Chương 1

Lục Chỉ Nguyên mơ mơ màng màng mở mắt ra, chỉ cảm thấy đầu đau choáng váng, thân mình động đậy, phát hiện nửa mình đều ngâm trong nước.

Nàng không biết mình đang ở nơi nào, dùng hết khí lực bò lên bờ, mờ mịt đánh giá vị trí hoàn cảnh của mình.

Lúc này trời đang chạng vạng, nơi này giống núi hoang rừng hoang, toàn bộ xung quanh đều không thấy bóng người.

Đây là nơi nào? Mình không chết sao? Lục Chỉ Nguyên từ trước đến nay thấy biến không sợ hãi cũng không khỏi hoang mang kinh sợ.

Trên người đau nhức vô cùng, không biết có phải là bị thương không? Nàng nhịn đau cố gắng phán đoán vị trí hoàn cảnh của mình.

Nàng càng quan sát xung quanh, trái tim lại càng đập mạnh. Mắt nàng nhìn xuống, ông trời, mình đang mặc loại quần áo quái quỷ gì vậy? Ánh mắt nàng đăm đăm… Thấy thế nào cũng giống y phục cổ đại, còn đôi tay này, đôi tay này tuyệt đối không phải tay của mình.

Lục Chỉ Nguyên phá lệ, lần đầu tiên thấy mình kích động.

“Ông trời ơi! Đây là tay của mình sao?” Mắt nàng trừng to nhìn lòng bàn tay đầy những vết chai, đôi bàn tay trắng noãn mềm mại của mình đâu rồi?

Lục Chỉ Nguyên cảm thấy đầu óc mình dường như đã trở thành rối loạn, nếu không tại sao lại sinh ra ảo giác? Một cơn choáng váng ập xuống, rốt cuộc nàng gắng gượng không được nữa, ngã ra phía sau ngất đi.

Trong tâm thức mờ mịt hỗn loạn, nàng tiến vào một cảnh trong mơ.

Nàng ở trong mộng trở thành một cô gái tên là Phùng Ngũ Nương, Phùng Ngũ Nương ăn mặc tương tự như trang phục hiện tại của nàng, có điều vừa rách lại vừa cũ.

Đó là một giấc mộng kỳ quái. Cảnh trong mộng rõ ràng nàng chưa từng thấy nhưng lại khiến nàng có cảm giác giống như đã trải qua, vừa quen thuộc lại vừa xa lạ.

***

Ta gọi là Phùng Ngũ Nương, sinh ra trong một gia đình rất nghèo, trong nhà cao thấp tổng cộng có bảy chị em. Ở trong nhà ta đứng thứ năm.

Bởi vì nhà không có con trai, những món hàng lỗ vốn như chúng ta trong mắt người cha trọng nam khinh nữ đều là cái gai trong mắt vô cùng khó chịu.

Cha vô cùng muốn có con trai, sau khi mẹ vì khó sinh mà mất, không có tiền lấy vợ kế, cha không còn hi vọng có con trai bèn trút hết tuyệt vọng trong lòng lên người chúng ta – cho nên chị em ta thường lãnh thương tích đầy mình.

Khi đó Đại tỷ đã xuất giá, Tam tỷ, Tứ tỷ cùng Lục muội đều tuổi nhỏ chết yểu, trong nhà chỉ còn Nhị tỷ, ta cùng Thất muội.

Nhị tỷ vì phải bảo vệ ta cùng Thất muội, trên người vết thương chồng vết thương, không hề có lúc nào lành lặn.

Thất muội là mẹ khó sinh mà sinh ra, ta nghĩ muội ấy cũng sẽ giống như Tam tỷ Tứ tỷ sống không được bao lâu, không ngờ lại cứ vậy mà lớn lên.

Khi ta bảy tuổi, cha rốt cuộc hạ quyết tâm tái giá, bởi vì không có tiền nên muốn đem chúng ta bán cho Giang gia nhà giàu có trong vùng làm nha đầu.

Kỳ thật trong lòng ta thật ra rất vui vẻ, bởi vì cha nói cho ta rằng, vào Giang gia nhất định sẽ không bị đói.

Mấy chị em chúng ta tuy rằng gầy yếu xanh xao nhưng đều kế thừa ngoại hình của mẹ, mi thanh mục tú, khiến người của Giang gia rất vừa ý.

Nhưng Nhị tỷ có chết cũng không chịu cho cha bán ta và Thất muội, không biết tỷ ấy dùng biện pháp gì mà rốt cuộc cha cũng đáp ứng không bán nữa.

Ngày Nhị tỷ đi, trời rất đẹp. Ta vĩnh viễn nhớ rõ biểu tình hôm đó của tỷ, thẫn thờ bi ai đến vô tận: “Ngũ Nương, sau này chỉ có chính mình tự bảo vệ mình, chăm sóc tốt cho tiểu muội, về sau…. Mặc cho số phận vậy!”

Sau này ta mới biết được Nhị tỷ vì chúng ta mà tự bán mình vào thanh lâu.

Kết quả ba năm sau ta cũng không trốn thoát khỏi vận mệnh bị bán, vì muội muội ta vào Giang gia, ác mộng cũng bắt đầu từ nơi này.

***

“Ngũ Nương, Ngũ Nương mau tỉnh lại, Ngũ Nương……”. Một thanh âm nghẹn ngào đánh thức Lục Chỉ Nguyên khỏi giấc mộng, mồ hôi lạnh vẫn chảy ròng ròng, ác mộng thực đau khổ.

Nàng mở mắt ra, một cô bé chừng mười ba mười bốn tuổi ăn mặc kiểu a hoàn cầm một chiếc đèn lồng nhỏ cũ nát giơ lên, đôi mắt đẫm lệ nghẹn ngào ngồi trước người nàng.

“Tiểu Cúc.” Lục Chỉ Nguyên chợt thốt ra, gọi tên cô bé.

Trong lòng sửng sốt, không phải là người trong giấc mộng sao? Tại sao lại ở ngay trước mắt?

“Ngũ Nương tỷ tỉnh rồi.” Cô bé kia vui mừng quá đỗi lập tức xích lại, ôm lấy nàng. “Muội còn tưởng rằng tỷ đã….”

Lục Chỉ Nguyên nhìn chằm chằm Tiểu Cúc, trong lòng kinh hãi vạn phần, nàng rốt cuộc là ai? Là Lục Chỉ Nguyên hay Phùng Ngũ Nương? Là Lục Chỉ Nguyên trong mộng của Phùng Ngũ Nương, hay là Phùng Ngũ Nương từ trong mộng của Lục Chỉ Nguyên tỉnh lại? Trong khoảng thời gian ngắn trong lòng hỗn loạn thành một nùi rối, nói không ra lời.

Tiểu Cúc thấy nàng như vậy khóc òa lên: “Ngũ Nương quên hắn đi, hắn như vậy đối với tỷ, tỷ cũng đừng hy vọng nữa, hắn…hắn là nam nhân như vậy, chúng ta có trèo cao cũng không với tới đâu….Ngũ Nương đừng hi vọng gì nữa…”

Lục Chỉ Nguyên nửa ngày mới trấn tĩnh lại, ngần ngừ một chút rồi ôm lấy Tiểu Cúc: “Ta không sao..Ta nhớ rõ ta bị trói ném trôi sông, tại sao lại ở chỗ này?”

“Muội có động tay một chút trên sợi dây thừng trói tỷ.” Tiểu Cúc nức nở, “Ngũ Nương, tỷ không biết muội sợ hãi thế nào đâu, sợ người khác phát hiện, lại sợ tỷ trốn không thoát….Muội hối lộ được người gác cổng nói đệ đệ bị bệnh mới có thể ra phủ, lần theo hạ lưu sông Bạch Lang tìm tỷ, cuối cùng ông trời phù hộ tỷ không chết…”

Nàng trong lòng cũng bắt đầu hiểu ra được chính mình đã xảy ra chuyện gì – Tá thi hoàn hồn? Tại sao có thể như vậy?

Trong lòng không khỏi thở dài: Ông trời ơi, nếu người cho tôi một cơ hội sống lại, tại sao không tốt bụng cho tôi cuộc sống bình thường một chút chứ? Chẳng những chuyển thế trở thành một người đã có chồng, lại còn là người có chồng phải hứng chịu bạo lực gia đình. Trời hỡi!

Tiểu Cúc vẫn đang ôm nàng khóc, Lục Chỉ Nguyên dần tỉnh táo lại an ủi cô bé: “Ta không phải không việc gì sao? Đừng khóc…”

Hai người cho nhau an ủi, Tiểu Cúc dần dần cũng bình tĩnh lại, Lục Chỉ Nguyên lại lo lắng: “Ta tuy rằng trốn thoát, nhưng hiện giờ lại không chốn nương thân, vạn nhất bị người phát hiện, chỉ sợ liên lụy tới muội….”

Tiểu Cúc suy nghĩ: “Cha muội thường đi săn thú, ở chân núi phía tây có dựng một túp lều, nơi đó hẻo lánh rất hiếm người, tạm thời có thể ở lại chỗ đó, về sau tính tiếp vậy.”

Lúc này trời đã tối hẳn, Tiểu Cúc đỡ nàng từng bước từng bước đi về phía trước.

Khi các nàng đến nơi thì trời cũng hửng sáng, Tiểu Cúc đỡ Lục Chỉ Nguyên nằm xuống xong, dàn xếp qua loa rồi vội vàng chạy trở về Giang gia.

Túy lều tuy nhỏ và đơn sơ nhưng cuối cùng vẫn là một nơi cho mình cư trú, Lục Chỉ Nguyên nằm xuống, tuy rằng nàng vô cùng mệt mỏi nhưng ác mộng kia vẫn rõ nét lạ thường, nhất thời nàng ngủ không được.

Nàng chỉ cần nghĩ đến những việc Giang Vạn Khoảnh đã làm với Phùng Ngũ Nương, cả người không tự chủ được mà rùng mình, giống như chính mình phải chịu qua hệt như vậy.

Rốt cục không chịu nổi mỏi mệt, mắt bất tri bất giác mà nhắm lại, nàng lại đi vào trong mộng, vẫn là giấc mộng đó.

Phùng Ngũ Nương mười tuổi bị bán vào Giang gia làm nha đầu, mười ba tuổi bị Giang lão gia Giang Vạn Khoảnh cường bạo sau thu làm tiểu thiếp thứ mười hai.

Giang Vạn Khoảnh tham lam háo sắc, không biết có phải ngủ với nhiều nữ nhân quá hay không mà thân thể dần suy yếu, mỗi khi không làm được liền đem nữ nhân hành hạ thống khổ đến chết đi sống lại.

Phùng Ngũ Nương vì muội muội cắn răng mà chịu đựng hầu hạ, bởi vậy dần dần được Giang Vạn Khoảnh sủng ái, thành sủng thiếp.

Tiểu Cúc là nha đầu của Thúy Vi tiểu thiếp thứ bảy, vào Giang gia cùng thời gian với Ngũ Nương, vốn không có tình nghĩa quan hệ gì.

Chỉ là một lần Tiểu Cúc trốn ở một nơi khóc trộm, bị Ngũ Nương phát hiện, biết được thì ra là đệ đệ bệnh nặng không có tiền chạy chữa, Ngũ Nương nghe lại nghĩ đến chính mình, lại thấy đáng thương, lén lấy tiền đưa cho Tiểu Cúc, từ đó cùng Tiểu Cúc âm thầm qua lại.

Cứ ngày qua ngày như vậy, Phùng Ngũ Nương nghĩ sẽ như thế cả đời, cho đến khi nàng gặp Hạ Lan Thuyền.

Một năm nàng mới vừa mười bảy tuổi.