y, sau đó chậm rãi buông ra, trong nháy mắt, hắn rất muốn sờ sờ đầu của thanh niên, nhưng cuối cùng không làm, còn cười nói: “Ngươi sẽ nói cho ta biết.” Trong giọng nói lại có sự ôn hòa như thường.