Chương 1

Edit: Động Bàng Geii.o0o..

Lần đầu tiên Bùi Nhiên phát hiện ra bạn trai mình có chỗ không thích hợp, là khi bọn họ đang chơi PUBG.

Bạn trai cậu gọi là La Thanh Sơn, bọn họ bắt đầu yêu đương từ hồi lớp 11, đến giờ cũng sắp được ba năm rồi, tuy sau này bọn họ cùng đậu vào chung một trường đại học, nhưng có điều là khác ngành với nhau.

Hôm nay là cuối tuần, cậu trở về nhà một chuyến, sau khi ăn xong bữa cơm chiều, cậu lên mạng muốn call video nói chuyện với La Thanh Sơn, kết quả còn chưa nói được hai câu đã bị hắn kéo vào chơi game.

Trong đó còn có một bạn cùng lớp với La Thanh Sơn nữa, tên là gì thì Bùi Nhiên không nhớ, chỉ nhớ dáng người của cậu bạn này không được cao cho lắm, da thì trắng như tuyết ấy, lúc thường hay đi thư viện với La Thanh Sơn.

Bùi Nhiên chơi game MOBA[1] thì cũng được coi như cao thủ, nhưng sang mấy game bắn súng như thế này thì lại chẳng khác gì mấy con gà con, trước đây La Thanh Sơn cũng hay dẫn cậu đi ăn gà[2], vì nghĩ cho cậu, đều nhảy đến mấy chỗ vùng ven ít người.

[1] game MOBA ( đấu trường trận chiến trực tuyến nhiều người chơi) được viết tắt từ “Multiplayer online battle arena” Cũng được biết đến là game chiến lược hành động thời gian thực (ARTS). Nói đơn giản hơn, giống như game DOTA, liên minh huyền thoại ấy.

[2] đi ăn gà: thuật ngữ trong game PUBG, hay có thể hiểu là lấy top 1, chiến thắng trận game đó. Đôi khi cũng dùng như 1 cách rủ người khác chơi game. vd: đi ăn gà với tao không =))

Vừa vào trận, cậu đồng đội số ba đã ghim điểm nhảy ở ngay khu quân sự.

“Nhảy quân sự nha? Xuống đó bắn cho sướng.” Là giọng của cậu bạn cùng lớp với La Thanh Sơn, rất nhỏ nhẹ, còn mang theo giọng mũi, nghe thấy mà thương.

La Thanh Sơn nói quất luôn.

Bùi Nhiên yên lặng không nói gì, trận này bọn họ đủ nguyên team bốn người, cậu cũng không biết người còn lại, có thể là một người bạn nào nữa của La Thanh Sơn, người này và cậu, từ lúc vô trận đến giờ đều chưa từng lên tiếng.

La Thanh Sơn và bạn học kia nhặt xong đồ của một toà nhà rồi, mới chợt nhớ ra trong team còn có những người khác.

La Thanh Sơn: “Bùi Nhiên, em trốn cho kỹ nha.”

Bùi Nhiên cầm một khẩu súng lục, đã sớm núp ở một góc nào đó không dám nhúc nhích: “Ừm.”

La Thanh Sơn: “Tô Niệm, mau qua đây, phòng này có người có nè.”

“Đến liền anh ơi.”

“Tôi qua đó trước, cậu đuổi theo sau.”

“Được, đừng để bị chết đó.”

Thì ra người này tên là Tô Niệm.

Bùi Nhiên nghe thấy tiếng súng, bỗng dưng cảm thấy nhàm chán, cậu quơ quơ con chuột, góc nhìn liền vừa vặn trông thấy cậu đồng đội số bốn.

Chỉ thấy cậu đồng đội này một mình một ngựa chém chém giết giết, một mình dọn sạch nguyên một team địch, thanh máu thấp đến mức chuyển sang màu đỏ tươi, cuối cùng bình tĩnh đứng ở ngay cửa sổ bơm máu.

Từ góc độ này nhìn sang, hai người bọn họ cứ như đang nhìn nhau vậy.

“Chết hết rồi.” La Thanh Sơn nói: “Bảo bối ơi, em có thể ra ngoài được rồi đó.”

Quan hệ của bọn họ cũng không phải bí mật, hầu như tất cả mọi người xung quanh họ đều biết hết. Một tiếng bảo bối này của La Thanh Sơn, đã gọi từ cấp ba đến bây giờ.

Bùi Nhiên lấy lại tinh thần, cũng không có mở mic, nắm khẩu súng lục nhảy ra từ cửa sổ.

Lúc cậu đến Tô Niệm đang loot đồ[3], Bùi Nhiên đứng yên không nhúc nhích, cậu chơi không tốt, sẽ không cướp đồ của đồng đội.

[3] loot đồ: nhặt đồ, lấy đồ.

“Anh…” Tô Niệm hỏi: “Anh nhặt khẩu M4 rồi đúng không?”

La Thanh Sơn cười khà khà: “Úi bị cậu phát hiện rồi à?”

“Cho em khẩu đó đi, hôm nay em thấy trong người nôn nao thế nào ấy, không muốn bắn AK.”

“Được thôi.” La Thanh Sơn nói: “Lát nữa mang một phần cơm tối qua phòng tôi, súng này liền cho cậu.”

“Lại còn thế nữa…” Ngoài mặt thì oán giận, nhưng trong giọng nói lại vui vẻ: “Được được, mang thì mang.”

Bùi Nhiên khẽ nhíu mày lại, mở hộp xác ra, bên trong chẳng còn một khẩu súng nào hết.

Đột nhiên cậu có chút buồn bực, xoay người đi chỗ khác loot đồ. Ai ngờ mới loot được hai phòng, đã bị một kẻ địch mai phục sẵn ở tòa nhà đối diện bắn cho knock, nhân vật của cậu liền ôm bụng ngã xuống.

Đối phương không hề lưu tình bồi thêm hai phát nữa lên người cậu, thanh máu của cậu lập tức chỉ còn lại một nửa, Bùi Nhiên vội vàng di chuyển đến một góc chết không cho hắn bắn được.

Cùng lúc đó, bên tai lại vang lên một tiếng rít: “A —— Anh, lầu này còn người!”

Theo sát sau đó, hệ thống cũng bắn ra thông báo nhắc nhở Tô Niệm bị bắn knock.

“Trời má, người này đứng sau lưng em, hắn đang núp ở sau thùng á không dám bắn em nữa, anh mau lại đây đi!” Tô Niệm tức giận nên tông giọng cũng cao hơn một chút.

Còn về Bùi Nhiên, cậu cũng đã từ bỏ giãy dụa rồi, kẻ địch đang áp sát lại gần cậu, chẳng mấy chốc nữa là cậu sẽ bị bắn chết.

Vừa vặn, bây giờ cậu cũng chẳng còn tâm tình để chơi game nữa.

Nhưng một tiếng súng lại vang lên, góc phải trên cùng của màn hình liền nhảy ra một thông báo ——

【111GOD đã headshot Zhiyefudi bằng Kar98】

Kẻ địch đang chạy lại chỗ cậu liền bị số bốn đứng ở trên giàn giáo bắn vỡ sọ.

Bùi Nhiên ngẩn người, không nhịn được mở bản đồ ra nhìn, số bốn cách cậu cực kì xa, ở khoảng cách này mà có thể lấy đầu của một kẻ địch đang chạy, có thể nhìn ra số bốn… Không phải tay to[4] thì cũng là hack.

[4] tay to: ám chỉ những người chơi cực kì pro, đại thần trong game.

Nhưng người ta là tay to hay là hack thì cũng không quan trọng.

Ánh mắt của Bùi Nhiên hơi dời xuống, nhìn về phía La Thanh Sơn trên bàn đồ, vị trí của La Thanh Sơn cũng rất là vi diệu, vừa vặn đứng giữa cậu và Tô Niệm.

La Thanh Sơn chỉ do dự nửa giây: “Bảo bối, em chờ anh một chút, anh đi qua chỗ Tô Niệm, anh sợ cậu ấy bị gạt giò[5] mất.”

[5] gạt giò: bị kill luôn, ko cho đồng đội cứu.

【111GOD đã headshot Luwenz6 bằng Kar98】

La Thanh Sơn vừa dứt lời, kẻ địch bên chỗ Tô Niệm cũng bị số bốn hái đầu luôn.

Bùi Nhiên lại nhìn xuống bản đồ lần nữa, La Thanh Sơn không hề dừng lại, cũng không quay đầu mà chạy về phía Tô Niệm.

Tô Niệm chỉ bị người ta knock, kẻ địch chưa kịp gạt cậu ta đã bị số bốn bắn chết rồi, lúc La Thanh Sơn chạy lại cứu cậu ta, thanh máu còn hơn phân nửa.

Trái lại, thanh máu của Bùi Nhiên đã sắp tụt hết cây, giống như tâm tình của cậu ngay lúc này.

La Thanh Sơn cứu Tô Niệm xong, liếc nhìn thanh máu của Bùi Nhiên: “Fuck.”

Mắt thấy sắp không kịp nữa, hắn liền chạy nhanh về phía chiếc xe ngoài hàng rào, vừa ngồi lên xe, lại không nhịn được mà văng tục.

Hai lốp xe đều bị người khác bắn thủng hết, căn bản không chạy nổi.

“Bảo bối em chờ anh, anh lập tức đến ngay.” La Thanh Sơn xuống xe, cất súng chạy nhanh về phía Bùi Nhiên.

Bùi Nhiên nói: “Bỏ đi…”

Cậu còn chưa nói hết câu, bên tai lại nghe thấy tiếng động cơ xe mô – tô đang đến gần mình.

Bùi Nhiên ngẩn ra, dời góc nhìn sang một chút, vừa vặn nhìn thấy số bốn nhảy ra khỏi xe ngay khi xe còn chưa kịp dừng hẳn, vì nhảy xuống đột ngột nên mất cả nửa thanh máu.

Số bốn nhảy vào cửa sổ, lập tức ngồi xổm xuống bên cạnh cậu, ngay khi thanh máu của cậu còn chưa đến một giây nữa là tèo, thì đã kịp cứu cậu.

Bùi Nhiên chớp mắt một cái, không biết có phải là vì mình mới ‘trở về từ cõi chết’ hay không, cậu bỗng cảm thấy tim mình đập nhanh hơn hai nhịp.

Sau khi nhân vật trong game ngồi dậy rồi, cậu vẫn còn có chút mê man chưa tỉnh, số bốn ném một vật xuống, rồi cũng xoay người chạy ra khỏi phòng.

Bùi Nhiên nhặt bịch máu dưới đất lên: “… Cảm ơn.”

Bước chân của số bốn dừng lại, bỗng nhiên trở về.

Bùi Nhiên còn tưởng anh đổi ý, nhanh chóng hủy bỏ bơm máu, thì đột nhiên cậu nghe cái ‘cộp’ một tiếng, trên đất lại xuất hiện nhiều hơn một khẩu M4.

Bùi Nhiên liếc nhìn sau lưng đối phương chỉ còn dư lại khẩu Kar98, vội nói: “Không cần đâu, tôi chơi dở lắm.”

Số bốn không nói một lời đã nhảy cửa sổ ra ngoài.

Bùi Nhiên cảm thấy người đồng đội này có gì đó hơi lạ lạ, cuối cùng chỉ có thể nhặt cây súng kia lên: “Cảm ơn nha.”

Qua vài giây, ngay khi Bùi Nhiên còn cho rằng đối phương không có mic, lại nhìn thấy cái mic nhỏ hiển thị bên cạnh số bốn, khẽ nhấp nháy.

“Không cần cảm ơn.”

Tốc độ nói vội vàng, giọng điệu lại rất trầm.

Bùi Nhiên nhíu mày, cậu chợt cảm thấy cái giọng này có chút quen tai.

“Đỉnh thật đó Tiểu Chuẩn.” La Thanh Sơn thở phào nhẹ nhõm: “Lần này nợ cậu, lần sau tôi và bảo bối nhà tôi sẽ mời cậu ăn cơm.”

Bùi Nhiên nghĩ tới, Tiểu Chuẩn, Nghiêm Chuẩn, chính là bạn cùng phòng với La Thanh Sơn.

Trường bọn họ được chia làm hai khu, Bùi Nhiên và La Thanh Sơn mỗi người ở một khu, bởi vì khoảng cách quá xa, Bùi Nhiên cũng rất ít khi đến ký túc xá của La Thanh Sơn, nghiêm túc mà nói, cậu chỉ gặp qua Nghiêm Chuẩn có hai lần, một lần là lúc Nghiêm Chuẩn đang chơi máy tính, cậu nhớ bờ vai của đối phương rất rộng, bàn tay nắm con chuột nhìn qua rất mạnh mẽ.

Một lần khác là ở ban công ký túc xá, Nghiêm Chuẩn đang dựa vào bên tường hút thuốc, khi ánh mắt lướt ngang qua cậu thì chợt khựng người lại, sau đó là vội vàng quay lưng đi, cúi đầu dập tắt điếu thuốc.

Ấn tượng mà Nghiêm Chuẩn để lại cho Bùi Nhiên chính là, có chút lạnh nhạt, không thích nói chuyện, còn rất đẹp trai.

Đương nhiên, ngoài cái ấn tượng cuối cùng thì mấy cái trước đó cũng không thể nói rõ được, giống như Tô Niệm vậy, trước đó cậu cũng cho rằng Tô Niệm quái gở không thích nói chuyện, bây giờ mới biết, có lẽ là do người ta không thích nói chuyện với mình mà thôi.

“Bảo bối, sao em chỉ có một khẩu súng thôi vậy?” La Thanh Sơn chạy đến trước mặt cậu, vội vã thả súng của mình lên đất: “Nè, nhặt AK của anh đi.”

Nhớ đến khẩu súng này là từ đâu mà có, Bùi Nhiên nói: “Không cần, em dùng M4 của Nghiêm Chuẩn.”

“ẦM.”

Nghiêm Chuẩn đang lái xe mô – tô được mấy chục mét, bỗng trật tay, đầu xe không nghiêng không lệch nhắm thẳng vô thân cây.



Edit có lời muốn nói: ai thắc mắc cách xưng hô của La Thanh Sơn với Tô Niệm thì mình giải thích luôn nha. Hai người họ đúng là cùng 1 lớp thật, đều bằng tuổi với nhau hết cả đấy, nhưng Tô Niệm hay thêm một chữ ‘ca’ sau tên các bạn nam khác. Cũng ko thể xưng ‘tôi-anh’ được, thiết nghĩ với tính cách của ẽm thì nên để ‘em-anh’ luôn cho rồi:3 đơn giản vậy thôi nờ.

Mình sẽ ráng đồng hóa hết thuật ngữ game ở trong truyện sang cách nói bên VN nên chú thích có hơi nhiều. Nhưng các bạn yên tâm, mấy chương đầu thôi để những bạn nào chưa quen sẽ dễ hình dung hơn. Cũng may tui cũng là dân chạy bo nên mấy cái này chẳng làm khó được tui, giờ mới biết ích lợi của việc chơi game đó muahaha =))