Chương 1
Chiều nay bầu trời đùng đục với cơn mưa nhẹ. Đường phố rợp một màu hoa phượng đỏ An Nhiên bước từng bước chậm, dáng cô, nhỏ nhoi và cô độc giữa trời chiều. Nghĩ tới những ngày tháng sắp tới không có Lãng Phong, An Nhiên nghe buồn hiu hắt.Xa nhau chỉ nửa năm thôi rồi Lãng Phong lại về. Cô và anh lại tiếp tục chuyện tình yêu đang còn bỏ dở. Sao lại phải buồn nhiều như vậy chứ.Biết vậy, nhưng An Nhiên không làm sao vui nổi. Lãng Phong sang bên ấy thăm gia đình, lấy cớ gì An Nhiên cản ngăn đây? Dường như cô không đủ tự tin với tình yêu của mình thì phải?Ngước mặt nhìn trời, An Nhiên lại tái tê buồn. Cô bước chậm qua nhiều con đường, thậm chí mưa ngay lúc này chắc An Nhiên cũng không thèm đụt. Cô bây giờ chắc giống một đứa con gái đang bị thất tình. Một tình cảm mơ hồ về một kết cuộc không được tròn vành vạnh của cuộc tình giữa cô với Lãng Phong cứ làm cô thổn thức.Hai năm yêu nhau, An Nhiên chưa hề biết gia đình của Lãng Phong. Ba má và em gái anh đang định cư tại Mỹ. Lãng Phong ở đây một mình và An Nhiên đã rung động chính từ chuyện một mình đó của anh. Lần này anh bảo qua Mỹ không phải chỉ để thăm ba má và em, Lãng Phong muốn thưa chuyện tình yêu giữa anh và cô với gia đình.Lời nói của anh dĩ nhiên cô tin một cách tuyệt đối và lao xao chờ đợi một cách mơ màng. Bởi có người con gái nào khi yêu lại không muốn được làm vợ và làm mẹ?Cơn mưa chợt qua, bầu trời lại sáng hơn một chút. Nhịp sống sôi động của phố phường vẫn tiếp diễn. An Nhiên lại nhìn lút mắt cái màu đỏ rực của hoa phượng như muốn ôm chặt cả kỷ niệm và tình yêu thuở học trò. Cô đã có một tình yêu đẹp với Lãng Phong. Một tình yêu với đủ cả đắm say, mơ mộng, lãng mạn và rụng động đầu đời.Bỗng cô vấp phải một vật gì, ngón chân như bật ra đau nhói và chúi nhủi.Một âm thanh khô giòn răng rắc chợt vang lên. Trời ạ! An Nhiên bàng hoàng nhận ra cô đang ngồi gọn trong rổ bánh của người ta.Một giọng nửa con nít nửa người lớn vụt cất lên:– Tiêu mẹ rổ bánh của người ta rồi. Đi đứng cái kiểu gì vậy? Đền đi!Lồm cồm ngồi đậy, phủi sạch quần áo, An Nhiên quê quá nhìn dáo dác xung quanh. Mạy quá! Không ai nhìn thấy chuyện này.Quên mất ngón chân đau, An Nhiên cười méo xẹo nhưng mặt vẫn hất lên kiêu hãnh:– Tất nhiên là đền rồi! Làm hư thì phải đền chứ sao. Nhưng làm ơn đừng có làm ầm ĩ, thiên hạ bu lại xem, quê lắm.Thằng bé tỏ ra dễ dãi một cách mau mắn:Hổng ai dư hơi mà xem mấy chuyện này đâu. Nhưng nếu chị biết quê thì đền mau đi.Mâm bánh người ta chưa ai mở hàng, chị đã nhầy lên ngồi, coi được sao?An Nhiên cắn môi, cô cố nhẹ giọng:– Chị biết là coi không được rồi, để tự chị “giải quyết” cho. Lải nhải một hồi chị đi luôn đó.Thằng bé giậm chân, tay nó chỉ vào phía công viên:– Chị đừng có bù con nít! Ở trong đó đông người lắm đó, có muốn em la lên không?An Nhiên đâm quạu vì sự quá quắt của thằng bé. Cô gằn giọng:– Thích la thì cứ la đi! Coi chừng la không có đồng bạc nào đó nhé!Thằng bé bán kẹo cũng không vừa, nó chạy lượm một cục đá to ở góc vỉa hè và đập mạnh vào những chiếc bánh trong rổ. An Nhiên tròn mắt nhìn đống bánh nát vụn:– Làm gì vậy? Nát thành cám hết rồi kìa!Hỗn hào, thằng bé hất mặt nhìn cô:– Cho bà mang về cho heo ăn. Có chịu đền tiền không thì bảo!An Nhiên nhếch môi cười:– Được rồi. Tính tiền đi!Nhìn lướt qua An Nhiên như đánh giá, thằng bé lẩm nhẩm rồi nói nhanh:– Rẻ rề! Một trăm bánh chưa bán cái nào. Nếu chỉ tính vốn cho chị thì hôm nay cả nhà em sống bằng gì?– Vậy thì cứ tính cả vốn lẫn lời đi!– Là chị nói à nghe! Hai ngàn đồng một bánh, chỗ chị làm hư là một trăm bánh, em cam đoan chưa bán bánh nào.An Nhiên điếm tĩnh nhìn thằng bé:Vậy là tổng cộng hai trăm ngàn, phải không?Thằng bé không trả lời, chỉ gật đầu nhanh. Gương mặt nó ánh lên nét tinh nghịch. Nụ cười nửa vời hiện trên gương mặt đen nhẻm già trước tuổi.An Nhiên mím chặt môi. Tự nhiên cô thấy ghét vẻ láu cá của thằng bé, cô cúi xuống lục túi xách.– Được rồi! Chị sẽ trả đủ hai trăm, đừng om sòm nữa!Nãy giờ em có nói gì đâu, toàn là chị nói không thì có!An Nhiên chẳng hơi đâu để ý câu nói của thằng bé. Gương mặt cô vụt bừng đỏ rồi tái xám. Thôi chết rồi! Trong túi xách của cô ...chỉ có mấy chục ngàn tiền lẽ.. An Nhiên không nhớ nổi là cô có mang mấy tờ tiền lớn ba vừa cho theo không nữa:Thằng bé quay lại nhìn cô:– Chị cho em xin tiền nhanh đi. Sắp tới giờ anh em tới đây đón em về rồi.Giọng An Nhiên chợt lạc đi:– Nhưng chị quên mang theo tiền rồi.Thằng bé ranh mãnh:– Vậy chị có mang điện thoại theo không?Chị đưa điện thoại em giữ cũng được. Em vẫn ngồi bán ở đây mỗi ngày mà.Chị mang tiền ra, em đưa điện thoại lại cho chị. Lo gì!An Nhiên ngần ngừ. Điện thoại thì cô không thể đưa thằng bé được, dù chỉ chút xíu thôi.– Nhỡ Lãng Phong gọi về cho cô bất tử thì sao?Với lại, điện thoại của cô chứa đầy những bí mật về tình yêu hai đứa, những tin nhắn chỉ mình cô đọc.Sợ thằng bé thấy điện thoại lại phiền, An Nhiên đóng ập túi xách lại quảy lên vai. Cô nói chị cũng không có điện thoại. Nhưng nếu em. chịu tới nhà chị, chị sẽ trả tiền cho.Thằng bé nôi một cách cương quyết:– Không được! Chỗ của em là ở đây, em không thể đi đâu hết. Lát nữa, anh em tới đây rước em, anh biết tìm em ở đâu chứ!An Nhiên chép miệng:– Nếu vậy thì em cứ ngồi đầy chờ chị. Chị về nhà lấy tiền mang ra cho em ngay.An Nhiên bấp tấp bước đi. Nhưng ngay lập tức thằng bé bước nhanh tới trước chặn cô lại:– Làm sao em dám tin là chị sẽ trở lại chứ?Thằng bé này đúng là rắc rối. Nhưng nó rất khôn và có lý. An Nhiên không biết làm gì hơn là đáo mắt một vòng ... khắp phố phường.Thật tình, cô chỉ mong gặp được một người quen để mượn tạm tiền đền cho thằng bé lộn xộn này. Những dòng xe cứ chạy vụt qua, vụt đến, toàn là những người xa lạ, toàn là gương mặt vô cảm. An Nhiên cố vắt óc nghĩ xem cô có quen ai ở gần đây không, nhưng làm gì có. Thật là bực mình, bực đến phát khóc được!An Nhiên nói xụi lơ:– Chị hết cách rồi. Vậy bây giờ em muốn sao?– Em đâu có muốn gì. Chị làm hư đồ của em thì phải thường thôi. Đúng không?An Nhiên nhìn thằng bé hỏi:– Mấy giờ anh của em tới đây đón em?– Chắc cũng sắp rồi. Chị tính sao tính lẹ lên đi! Anh của em dữ lắm đó? Cỡ như chị, ảnh chỉ cần thổi nhẹ một cái là đủ bay rồi.An Nhiên vội nói nhanh:– Nhưng chuyện chị làm chỉ là ngoài ý muốn thôi mà. Anh của em được bao nhiêu tuổi mà dám đòi "thổi" chị?Một giọng đàn ông bất ngờ cất lên phía bên kia rào:– Cô đoán xem cô bao nhiêu tuổi? Tôi thừa sức "thổi,, cô đó nhé. An Nhiên bàng hoàng ngước vụt lên nhìn:– Anh là ...– Là anh của thằng Thiện. Rồi sao?Thằng bé tròn xoe mắt ngước nhìn, vẻ sợ hãi lẵn bàng hoàng chảy tràn trên gương mặt nó.An Nhiên cũng thoáng ... rụng rời. Nhưng ngay lập tức cô đã định thần trở lại. Chỉ là chuyện làm hư bánh của thằng bé ... Thiện thì có gì phải sợ. An Nhiên hất mặt:– Phải không đó?Cô thoáng mừng khi nhận ra anh của thằng Thiện là một gã đàn ông chẳng bặm trợn chút nào, lại rất đẹp trai và phong độ:Anh ... của thằng Thiện đứng thọc hai tay vào túi quần, nhướng mắt nhìn cô:– Cô không tin à?– Tin sao được mà tin! Một người ... coi cũng được như anh lại để cho em của mình phải bươn chải kiếm sống vậy sao?– Chàng ta cười nhẹ, nói tỉnh bơ:– Tập cho nó quen.An Nhiên bất mãn:– Quen gì mà quen! Thằng nhỏ bây lớn không được học hành, phải lăn lóc ở lề đường với xề bánh thế này à? Vậy sao không chặt phứt cặp chân của anh đi!Nghiêm mặt, một bên mày của anh ta chợt nhướng lên:– Nè? Sao lại đôi chặt chân tôi? Làm việc đó nổi không đây!– Tôi không làm mà anh hãy tự làm đi.– Để làm gì. Biến tôi thành một người tàn phế, cô có nuôi tôi nổi không?An Nhiên chợt nghẹn ngang:– Mắc chứng gì tôi phải nuôi anh?Anh chàng nhìn cô, nói chậm rãi:– Vì cô có:liên đới trách nhiệm. Tôi buộc phải lấy cố làm vợ chứ còn biết lấy ai?An Nhiên chợt giãy lên như bị ong chích:– Không được nói năng lộn xộn nghe chưa!Cỡ như anh đừng có điên khùng mơ chuyện đó. Cỡ nào thì mới được quyền yêu cô vậy?Anh ta lại lia mắt khắp người An Nhiên mạt cái, nói từ tốn:– Tôi không đòi hỏi cao lắm đâu. Cỡ như cô được rồi. Mặt mày sáng sủa thông minh, nói năng linh hoạt.Không đợi hắn ta nói hết câu, An Nhiên quát tướng lên:– Im ngay! Đồ nham nhỡ!Anh chàng nhìn cô, nghiêm lạnh:– Ăn nói giữ lời nghe! Cô muốn tôi "thổi" một cái cho bay luôn hả?An Nhiên chới với đứng yên:– Đừng nhiều lời! Tôi không thích đôi co với cỡ người như anh. Tính gì tính lẹ đi!– Thôi được! Cứ để lại tên tuổi, số nhà là được. Phòng khi cô không mang tiền tới mắc đền, tôi còn biết nơi chốn mà tới đòi.An Nhiên chống chọi một cách yếu ớt:– Chỉ có hai trăm ngàn, tôi thèm giật của mấy người chắc!– Ai mà biết được chuyện đó!An Nhiên gắt nhẹ:– Nhưng anh lấy gì để bảo đảm tôi sẽ "kê khai" tên họ thật của mình?Anh chàng nhướng mày nhìn cô:Thử tin cô một lần vậy.– Ừ! Không có lần thứ hai đâu. Có giấy bút không, lấy ra tôi đọc cho ghi.– Hãy cho tôi lưu số điện thoại của cô, được không?An Nhiên tròn mắt:– Cái gì! Anh mà cũng có điện thoại sao?Điện thoại là cái giống gì cao sang lắm sao mà tôi không cô chứ!An Nhiên đáp xuôi theo:– Rồi, anh bấm đi. Số điện thoại của tôi rất dễ nhớ. Tổng cộng là mười con số chín. Anh cử bấm đủ mười số là gặp tôi ngay. Tôi đi được rồi chứ?Anh chàng bỗng nhìn cô thương cảm:– Cô đi được rồi đó! Hy vọng cô không đọc số xạo cho tôi.An Nhiên dằn dỗi quay đi. Cô thở phào một cái. Hoàn toàn không thèm nhìn lại làm gì nên cũng không nhìn thấy đôi mắt mỡ to hết cỡ của thằng Thiện. Nó run tay nhận đủ hai trăm ngàn đồng từ tay của anh chàng đó rồi ngồi phịch xuống gốc cây phượng bên đường.Dường như hôm nay anh nó tới đón nó trễ. Khoái chí, nhìn trước nhìn sau, nó rút nhanh cái điện thoại di động nãy giờ vẫn giấu kỹ trong túi quần ra bấm loạn xạ cho đã tay. Nó làm gì biết xài điện thoại di động chứ. Nhưng lượm được cái này, lát nữa mang la tiệm bán chắc nhiều tiền lắm. Là nó lượm được chứ đâu có ăn cắp của ai đâu. Chỉ hơi tội nghiệp cho cái chị gì đó thôi. Té văng điện thoại mà không hay, còn bị mắc thường. Xui gì mà xui dữ!– Kệ đi! Chị ta xui để Thiện được hên với chứ. Có bà con thân thích gì nhau đâu mà áy náy. Nó không quên rút bớt một tờ tiền giấu kỹ vào túi quần. Đó là số tiền nó được tự do xài. Vì nếu bán hết chỗ bánh này, nó chỉ được cô một trăm ngàn thôi. Đó là ''lộc" trời cho nó. Ngu sao không hưởng!Vừa thọc tay vào túi, nó hết cả hồn lẫn vía khi nghe ai gọi giật:– Thiện!Nó ngước lên. Tự nhiên run như thằn lằn đứt đuôi khi nhận ra Trung Hòa.Anh ta là kỹ sư đang coi xây dựng công trình vui chơi phía trong công viên đó:Bấy lâu nay, nó loanh quanh buôn bán ở đây được cũng là nhờ Hòa giúp đỡ rất nhiều. Anh ta rất khó mà cũng rất tốt.Giấu vội cái điện thoại, Thiện nhoẻn miệng cười:– Dạ, anh Hòa gọi em?– Ừ! Lại đây anh nói!Thằng bé líu ríu bước lại phía ngoài hàng rào thay vì nó bỏ chạy thì chắc ăn Trung Hòa! cũng không đuổi kịp. Muốn ra ra chỗ nó đứng bây giờ, Trung Hòa cũng phải đánh một đường vòng. Còn nếu liều nhầy qua rào thì rất vướng. Hàng rao cao lại chĩa đầy cọc sắt nhọn thế kia, chắc ăn Trung Hòa không muốn bị lòi ruột lảng xẹt vậy đâu!Thế nhưng không hiểu sao nó không chạy, mà líu ríu bước lại phía ngoài rào, nghển mặt vào trong, giọng lễ phép:– Dạ, anh nói đi!Trung Hòa từ tốn nhìn nó, nghiêm giọng:– Cái điện thoại là của chị gì đó, phải không?– Dạ. Nhưng em lượm được. Chị bị té văng ra mà không hay, chỉ cũng chưa phát giác ra mà anh.Nhưng em lấy như vậy tội nghiệp cho người ta lắm. Mất điện thoại người ta sẽ khó liên hệ để giải quyết công việc lắm, biết không?Thiện hoang mang và lấy hết can đảm hỏi:– Bộ anh Hòa thích chị đó rồi hả.Trung Hòa nói đại:– Ừ! Bởi vậy, nếu chị đó không còn điện thoại, anh không liên hệ được nữa.Rồi cũng không đòi lại tiền được. Thiện vì anh một lần được không? Nếu như lúc nãy anh bấm máy thì Thiện bị phát giác rồi.Thiện hơi cúi đầu. Nó nói không mạch lạc lắm:– Vì anh ... rồi ai vì em? Chị đó có chịu vì anh không nữa.Trung Hòa hơi cười:– Không cần chị ta vì anh đâu. Muốn làm quen với chị ấy trước tiên anh phải biết vì chị ấy đã Thiện giúp anh đi!Thiện nắm chặt cái điện thoại trong tay không nỡ rời ... nếu Trung Hòa hăm he nó là một việc, đằng này anh chỉ rất từ tốn và năn nỉ nó giúp anh. Dù nó cũng mơ hồ đoán được rằng chuyện này không phải nó giúp anh mà là anh giúp nó.Anh đã biết “tẩy” của nó từ đầu mà không nỡ ''lật" nó thôi. Vậy thì nó cũng nên biết điều chút chứ. Nó tự "triết lý" với mình. Tiền bạc cần thật nhưng tình nghĩa còn cần hơn mà. Với Hòa, nó nhận ra có "tình nghĩa" với nhau dù vài tháng nữa đây khi xong công trình này, biết đâu nố và anh không còn gặp lại nhau nữa.Thiện lí nhí:– Anh Hòa muốn em giúp anh bằng cách nào thì cứ nói.Xem như cho anh xin lại chiếc đlện thoại đó:Mai, anh sẽ trả lại cho chị ta.nhé Thiện?Thiện mím môi tiếc rẻ:– Nhưng anh sẽ không nói với chị đó là em nhặt được mà không trả chứ?Anh sẽ không nói lâ Thiện lượm được đâu.– Vậy em giao nó cho anh nè. Nhưng có chắc là ngày mai chị ta trở lại đây không? Rủi chị không tới thì sao?Thiện gần như rứt ruột đưa lại cho Trung Hòa cái điện thoại. Anh nhận ra điều đó và thấy quý thằng bé hơn, nên mỉm cười:Chị ta sẽ trở lại mà. Không nỡ giật tiền mồ hôi nước mắt của anh đâu.– Em cũng cầu trời như vậy, để anh còn có điều kiện lập công rồi sau đó còn tán tỉnh nữa.Trung Hòa nheo mắt nhìn thằng bé, dứ dứ nắm đấm:– Có muốn anh cốc đầu một cái không?– Nhưng em nói có đúng không?Trung Hòa gãi đầu:– Ừ thì đúng! Chiều mai, hai anh em mình đi ăn cơm nhé. Anh mời Thiện.– Nhất anh rồi! Ngu sao em từ chối: An Nhiên để nguyên quần áo buông mình xuống nệm. Cô đã quá mệt mỏi sau một buổi chiều lộn xộn này. Dù sao cũng cám ơn anh chàng đó đã không làm khó dễ. An Nhiên tự dặn mình phải nhớ sáng mai mang tiền trả lại anh ta để khỏi mất công phiền.– Còn việc bây giờ là khoảng thời gian cô tiếp tục dành cho Lãng Phong.Quên hết mọi thứ đi, chỉ nghĩ tới anh thôi. Nghĩ tới tình yêu hai đứa, đến ước mơ và hạnh phúc:Trái tim An Nhiên lại lao xao đến rã rời. Ào ạt chuỗi ký ức và kỷ niệm những lúc bên nhau lại ùa về. An Nhiên thiếp đi trong một nỗi trống vắng miên man.Khi cô tỉnh dậy trong phòng đã tối om. An Nhiên ngồi dậy bật đên. Cô nhìn đồng hồ rồi lại tự hỗi không biết Lãng Phong đã tới nơi chưa. Xao xuyến bần thần chờ điện thoại của anh. Lãng Phong đã hứa sẽ gọi ngay cho cô khi anh vừa xuống sân bay nơi đất khách kia mà.An Nhiên lục tìm điện thoại. Cô lục tung cá túi xách, túi quần, túi áo mà không có. Sao lại xui xẻo mất điện thoại đúng ngay lúc này?– Mà mất ở đâu? Chỉ có thể là ở sân bay thôi, sau lúc tiễn Lãng Phong rồi, cô lủi thủi ra về.– Trời ơi! Tức ơi là tức! Làm sao đây, khi Lãng Phong lại gọi vào máy của cô, trong khi điện thoại của cô lại ở trong tay người khác?An Nhiên nhấp nhổm không yên. Ngày hôm nay đúng là một ngày quỷ sứ gì đâu! Cô mở bung của bước ra lan can. Cơn gió đêm thổi thốc vào người làm An Nhiên rùng mình một cái. Cô nhớ đến sắt se những khoảnh khắc tình yêu với Lãng Phong trong bầu trời lạnh vắng, giờ đây đã là kỷ niệm rồi. Rồi An Nhiên cũng vào giường, cô chỉ còn mong mau sáng để tới một tiệm Internet. Cô sẽ dành đúng sáu mươi phút để nói chuyện với Lãng Phong.Cô sẽ nói với anh câu đợi chờ mà khi tiễn anh mãi cô không nói được. Và trước khi được đắm chìm trong một cõi mơ, hãy nhớ giải quyết cho xong nhữngvụn vặt đời thường. An Nhiên nhớ chứ. Cô sẽ ghé qua chỗ thằng bé bán bánh tráng, sẽ gặp anh chàng ôn dịch nào đó để gởi đủ hai trăm ngàn cho xong, để xua đi những phiền lòng không đáng có.Giờ này chắc Lãng Phong đang quýnh lên thì phải. Chắc chắn anh đã tới rồi, đã gọi điện cho cô rồi. Và người bắt máy là một kẻ trời thần nào không biết. Sao mà xui quá vậy không biết nữa.Buổi sáng tháng sáu như vẫn còn ngơ ngác bởi con đường mang đầy sắc phượng đỏ thắm. Dường như đêm qua trời có mưa. Con đường vẫn còn loang loáng nước. Chỉ không đầy năm phút sau, An Nhiên đã có mặt tại “con đường bánh tráng” An Nhiên tự đặt tên cho con đường cái tên như vậy. Cô biết chuyện về rổ bánh tráng này dù muốn hay không cũng sẽ là một kỷ niệm khô quên đối với cô, thứ kỷ niệm trời ơi đất hỡi!Vừa tấp xe vào lề, An Nhiên đã ngó dáo đác tìm kiếm. Không thấy thằng Thiện đâu. An Nhiên mím chặt môi tức tối. Có biết là cô đang có chuyện phải đi nhanh không chứ. Đã thế ... tính sau đi! Việc cần kíp của cô bây giờ là gọi điện thoại cho Lãng Phong, sau đó mau chóng mua chiếc điện thoại khác.Đề ga, chiếc xe vừa vụt lao đi, giọng quen quen của ai đó đã gọi giật cô lại:– Cô gì ơi! Cô ...Trời ơi! Nội cách gọi cũng đủ ứa gan rồi! Cũng phải thôi, làm gì biết được tên cô mà gọi.Nhếch môi, An Nhiên quay mặt lại nhìn. À, thì ra là ...anh của thằng Thiện.“Canh me” sớm dữ ta! An Nhiên có thèm giựt mấy trăm ngàn đó làm gì chứ. Cô chợt mỉm cười. Cái điện thoại bị mất của cô chắc cũng bị reo đến điếc tai để đòi món nợ vặt này đây.Quành xe lại, An Nhiên bất mãn:– Làm gì réo om sòm vậy? Tôi đã hứa trả là sẽ trả đây mà. Đã gọi vào máy của tôi đòi tiền chưa vậy?Nheo mắt, anh chàng cao giọng:– Chưa! Gọi làm gì, vì điện thoại của cô đang nằm trong tay tôi mà.An Nhiên thiếu điều bị hụt hơi bất tử:– Anh ... nói cái gì?Trung Hòa chìa điện thoại ra trước mặt cô:– Phải của cô không? Chưa hay bị mất nữa à?Trái tim An Nhiên chợt run lên vì tức:– Nhưng sao nó lại nằm trong tay anh?Điều đó không quan trọng. Quan trọng là cô có muốn chuộc lại không? Tôi biết cô đang rất cần nó.An Nhiên chới với. Cô không tin điều đang xảy ra là thật. Trung Hòa có biết là anh bất lịch sự lắm không? Cô run giọng:– Từ tối tới giờ anh đã nghe được gì rồi?– Trời ơi! Đọc bao nhiêu tin nhắn rồi?Trung Hòa trầm tĩnh ngắt lời cô:– Chỉ mới nghe những lời tình tứ yêu đương thôi. Không sao! Tôi đã hẹn với anh chàng nào đó là hôm nay gọi lại. Tôi sẽ ráng tìm cho được cô mà trả lại điện thoại, để hai người sớm liên lạc với nhau.An Nhiên tái mặt. Vẻ lo sợ in đậm trên nét mặt cô, giọng nói bặt đi vì giận:– Anh đúng là trơ tren!Trung Hòa nhìn cô thoáng nét gt đó. Anh đừng cô bộp chộp như vậy. Hôm nay là tôi thông cảm vì hiểu tâm trạng đang bất ổn của cô đấy.An Nhiên đỏ mặt. Cô nói giận dữ.– Chẳng đời nào có lần sau đâu. Đừng có mơ.– Tôi thèm mơ chuyện đó à? Nè!rất thông cảm cho cô mượn lại điện thoại để gọi cho người yêu. Đúng năm phút thôi nghe.– Rồi sau đó thì sao?– Thì phải ngã giã sòng phẳng với nhau chứ sao?– Được! Đưa máy đây cho tôi?An Nhiên rất bực mình. Cô biết mình không còn lựa chọn nào khác. Dù sao như vậy cũng còn quá may mắn với cô.Nhét vội vào tay Trung Hòa hai trăm ngàn, cô giật nhanh điện thoại:– Tôi trả tiền nợ hôm qua. Nợ hôm nay chưa trả. Đúng không?– Cô đừng lo! Nợ hôm nay nhẹ thôi. Một chầu cà phê sáng với vài câu chuyện phiếm là được.An Nhiên bước tránh ra xa, cô bỏ lại câu càu nhàu như nhận xét:– Anh thì lóng rong chuyện phiếm. Em thì buôn bán cực khổ. Hôm nay anh lại thảy thằng Thiện ở đâu rồi?Trung Hòa chỉ cười không nói gì. Anh bước nhanh lại bờ rào ngoắc một người đang làm việc chỗ công trình lại, nói gì đó rồi lại đứng chờ An Nhiên.Chỉ chờ có vậy, An Nhiên mở máy nói nhanh với Lãng Phong?– Em nè anh Phong! Hồi tối này anh có gọi về cho em không?Giọng Lãng Phong xa xôi:– Sao lại không! Nhưng em đưa máy cho thằng cha trời thần nào giữ vậy?Mới xa anh ma đã ...An Nhiên hét to, nước mắt cô bắt đầu ngân ngấn nước. Cô nghẹn giọng:– Em bị mất máy. Người ta lượm được và đòi chuộc. Em đang thỏa thuận.Vậy chiều nay em gọi lại cho anh nghe.– Sao lại phải đến chiều? Anh muốn nói chuyện với em bâygiờ mà. Nhớ em quá và cũng giận em kinh khủng luôn đó nhóc.Mím môi, nhác thấy Trung Hòa vẫn đứng đó và mới đưa tay xem đồng hồ, An Nhiên cay mặt nhớ tới “giao ước” đúng năm phút. Cô nhăn mặt:– Dạ, em biết rồi. Chuộc máy xong em gọi lại cho anh liền. Bây giờ người ta vì thông cảm nên cho em mượn lại máy gọi cho anh thôi.– Không tin, anh hỏi anh ta xem ...– Khỏi hỏi! Anh biết rồi và cũng nói chuyện với thằng cha mắc dịch đó rồi.– Vậy thôi nha anh Phong, gặp lại sau nha. Em cúp máy đây, mong anh vui vẻ.Chìa chiếc điện thoại trước mặt Trung Hòa, An Nhiên nhẹ giọng:– Uy tín! Dù chắc có hơn năm phút một chút.Trung Hòa khoát tay:– Tôi hiểu mà! Đang yêu nhau mà chỉ được nói với nhau có năm phút thì buồn thật. Ít ra cũng phải năm năm chứ!An Nhiên mím môi:– Ừ, rồi sao? Bộ anh không có ai yêu rồi tức hả?– Ai nói với cô là tôi không cô người yêu?– Cần gì ai nói. Nghe và nhìn sơ qua là biết rồi. Có ai yêu mà cần tới năm năm để nói chuyện với nhau, chỉ cần một phút nhìn nhau.– Vậy à! Nhờ cô nói tôi mới biết. Tôi dốt chuyện yêu đương lắm. Nhưng đừng tưởng cô nói ha chuyện đó với tôi lồi tôi quên đòi cô chầu cà phê đâu nhé!Mắt cô chợt lấp lánh nhìn anh:– Tôi cũng không thích thiếu nợ anh lâu đâu. Mắc cong phiền!– Không thích nợ tôi lâu hay là nên nói chuyện tiếp với người yêu?– Cả hai!An Nhiên tức kinh khủng. Cứ nghĩ đến chuyện Trung Hòa đã nghe và biết chuyện riêng tư giữa cô với Lãng Phong là An Nhiên không bình tĩnh nổi. Và cô vẫn tức đến sôi sục vì chuyện hắn đã giữ được điện thoại của cô. Móc túi thì không thể rồi:Nhìn Trung Hòa đâu có vẻ gì là không lương thiện. Hay ít ra anh ta cũng rất tử tế với cô mà.Cô nói tiếp mà không nhìn anh:– Anh biết vậy là tốt. Muốn tôi mời cà phê anh ở quán nào đây?Trung Hòa cười nhẹ. Anh chỉ tay vào phía trong rào:– Vô đây đi! Trong này có quán cà phê cũng ...hơi ế khách. Mà tôi thì không thích chỗ đông ngườị ......An Nhiên gật đầu. Cô chúm chím cười vì cách nói như lý sự của anh ta:– Vậy cũng được? Sao anh lại chọn quá cà phê ế khách. Cà phê ế chắc chắn là không ngon rồi.Trung Hòa nhìn cô thoáng nét gì đó:– Tôi nghĩ đơn giản là tiện, ít ra cũng là lúc này, cho cả cô và tôi. Vào nhé!Trung Hòa bỏ đi trước. An Nhiên chạy xe chầm chậm theo sau. Cô biết quán cà phê Trung Hòa nói rồi, quán nằm khuất trong một góc công việc có nóc nhà là ...một mớ dây leo hỗn hợp. Nhìn đẹp lắm.Gỡi xe, vào quán, An Nhiên đã thấy Trung Hòa. Cô nhìn thoáng qua anh lần nữa. Không thể anh và thằng bé Thiện là anh em được. Hai người chẳng có gì giống nhau cả. Nhất là gương mặt. Phải công nhận Trung Hòa có một vẻ đẹp rất đàn ông. Mày rậm, râu ria có đủ, nước da hơi ngâm, gương mặt cương nghị và nhất là ánh mắt rất dễ hớp hồn người đối diện.An Nhiên mỉmcười, đi chầm lại. Cô đã thấy Trung Hòa đang nói chuyện điện thoại. Tự nhiên cô nghĩ nếu như không đang yêu Lãng Phong, cô cũng dám yêu anh lắm chứ chẳng chơi.Mãi nghĩ, không hiểu bước thế nào mà An Nhiên lại hụt chân rơi tõm xuống hồ sen trước mặt. Cũng may hồ sen vừa được dọn sạch nên cú ngã chỉ làm ướt áo, chứ nếu hồ đang đầy rác và bọc ny lon thì cô không biết chui vào đâu cho đỡ quê.Lần này,từ trong quán, Trung Hòa đã nhìn thấy cô. Anh ngắt vội câu chuyện trong điện thoại, chạy ra vừa đưa tay kéo cô lên, vừa rít giọng:Cô nên nhớ là mình đi trên đất giùm đi.Đi trên mây hoài không gặp chuyện nây cũng chuyện khác thôi.An Nhiên cười méo xẹo.– Sao anh biết tôi đi trên mây?Trung Hòa nhíu mày:– Nè! Cô không sao chứ?– Anh thấy rồi, tôi chỉ bị ướt mình chút xíu thôi mà, không ngại trả nợ anh đâu.Trung Hòa nhìn cô. Anh nhận ra sự khắc nghiệt trong giọng nói của cô lúc bấy giờ nên thôi khộng đùa nữa:– Cô về nhé, tôi đưa cô về. Quên hết chuyện nợ nần đi. Tôi chỉ đùa thôi mà.Nợ gì mà nợ!– Nhưng tôi vẫn xem là nợ. Không trả được cho anh lúc này, tôi cũng phải trả lúc khác thôi.– Cứ để lúc khác đi. Tôi đâu có đòi gấp. An Nhiên nhìn thẳng vào mắt anh:– Còn có lức khác nữa à? Cho tôi xin đi.– Xui xẻo lần này cũng đủ rồi.Trung Hòa nén tiếng thở dài, bước nhẹ theo cô:– Cô muốn cái gì cũng phải giải quyết tức thì mới được hay sao? Chuyện cần làm bây giờ là cô phải về nhà thay đồ.– Tôi chưa muốn về.Trung Hòa bước mạnh lên phía trước đứng chặn trườc mặt cô:– Nếu cô không thích thì thôi luôn cũng được. Cũng như cô, tôi hết có tâm trạng uống cà phê lúc này rồi.– Sao anh biết tôi đang không có tâm trạng uống cà phê. Là tôi không thích bị quấy rầy thì đúng hơn.– Vậy thôi, cô uống một mình đi. Tôi phải đi làm việc nữa.An Nhiên hơi bối rối. Cô đầm quạu ngang xương:– Nè! Cư xử kiểu gì vậy? Chẳng phải đầy là điều kiện anh đưa ra với tôi sao?Nhưng tôi vừa tức thời "thay đổi tư duy". Cô đừng hơi sức đâu mà áy náy.Vậy nhé!An Nhiên không muốn đôi cơ nữa. Đúng ngay lúc đó có người đừng ngoài quán cà phê gọi khẽ:– Anh Hoa ơi! Sếp tìm anh để hỏi gì về bản vẽ kìa!Trung Hóa ngó ra, nói nhanh:– Ừ, tôi ra liền!An Nhiên mỉm cười nhìn anh:– Vậy anh Hòa đi đi. Không làm phiền anh nữa đâu. Tạm biệt nhé!Trung Hòa sường rơn:– Tạm biệt chứ không phải vĩnh biệt à? Ơn trời! Hy vọng tôi sẽ còn gặp lại cô. Ờ, mà cô gì nhỉ?An Nhiên mím môi, lém lỉnh:– Đừng có làm bộ. Giữ nguyên cái điện thoại của người ta đêm mà không biết tên người ta mới là chuyện lạ.Trung Hòa bật cười:– Ừ há! Tạm biệt An Nhiên!An Nhiên mỉm cười. Cô đã biất Trung Hòa không có dây mơ rễ má gì với thằng bé Thiện rồi. Vậy mà tự nhận là anh thằng bé. Thật đáng gườm!Cô phẩy tay một cái với tâm trạng nhẹ nhõm chưa từng thấy. Có lại được điện thoại mà không mất một xu ý nghĩ gọi điện ngay cho Lãng Phong bị dập tắt trong cô. An Nhiên bông cảm thấy váng vất khó chịu. Cô ráng ngồi yên một hồi nhưng không thấy đỡ chút nào. Tự nhiên chóng mặt quá, chỉ chực chờ đổ xuống ngay! An Nhiên quyết định phải về nhà.Cô bị bệnh và nằm vùi cả tuần sau đó. Cả tuần nằm trên giường để thủ thỉ với nhau những lời yêu thương say đắm, để lắng nghe nỗi ngầy ngật vì bệnh, và nỗi nhớ nhung đến thắt tim mình.Cô quên mất Trung Hòa. Và anh cũng tự động biến mất khỏi cô như chưa từng có khoảnh khắc xuất hiện trung đời cô vậy.Dù sao cô cũng còn nợ anh một câu nói cho tử tế. Cứ để đó đi!Tối nay, cơn sốt đã hoàn toàn bị đẩy lùi, vừa ực xong một ly sữa nóng, An Nhiên khoan khoái nằm ra giường. Cô mơ màng nghĩ đến Lãng Phong với nỗi bâng khuâng xao xuyến có một điều duy nhất là mong chờ điện thoại cho cô hoài được chứ.Vậy mà đúng ngay lúc đó Lãng Phong gọi điện thật. Khỏi phải nói, An Nhiên đã vui và hạnh phúc tới nhường nào. Cô háo hức nói ngay vào máy:– Em nghe nè!– Em sao rồi? Hết bệnh chưa, An Nhiên?– Em khoẻ rồi. Mai, em đi học lại được rồi. Còn anh thì sao?– Anh khỏe re chứ có sao đâu!– Không nhớ em à?– Nhớ chết được chứ sao không!– Ba má anh có khỏe không? Anh có nói chuyện của tụi mình với ba mẹ chưa?– Chưa em ạ. Nhưng nhất định anh sẽ nói. Chả phải anh sang đây chỉ vì mỗi chuyện đó sao. Tại mấy bữa nay vừa gặp lại anh, ba má anh mừng quá nên giành nói hết rồi:An Nhiên mỉm cười:– Vậy à! Anh có đi đâu chơi không vậy?– Sang tận đây mà không đi chơi, anh bị khùng chắc! Lúc nào hưởng thụ được thì cứ tranh thủ:Mai mốt lập gia đình lại bị ràng buộc đủ thứ.An Nhiên cắn môi. Cô cắn sâu đến độ bật máu. Linh cảm con gái làm cô thấy lo, nỗi lo rất mơ hồ. Liệu tình yêu giữa cô với Lãng Phong rồi có tròn vành vạnh? Dường như bấy lâu nay và ngay cả bây giờ cũng vậy, tình yêu cô dành cho Lãng Phong làm cô mờ cả lý trí.An Nhiên cười tê đắng:– Anh hay thật! Vậy chắc em cũng nên tranh thủ hưởng thụ quá!– Em đã rồi đó chứ! Cái anh chàng nào đó không thôi giúp em lần đó có còn lui tới nữa không?An Nhiên giận ngất trời:– Anh ta chưa lui tới đây bao giờ cả! Nếu anh còn nói bậy một lần nữa thì đừng bao giờ nhìn mặt em nghe.– Nếu không có gì thì cho anh xin lỗi đi mà, giận anh sao?– Đặt anh vào vị trí của em đi anh có giận hay không? Nếu đã nghi ngờ thì tốt nhất là cắt đứt luôn cho rồi đi?– Em nói cái gì? Cắt đứt à? Em có thấy là nói vậy"lộ tẩy" hay không?Anh biết ngay mà!Chỉ nghe em nói chuyện thôi, anh đã nghĩ ngay trong trái tim em đã bắt đầu lợn cợn rồi. Em cứ yêu hắn đi cũng được, anh đành buồn thôi.An Nhiên hét lên trong nước mắt:– Nếu đã yêu được ai khác ngoài anh, có lẽ em sẽ không khổ như vầy.– Anh cũng vậy. Có lẽ yêu được ai khác ngoài em, anh đã không khổ như vầy.An Nhiên cười buồn:– Anh cúp máy đi. Gọi lâu quá hết tiền đó.Lãng Phong cười nhẹ:– Nói chuyện với em suốt đêm nay, anh còn chưa sợ hết tiền nữa là. Nhưng bây giờ anh lại có việc phải làm. Anh cúp máy nhé..Em nghĩ đi Nhiên. Mai, anh gọi lại cho em nhé!Lăng Phong khôngquên gởi cho cô một cái hôn gió qua điện thoại. An Nhiên không bận lòng vì điều đó, cô đang thoăng hụt hẫng, rưng rưng với nỗi niềm chưn nói hết. Hạnh phúc đó rồi lại ầu sầu đó. Hai nămyêu nhau, đâu chỉ có ngọt ngào mà cũng đầy những cuộc cãi vã nhau. Tình yẽu là như thế đó sao? Có khi lại đầy bi kịch.An Nhiên đặt điện thoại xuống giường. Trời đã tối. Đêm nay ngoài trời có trăng. Quan chấn song cửa sổ, An Nhiên thấy trăng đẹp một cách lạ lùng. Còn cô thì lại thấy buồn da diết.Dường như trăng đang cô đơn và An Nhiên cũng thấy cô đơn. An Nhiên cũng không hiểu sao cô lại yêu Lãng Phong, khi mà giữa anh và cô không có sự đồng điệu. Có một cái gì đó giống như sự chông chênh trong tình yêu hai đứa.Nỗi lo sợ mơ hồ lại bóp nghẹt tim cô đến rã rời.Nếu cứ như vầy hoài, làm sao An Nhiên học hành đàng hoàng cho được!Không có ai điên khùng níu giữ một tương lai mờ mịt khi đang yêu và được yêu cả. Buông cánh tay thẳng đuột trên nệm, nước mắt An Nhiên lại trào ra. Cô hơi khép mắt lại cho một giọt lệ tự do rơi trên gối. Hình ảnh Lãng Phong với nụ cười háo hức vẫy tay chào cô làm tim An Nhiên thắt lại. Rõ ràng anh không buồn vì cuộc tiễn đưa này. Trong khi những ngày xa cách này cô lại héo sầu rũ rượi.An Nhiên lại muốn thả lòng mình một đêm nay. Mặc tình mà thổn thưc, nhớ nhung, giận hờn hay đau khổ. Và cũng biết đâu chừng công việc đến nay của Lãng Phong là gieo mình vào những cuộc chơi?An Nhiên hơi rướn người lên mở nhạc. Cô có thói quen cứ bật nhạc mỗi lúc vui hay buồn. Những lúc đó lời ca đầy tâm trạng sẽ làm cô đồng cảm và dịu đi thấy rõ.Và bây giờ, An Nhiên chỉ muốn được ru ngủ bằng những lời ca êm dịu, sướt mướt và đầy bi luỵ:Nếu biết rằng tình là dây oan.Nếu biết rằng hợp rồi sẽ tan.Nếu biết rằng, yêu là đau khổ.Thà dương gian đừng có chúng mình:Mối tình ngày xưa.Xa dần trong mơ.Thao thức đêm dàị ......An Nhiên bần thần với tay tắt nhạc. Không! Cô không muốn tự ru mình bằng những cảm xúc đau khổ đó. Cô và Lãng Phong đã phụ nhau đâu chứ? Sự xa cách hôm nay chi làm cho tình yêu giữa anh và cô thêm nồng ấm thôi mà.Nhưng sao vẫn có cảm giác một giọt buồn nào đó rớt vào tận đáy tim, nhẹ nhàng nhưng lan tỏa và đau thấụ. Lan tỏa và đau thấu ...– Không chịu được, An Nhiên lại bấm nhanh số máy của Lãng Phong, rồi lại tắt vội vàng. Cô hoàn toàn không có ý để anh gọi lại cho mình. Và rõ ràng Lãng Phong cũng không có ý định gọi. Anh không thèm gọi chứ không phải là không có ý định gọi!Lần đầu tiên trong lòngAn Nhiên dậy lên ý nghĩ bị xem thường. Cái ý nghĩ đó đã xâu xé cô suốt một đêm không ngủ.An Nhiên bàng hoàng tự hỏi sẽ còn bao nhiêu đêm trong đời cô phải chịu lặp lại cái cảm giác kinh khủng như tối hôm nay?– Vâng!An Nhiên có thể chịu đựng. Ráng mà chịu đựng, chỉ cầu mong sao chuyện tình giữa cô và Lãng Phong đừng bao giờ như gió mong manh.
