Chương 1 -++-

Edit : NaNa

Chương 1

Trong một ngôi biệt thự ngài nội thành New York, bốn cô gái diễm lệ tuyệt sắc đang tuỳ ý nằm hay ngồi lên sofa và giường. Bên ngoài có ánh sáng thư thả, bên trong lại sảng khoái mát lạnh, máy vi tính bật những ca khúc êm dịu lên, rất thích hợp để người khác hưởng thụ trong khi trải qua những ngày làm việc mệt nhọc, nhưng bên trong lại vang không ngừng tiếng thở dài chán nản

“Ai ~!” Tiếng thở dài sâu kín phát ra từ một cô gái có khuôn mặt lãnh đạm, nàng là người xuất chúng nhất trong 4 người, da thịt trắng như tuyết, tròng mắt sáng như sao đêm, cộng thêm dáng người cần gì có nấy, cả người giống như là tuyệt tác hoàn mĩ nhất, khí chất lãnh diễm phát ra từ nàng vừa làm người ta say mê vừa cảnh giác cho người ta sự nguy hiểm của nàng, mỗi lần cười một tiếng liền câu hồn đoạt phách. Nhưng người biết rõ nàng đều hiểu, yêu nữ cười chắc chắn là điềm không tốt,  tuỳ trường hợp mà sự việc phát sinh có lớn hay không. Dạ, nghĩa như tên, hoàn toàn là màu đen, đồng thời cũng là lạnh như băng. Tinh khiết thiên nhiên đen trường thẳng phát, con ngươi đen bóng băng lãnh , cũng với trang phục 365 ngày đều là màu đen chính là đặc điểm của nàng. Nàng tinh xảo mà lạnh như băng, khi tức giận mới phát ra tiếng cười như quỷ dữ. Nàng không thường biểu lộ tâm tình, chỉ dưới tình huống đặc thù, ví dụ như đói bụng rã rời, tính tình sẽ trở nên hung bạo, khuôn mặt tuyệt lệ sẽ nhíu chặt lại, người hiểu rõ nàng sẽ biết điều mà tránh ra, càng xa càng tốt

Mà giờ khắc này, cô gái được gọi là “Dạ” đang ngồi gặm trái táo núi Phú Sĩ, khuôn mặt vẫn lạnh lùng ngàn năm không thay đổi. Nhàm chán nha! Mỗi ngày ăn xong lại ngủ, hại nàng không có gì để nổi giận

“Ai ơ ~!” Chủ nhân của thanh âm gục trên ghế salon, gối mặt lên ghế sa lon, khuôn mặt nhỏ nhắn đầy vẻ u sầu, đôi mắt to linh động đảo qua đảo lại, giống như đang tìm kẻ thù ngàn năm vậy. Cái miệng nho nhỏ vểnh lên, rõ ràng là không vui nhìn thoạt nhìn lại dị thường khả ái, giống như thiên sứ rơi xuống trần gian, làm cho người ta không nhịn được, muốn vì nàng mà bỏ qua hết mọi phiền não trên đời. Dù ai cũng không nghĩ nàng là một thiên tài máy tính, một quát khoe hắc bạch đạo in tờ nết giật mình khách. Chỉ cần là liên quan đến máy tính, nhất định sẽ không làm khó nàng. Viết chương trình đối với nàng mà nói còn dễ hơn tết tóc đuôi sam, phá mật mã lại càng giống như lấy chìa khoá của mình, làm liền một mạch không cần suy nghĩ. Nhưng biệt thự này bọn họ đang ở mà nói, bề ngoài nhìn như những biệt thự bình thường khác, nhưng kỳ thật bên trong dấu diếm Huyền Ky, không có chủ nhân cho phép căn bản là không thể vào, cánh cổng chỉ là một cánh cổng thuỷ tinh “nhỏ” , nhưng kế bên là máy quét dấu vân tay cùng ánh mắt, không được cho phép, cả con kiến cũng không thể lọt vào. Nếu không để ý đến sự cảnh cáo mà muốn đi vào, những khẩu súng đặt bên trong tường sẽ không khách khí bắn ngay vào tim. Dù sao cũng có luật pháp của Mĩ bảo vệ. Trong biệt thự lại càng không cần phải nói, đây chính là nơi tập hợp của toàn đồ công nghệ cao, giống như ghế sofa của bọn họ có thể điều tiết nhiệt độ, đông ấm hè mát; tủ lạnh, tủ chén cũng gắn ở tường, chỉ cần kêu một cái liền tự động đưa ra ; cái bàn còn có thể dùng làm tủ lạnh. Mà phòng khách cùng những căn phòng khác cũng không có gì khác biệt, nhưng đều phải kiểm tra dấu vân tay mới được vào, kể cả toilet. Bước lên lầu 2, máy tính sẽ tự động xác nhận xem ánh mắt có đúng là chủ nhân hay không, nếu không đúng, cả lầu 2 sẽ toả ra một khí độc, làm cho tim người ta dần đập chậm lại, tứ chi run rẩy, nếu không nhanh chóng rời đi chỉ còn chết …

Khổng lồ như thế nhưng số lượng người biết đến cũng không nhiều, mà hết thảy những thứ này đều do một máy tính thiên tài gọi là “Ái Lệ Ti” điều khiển. Ái Lệ Ti cũng không phải máy vi tính bình thường, bởi vì “nàng” không chỉ nói được, còn có một chút ý thức, nói trắng ra là, thật ra thì Ái Lệ Ti cũng chỉ là một trình tự thiên tài . Nhưng hỏi nàng từ đâu đến ? Nàng có nháy nháy đôi mắt to vô tội nói cho ngươi biết : nàng cũng không biết, nàng vừa mở mắt ra thì đã thấy vật rồi. Nói gì vậy? Làm cho người ta không nói được lời nào. Cũng vì vậy, cho dù nàng là máy vi tính tối tân nhất trên thế giới, nhưng trên thế giới cũng chỉ có 5 người biết đến sự tồn tại của nàng mà thôi. Cho dù là thiên tài như thế, nhưng trước tuyệt “Triệu Ngọ Tịch Dạ”, nàng chỉ là một bé con ý thức đơn thuần, thậm chí là ngốc nghếch …

Hướng, một ngày mới bắt đầu, vừa qua khỏi ban đêm, mà mặt trời chói chan không dâng lên, không rét lạnh nhưng cũng không nóng, mông lung như trẻ con thuần khiết, làm người ta không nhịn được chỉ muốn bảo vệ nàng dưới ánh nắng chói chan hay cái rét lạnh buốt da.”Hướng tiểu đần” chín là biệt hiệu của nàng, đơn thuần ngu ngốc, rõ ràng ngày nào cũng giao thiệp cùng ác nhân, nhưng thuỷ chung vẫn cho rằng tất cả mọi người đều là người tốt, vậy không phải ngốc là cái gì ?

“Rống ~!” Một nữ tử khác không chịu nổi quăng cuốn tạp chí bát quái trong tay mình đi, nhìn tới nhìn lui cũng chỉ có những chuyện xấu về minh tinh ! Không phải là lén lút hẹn hò cũng là mỗi người một ngả, hoặc là chia gia tài, hay là ông chủ tập đoàn lớn nào đó ăn vụng với thư kí bi vợ mình bắt quả tang. Đâu đâu cũng giống nhau, nhìn thật phiền. Vừa rồi còn có một phú bà 80 tuổi kết hôn với một nam nhân 25 tuổi ! Trời ạ! Trên khuôn mặt tràn đầy sự chán ghét ! Nếu có ai tin tưởng “tình yêu vong niên” như bọn họ, nàng sẽ đi chết cho mà coi, tìm một người thích mình đã khó, còn nói cái gì tình yêu không phân biệt tuổi tác, căn bản chính là quan tâm đến một chữ “tiền” mà thôi

Mặc dù không tuyệt diễm như Dạ, nhưng vẻ đẹp của nàng vẫn làm cho người ta khó có thể bỏ qua, cũng là xinh đẹp, Dạ tươi đẹp nhưng lộ ra hàn khí, lãnh diễm, mà nàng giống như một ngọn lửa, vóc người nóng bỏng cùng làn da màu đồng, trở thành một người gợi cảm vô cùng trong mắt nam nhân

Ngọ, chính là như vậy, tựa như ánh mặt trời nóng bỏng dễ làm cho người ta si mê, nhưng nếu quá nóng rực cũng làm cho người ta lùi bước.”Ngọ” xinh đẹp, nhưng cũng là người hoả bạo nhất trong 4 người, nam nhân vì vẻ đẹp của nàng trầm mê, nhưng đối với tính tình của nàng vẫn kính nể 10 phần, nàng giống như con báo vậy, dụ hoặc nhưng nguy hiểm. Đối với nàng, chỉ có thể đứng từ xa chứ không thể lại gần ! Nàng không giống Dạ, toàn người đều là băng ! Nàng chỉ cần nổi giận, sẽ giống như núi lửa phun trào, làm cho người ta không còn chút xương cốt nào

Mà người dương dương tự đắc nhất trong 4 người, trên mặt vẫn giữ mãi nụ cười chính là “Tịch”, tịch, người cũng như tên, cũng hệt như Dạ, làm cho người ta mê muội. Nàng có khuôn mặt với nét đẹp cổ điển, cùng tính tình ôn hoà, thoáng nhìn còn nghĩ nàng là một tiểu thư ngàn vàng đi ra từ trong tranh, cao quý trang nhã, ôn nhu mà nhã nhặn lịch sự, mỗi lần cười lên đều làm cho người ta bị mị hoặc

Lúc này, cổ điển mỹ nữ đang cầm … Ách… Đao giải phẩu? ! Từ từ gọt sạch trái táo trong tay, sau đó lại từng đao từng đao cắt thành từng miếng, lại dùng mủi đao vén lên  để trong miệng, ưu nhã hệt như một tiểu thư chân chính ! Mặc dù bốn người bọn họ đều đến từ cô nhi viện. Nàng làm trong ngoại khoa, đao giải phẩu là vật bất ly thân, bình thường có thể gọt trái cây, lại có thể làm trái cây, khi cần thiết còn có thể làm vũ khí, quả thật rất thuận tiện

Tịch nghiêng đầu nhìn ba người đang than thở, khóe miệng giương cao vài phần, nàng cũng không còn nhớ nhiều chuyện khi còn nhỏ, chỉ mơ hồ nhớ khi nàng sắp chết đói trước cửa cô nhi viện, có một lão đầu tự xưng là “ca ca”, sau đó “lừa gạt được” nàng. Sau đó, nàng đến đây – chính là căn biệt thự này. Mà khi đó trong nhà đã có một cô bé bằng tuổi nàng lạnh lùng vô cùng, nói cách khác, nàng là người thứ hai bị lão đầu tử thu dưỡng , chỉ sau Dạ mấy tháng. Rồi sau đó là đến Ngọ, cuối cùng tới là Hướng nhỏ tuổi nhất.”Triêu ngọ tịch dạ” cũng chỉ là danh hiệu của các nàng, là một sắp xếp theo tên các nàng, trên thực tế tên thật để phân biệt các nàng là : Hiên Viên Dạ, Diệp Tĩnh Tịch, Ngọ Lăng Phong, Triêu Hiểu Đồng.

Các nàng cùng vào năm sáu tuổi đã được Đổng Dương Sóc —— chính là “Lão đầu tử” trong miệng các nàng, thu dưỡng. Đến nay đã mười sáu năm, theo cách nói của lão đầu tử, thu dưỡng các nàng cũng vì một phần kế hoạch của hắn, chẳng qua là “Quá thiện lương” cộng thêm “Không cẩn thận” mắc thêm lỗi lầm , đầu tiên là vì ánh mắt cự tuyệt lạnh lùng của Dạ làm cho hấp dẫn, rõ ràng đói bụng đến phát run, quần áo trên người vừa ướt vừa bẩn, nhưng khi hắn “Hảo tâm” vứt 100 đồng tiền xuống trước mắt nàng, nàng chỉ trừng mắt hắn một cái, sau đó xoay người bỏ đi, cũng không thèm nhìn tiền trên mặt đất một cái, rất có cốt khí, điều này gợi lên tâm vui chơi của Lão đầu tử, ngày thứ hai cô nhi viện mất một đứa bé một cách không giải thích được. Nói cách khác, chính là được Lão đầu tử trộm ra, đối với người có danh hiệu “Thần thâu”(*) như hắn, đây cũng chỉ là việc nhỏ, cũng khó trách lão đầu tử mỗi lần hưng phấn nói đến công tích vĩ đại năm đó, Dạ luôn xuy chi dĩ tị, khinh bỉ đến muốn bóp chết hắn. Bởi vì đó là sỉ nhục với nàng

* Thần thâu : Thần trộm