Chương 1

Trăng lên cao, một đêm giết người.

Tuy rằng ta không phải là muốn giết người, nhưng đây cũng là một cơ hội tốt để xuống tay.

Nhìn bốn phía xung quanh không có ai, ta cười thầm một tiếng. Rồi đưa tay vươn qua cửa sổ, hướng đến chỗ cạnh cửa mò mẫm. May mắn là cửa sổ cách cửa vào không quá xa, chỉ một lát sau, đã mò thấy khóa chốt, ta vội vàng kéo.

Hì hì, quả nhiên lần nào cũng đúng.

Kiễng nhẹ đầu ngón chân bước tới, nhẹ nhàng ta lấy hai tay đẩy cửa, “Cót —— két ——” tiếng trục cửa chuyển động khiến cả người ta giật bắn, ngay lập tức ta vội giữ cửa lại. Không tốt, ngày mai nhất định phải nhớ lau chút dầu mỡ vào trục. Nín thở, ta chột dạ lại hướng bốn phía liếc nhìn, tốt lắm, ngoài mấy cơn gió lạnh đang điên cuồng thổi thì không có bất cứ gì khả nghi.

Cứ thế đi, ta sắp đạt được mục đích rồi.

Trong phòng một màu tối đen, đưa tay không thấy được cả năm ngón. Nhưng không sao, ta đã quá quen với cách bố trí của phòng này rồi, sờ soạng một lát, ta đã tiếp cận được đến nơi có mục tiêu.

Mày là làm ta chờ lâu lắm đó nha. Trong lòng mừng vui khôn xiết, ta đắc ý đưa chân nhảy lên bệ, hai tay hướng mục tiêu đánh tới.

“Ai! Ai đang ở phòng bếp lén lút??!!”

Ta lập tức đứng hình.

Không sai, nơi ta tiến vào chính là phòng bếp, và mục tiêu của ta, nằm ngay trong cái nồi phía trên bếp lò kia… là mấy chiếc bánh bao táo chín. Nhưng bây giờ xem ra, kế hoạch của ta đã bị phá hư rồi.

Không được, trước tiên phải biết rõ đối phương là ai. Nghĩ thế ta nhẹ nhàng quay đầu lại.

Hô —— Ra là hắn.

“Nhị sư huynh, là ta là ta!” Ta vội hướng hắn làm rõ thân phận của mình.

“Ô ~ ra là sư muội, ta còn tưởng rằng ——” Nhị sư huynh cũng nhẹ nhõm thở phào một hơi, không dám thốt ra hết câu.

Nhị sư huynh vốn không chỉ là người có cái đầu gỗ, mà còn chẳng giỏi nổi việc gì, võ công tuy rằng cao, nhưng lại cực kỳ sợ quỷ thần. Mỗi lần đến ngày mười bốn trăng khuyết, hắn đều võ trang đầy đủ phòng thân, khắp người đeo đầy kiếm gỗ đào trừ quỷ. Có lẽ nguyên nhân hắn nãy giờ không hề tức giận ta. cũng là vì biết ta không phải quỷ.

“Nhưng sư muội, ngươi ở đây để làm gì?” Nhị sư huynh cầm chiếc đèn lồng, hướng khắp nơi trong phòng soi rọi để xác định có thật an toàn.

“Ta…” Không tốt, chẳng lẽ đem việc mình muốn trộm bánh bao nói ra cho hắn biết, tùy tiện ta bịa một lý do, “Tới bắt chuột, ngươi cũng biết đấy, phòng bếp mà có chuột thì rất nguy.”

“Có cần ta giúp không?” Dù nói thế, nhưng Nhị sư huynh như chẳng muốn giúp ta, chỉ hồi hộp chờ đợi câu trả lời.

“Không cần không cần, chuyện nhỏ nhặt thế này mình ta cũng được rồi.” Ta vội vàng cự tuyệt.

“Cũng đúng, cũng đúng.” Nhị sư huynh lại nhẹ nhàng thở phào, quả là chẳng tình nguyện đây mà, hắn đang muốn xoay người bỏ đi nhưng vẫn ngượng ngùng nói, “Vậy sư muội cố lên.”

“Nhất định, nhất định rồi.” Ta gật gật đầu thúc giục hắn nhanh đi đi.

Chờ bóng đèn lồng đã xa, ta mới thả lỏng chính mình. Quay đầu nhìn mấy cái bánh bao trong nồi, lại vuốt vuốt tay áo, các ngươi, đêm nay không thoát khỏi ta.

Vừa đưa hai tay hướng mục tiêu đánh tới.

“Sư muội! Sư muội! Ta quên nói cho ngươi biết!”

Ta lại đứng hình lần hai.

“Nhị sư huynh có chuyện gì vậy?” Khốn khổ nhếch khóe miệng hướng Nhị sư huynh mỉm cười.

“Vừa rồi sư phụ nói ta tới bảo ngươi đi tìm hắn, mà ta quên mất.” Nhị sư huynh gãi gãi đầu ngây ngô cười.

“Sao, sư phụ tìm ta có chuyện gì thế?”

“Việc này…” Nhị sư huynh lại xấu hổ gãi gãi đầu, “Ta, ta quên mất rồi.” Vốn biết ngươi đầu gỗ không có trí nhớ mà, nhất là lại vừa trải qua một phen sợ hãi.

“Vậy à.” ta vờ tỏ ý đã hiểu, nhưng tâm trí thì vẫn đang xoay quanh mấy cái bánh bao kia, “Một lát nữa ta sẽ đi tìm hắn, đợi sau khi xử lý xong lũ chuột này đã.”

“Được rồi.” Nhị sư huynh gật gật đầu, nhưng vẫn đứng ở cửa chưa chịu đi.

“Cái này…” ta cố nén giận trong lòng, tươi cười hỏi, “Không biết Nhị sư huynh còn có chuyện gì?”

“Không có gì, chỉ là..” Nhị sư huynh nhìn nhìn ta, nghi hoặc hỏi, “Chẳng biết tại sao sư muội bắt chuột lại cần phải có tư thế này?”

“A?” Nghe hắn hỏi như vậy, ta mới cúi nhìn lại mình. Chân phải thì đặt lên trên bếp lò, tay áo được vuốt cao, hai bàn tay thì như móng vuốt sói đang vươn trên mấy chiếc… bánh bao táo chín. Tư thế này quả thật cùng với tư thế rình bắt chuột là hoàn toàn khác xa nhau.

“Nhị sư huynh, ” trí óc còn chưa kịp thông, ta bắt đầu nói nhăng nói cuội, “Ngươi có biết, cái gì gọi là người sợ ba phần quỷ, quỷ sợ bảy phần người không…”

“Ừ?” Nhị sư huynh nghe thấy ta nhắc đến chữ quỷ, lại bắt đầu nuốt nước bọt, nhưng vẫn giả bộ điềm tĩnh hỏi.

!

“Ở trong bếp này vốn tràn đầy âm khí, nếu ta không dùng tư thế này để giương oai với quỷ, chỉ sợ là không tốt thôi.” Ta vừa nói vừa lim dim đôi mắt, khuay tay nhấn mạnh cho thêm phần không khí.

“Sư muội nói không sai.” Nhị sư huynh sớm đã cứng đơ cả người, tay cầm lồng đèn bắt đầu run lên, nhưng vẫn giả bộ hiểu rõ, “Ta vừa rồi còn tưởng lầm sư muội vào đây để trộm bánh bao trong nồi chứ, thật là lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử.”

“Thế nên…” Ta bắt đầu ám chỉ ngầm hắn đừng tiếp tục quấy rầy ta nữa.

“Vậy ta đến chỗ sư phụ trước.” hắn tựa hồ cũng không phải quá ngu dốt, hai tay ôm quyền, “Sư muội bảo trọng.”

Thấy ta gật gật đầu, hắn liền quay người bước vội, so với lúc tới còn muốn nhanh hơn, chỉ một lát sau đã không thấy bóng dáng đâu. Âm thầm thở phào nhẹ nhõm, lần này ta không dám vội vã hành động nữa.

Quả nhiên, không lâu sau hắn lại quay lại, bất quá lần này hắn biết đứng cách cửa tới hai thước, không dám loạn động thêm.

Ta tiến ra phía trước, dựa vào khung cửa chăm chú nhìn hắn.

“Sư muội, ta nhớ ra rồi.” Nhị sư huynh vừa nói vừa chột dạ hướng phía sau ta nhìn ngó, “Sư phụ là tìm ngươi hỏi về việc chậu hoa lan.”

“Hoa lan?” Ta ngẩn người, đột nhiên nhớ tới một tháng trước, trước khi sư phụ ra khỏi cửa đã cố ý dặn dò ta kỹ lưỡng phải chăm sóc thật cẩn thận chu đáo chậu hoa lan hắn mới mua, mà ta lúc ấy lời vào tai này lại ra tai kia, không lưu lại chút gì. Sư phụ vừa đi ta liền hoàn toàn quên mất, tháng này đến ngay cả bộ dạng hoa ra sao ta cũng không biết. Lần này chết chắc rồi. Ngay lập tức đầu ta đeo một mảnh đen kịt, sắc mặt so với Nhị sư huynh còn tái xanh hơn.

“Sư muội, lời ta đã truyền rồi, ta đi trước đây.” Nhị sư huynh không chú ý đến biến đổi của ta, hai tay ôm quyền, hướng ta hành lễ rồi nhanh chân bỏ chạy.

“Chậm đã!” Ta vội gọi rồi sống chết ôm chặt lấy lưng hắn, kiên quyết nói “Ta và ngươi cùng đi tìm sư phụ.”

“Nhưng mà sư muội…” cái đầu gỗ này nhiều lúc lại nhớ dai ghê, “Còn chuột trong phòng bếp…” Thật sự là không biết sao cái kẻ nãy giờ chỉ biết trốn quỷ còn có mặt mũi mà nói lời này.

“Thế ngươi cho rằng nó vẫn còn đứng ở đó chờ bị tóm, khi ta và ngươi nói chuyện lâu như vậy sao, thế nhị sư huynh vào bắt đi.” Ta tức giận nói, rồi xuyên qua sân trước phòng bếp hướng sảnh chính đi tới.

“Chậm đã!” Lần này đến phiên Nhị sư huynh gọi ta, “Ai, Sư muội, ta và ngươi cùng đi tìm sư phụ thôi.” Rõ ràng là sợ quỷ chết đi được, mà còn làm bộ như nguyện sinh tử có nhau, da mặt đúng là dày mà.

Trên đường đi thấy bộ dạng ta u sầu, Nhị sư huynh ngữ khí nhẹ nhàng giả bộ an ủi, “Sư muội ngươi đừng lo lắng, sư phụ sẽ không vì những chuyện nhỏ nhặt này mà trách phạt nhiều đâu.” Miệng thì nói như thế, nhưng đoán không chừng lòng hắn thì giờ đang nghĩ “Lần này sư muội nhất định cũng bị sư phụ mắng chết.” đấy chứ.

Ta không trả lời hắn, chỉ cúi đầu lo lắng chuẩn bị cho cuộc đối thoại với sư phụ lát nữa.

“Sư phụ là một người rất hòa nhã, sẽ không làm khó ngươi đâu.” Nhị sư huynh vẫn không biết mình đang bị bỏ lơ, hăng say độc thoại, “Hơn nữa chậu hoa lan cũng không sao cả, ta xem qua rồi, rất tốt. Ngươi yên tâm đi, chỉ cần hướng sư phụ nũng nịu một chút, hết thảy đều sẽ không có việc gì…”

Rất nhanh, ta cùng Nhị sư huynh đã đến trước cửa sảnh chính. Ngẩng đầu nhìn vào, đã thấy sư phụ đang ngồi trên chiếc ghế gỗ lim tốt nhất, mặt chuyển sắc xanh. Đứng ở bên cạnh là Đại sư huynh, vẫn như thường ngày mang một bộ dạng lạnh lùng không biểu cảm. Bầu không khí đặc biệt nghiêm túc, chỉ một chậu hoa lan thôi mà, có cần phải như vậy không. Ai, chết thì chết. Cố nặn ra khuôn mặt rầu rĩ nhất, ta chầm chậm tiến vào trong sảnh, quỳ xuống nhỏ giọng nói “Đồ nhi bái kiến sư phụ”.

Sư phụ hừ một tiếng, một lúc sau, mới mở miệng run giọng hỏi, “Ngươi xem xem đây là cái gì!”

Ta ngẩng đầu nhìn từng cơ thịt đang co giật trên gương mặt sư phụ, rồi lại nhìn sang cái dị vật hắn chỉ vào. Chỉ thấy ngoài một cái chậu sứ men xanh hảo hạng mà mặt ngoài đã bị che kín bởi bụi, ngoại trừ mấy cái cuống Diệp hành đã muốn chết héo, còn lại đều không còn gì, sắc mặt của ta lập tức chuyển xanh. Nhị sư huynh, đây là chậu hoa lan “Không sao cả” như ngươi nói sao?!