Chương 1 - Hạ tiên sinh

Khi Hứa Thừa Yến nhận được điện thoại đã là rạng sáng.

"Tới đón tôi." Giọng của người đàn ông bên đầu dây có chút khàn khàn, âm thanh xung quanh vô cùng ồn ào.

Nói xong đối phương tắt điện thoại.

Ngay sau đó Hứa Thừa Yến nhận được tin nhắn định vị, địa điểm là một quán bar trong vùng.

Hứa Thừa Yến chịu đựng cơn buồn ngủ, rời giường thay quần áo, cầm lấy chìa khóa xe vội vàng đi ra ngoài.

Mùa đông vừa mới qua chưa được bao lâu, bên ngoài thời tiết vẫn lạnh, Hứa Thừa Yến quấn chặt áo khoác, lên xe.

Mặc dù đã hơn một giờ sáng nhưng trong trung tâm thành phố vẫn rất náo nhiệt, xung quanh các biển hiệu của nhà hàng bật lên sáng rực.

Hứa Thừa Yến đi vào quán bar, nhanh nhẹn chen qua đám người, đi về phía phòng thuê riêng, vừa đẩy cửa ra đã nhìn thấy người đàn ông được vây quanh bởi mọi người.

Ánh sáng chỗ ghế ngồi hơi tối, mấy tên thiếu gia trẻ tuổi đang cùng nhau uống rượu, mà người đàn ông ngồi chính giữa không thèm quan tâm, dựa lưng vào ghế, trong tay lắc lắc một cốc rượu.

Đột nhiên người đàn ông cảm nhận được điều gì, ngẩng đầu nhìn về phía cửa, đụng phải ánh mắt của Hứa Thừa Yến, nhếch miệng cười.

Có người ngồi đó cũng để ý đến dáng người đứng ở cửa, đùa giỡn nói, "Yến Yến tới rồi kìa!"

"Đến thật kìa! Thế là hay rồi!"

"Dù sao cũng do đích thân Hạ thiếu gọi điện, chắc chắn Yến Yến sẽ phải tới."

Một đám thiếu gia cười đùa trêu chọc, vui vẻ nhìn người đàn ông ngồi ở giữa. Mà người đàn ông đó chỉ liếc mắt nhìn người con trai tóc đen đứng ở cửa, đặt cốc rượu xuống bàn, nói với mấy người khác, "Về trước đây."

"Ây, Hạ thiếu về thật à?"

"Hạ thiếu không uống thêm vài ly nữa sao?"

Người đàn ông không quan tâm tới tiếng gọi xung quanh, chỉ đi ra khỏi ghế ngồi, lại cảm thấy quán bar hơi oi bức, tùy tiện nới lỏng cà vạt.

Sau khi lên xe, hắn thấy hơi mệt mỏi, nhắm mắt lại dựa lưng vào ghế.

Hứa Thừa Yến ngồi ở ghế lái, nghiêng người giúp người đàn ông thắt dây an toàn cẩn thận, cũng để ý thấy hắn đang nhíu chặt mày.

Hai người cách nhau thật gần, Hứa Thừa Yến có thể gửi được mùi rượu nồng đậm trên người hắn, nhỏ giọng nói, "Nếu Hạ tiên sinh không thích, lần sau không cần uống nhiều như vậy.

Người đàn ông vẫn nhắm mắt, không phản ứng gì, như thể đã ngủ nên không nghe được.

Cho đến khi xe dừng trước cửa nhà thì hắn mới tỉnh lại.

Vào trong nhà, Hạ Dương tiện tay cởϊ áσ khoác ném lên sofa.

Hứa Thừa Yến đi qua, nhặt áo trên sofa treo lên giá treo áo bên cạnh, nói, "Hạ tiên sinh, tôi đi nấu canh."

Hứa Thừa Yến đi về phía phòng bếp, chuẩn bị nấu bát canh giải rượu.

"Không cần." Hạ Dương nằm trên ghế sofa, day day trán, nhỏ giọng hỏi, "Còn hoành thánh không?"

"Chỉ còn một bát hoành thánh cuối cùng thôi." Hứa Thừa Yến nhìn vào tủ lạnh, "Nhưng cái đó để chuẩn bị cho bữa sáng ngày mai của Hạ tiên sinh."

"Vậy bây giờ ăn hoành thánh đi."

Hứa Thừa Yến cười, không nhịn được hỏi, "Nếu bây giờ ăn, sáng mai Hạ tiên sinh sẽ ăn gì?"

"Chuyện ngày mai nói sau." Hạ Dương tùy tiện đáp.

Hứa Thừa Yến nhịn cười, lấy bát hoành thánh đã được gói cẩn thận từ tủ lạnh.

Hạ tiên sinh vẫn thích ăn hoành thánh như vậy.

Đột nhiên Hứa Thừa Yến nhớ tới lúc anh vừa mới dọn về đây sống cùng Hạ tiên sinh, lúc đó dồn mọi tâm huyết làm bát hoành thánh cho hắn ăn, sau khi ăn xong thì Hạ tiên sinh bắt đầu thích hoành thánh, anh cũng bắt đầu chuẩn bị sẵn vỏ bánh ở nhà.

Thói quen này vẫn không đổi trong 5 năm qua.

Hứa Thừa Yến đứng trước bếp, nấu hoành thánh xong thì bê vào phòng ăn, hướng về phía phòng khách gọi, "Hạ tiên sinh, đã xong rồi ạ."

Hạ Dương đang nằm ở sofa giờ mới ngồi dậy, từng bước đi tới.

Hứa Thừa Yến lấy thìa đặt trên khay đồ ăn, nhắc hắn, "Có lẽ vẫn còn nóng đấy."

Hạ Dương không nói gì, chỉ nhìn người con trai đứng cạnh bàn ăn, có chút ngẩn ra.

Đôi mắt của người con trai tràn ngập dịu dàng, trên người mặc một cái áo sơ mi trắng, tay áo hơi xắn lên, hình như ở trong phòng bếp nóng nực nên hai nút trên cùng của áo sơ mi được cởi ra.

Ánh mắt của Hạ Dương dừng trên xương quai xanh trắng trẻo của người con trai, đột nhiên đứng sát lại, ôm lấy người con trai từ phía sau, cúi đầu tựa vào vai anh.

Hứa Thừa Yến giật mình, thốt lên, "Hạ tiên sinh."

Hạ Dương vẫn vờ như không nghe thấy, cúi đầu nhẹ cọ lên vai người con trai, môi cũng dán lên sườn cổ anh, một bàn tay vươn ra phía trước, cởi từng nút từng nút khuy áo sơ mi.

Hia người đã từng tiếp xúc thân mật nhiều lần, Hứa Thừa Yến cũng biết ý định của Hạ Dương, nhưng mà vẫn hỏi lại, "Hạ tiên sinh, anh không định ăn sao?"

"Để lát nữa ăn." Hạ Dương lại tùy ý trả lời một câu, tay hơi dùng lực, bế cả người lên, đi về phía phòng khách.

Hạ Dương đặt người con trai trong lòng lên ghế sofa, từ trên cao nhìn xuống.

Hạ Dương nhìn đôi mắt kia, chậm rãi giơ tay tháo cà vạt trên cổ xuống, sau đó dùng cà vạt bịt đôi mắt của người con trai lại, cúi người xuống.

Mà bát hoành thánh nóng hổi lẻ loi ở trên bàn kia, từ lúc còn bốc khói đã dần lạnh ngắt.

Mãi cho đến sau cùng, Hạ Dương vẫn không ăn bát hoành thánh kia.

Thế nhưng Hạ Dương đã "ăn" một bữa khuya khác rồi.

Sáng hôm sau khi Hạ Dương tỉnh lại bên gối đã trống không.

Hắn đứng dậy đi đến hành lang, ngửi được hương thơm từ phòng bếp bay ra.

Hạ Dương dựa vào cửa phòng bếp, nhìn người con trai vẫn còn đang mặc áo ngủ kia, ở trong bếp bận rộn làm bữa sáng.

Hứa Thừa Yến cũng nghe được tiếng động phía sau, quay đầu lại nhìn, cười cười nói, "Buổi sáng dậy hơi muộn, không mua được vỏ hoành thánh, đành phải mua sủi cảo về.

Sủi cảo trong nồi đã chín, Hứa Thừa Yến tắt bếp, múc hai bát mang ra.

Hai người dùng bữa sáng xong thì Hạ Dương về phòng ngủ thay quần áo trước.

Buổi sáng Hạ Dương phải tới công ty, Hứa Thừa Yến đứng bên cạnh chuẩn bị sẵn cà vạt.

Hứa Thừa Yến giúp hắn đeo cà vạt, lại hỏi, "Tối nay Hạ tiên sinh có dùng cơm không ạ?"

"Chắc có đấy." Hạ Dương bình thản trả lời.

Hứa Thừa Yến chỉnh cà vạt xong xuôi, ngẩng đầu lên, nở nụ cười nhìn người đàn ông, "Vậy tối nay tôi chờ Hạ tiên sinh."

"Ừ." Hạ Dương có chút lạnh nhạt đáp, xoay người rời đi.

Hứa Thừa Yến nhìn theo bóng lưng của Hạ Dương, cũng không có cảm giác gì, dù sao anh cũng đã quen với sự lạnh lùng của hắn.

Hạ tiên sinh vẫn luôn như vậy, luôn lạnh lùng đối với tất cả mọi người xung quanh, dù ở trước mặt bạn bè cũng là dáng vẻ trầm tính ít nói, rất ít khi để lộ cảm xúc ra bên ngoài.

Khi vừa mới bắt đầu quen nhau, Hứa Thừa Yến vẫn còn bối rối, không biết hắn có thật sự thích mình không.

Nhưng sau này khi hai người ở chung đã lâu, sự bối rối đó đã dần biến mất, bởi vì tính cách của Hạ Dương thật sự như một tảng băng vậy.

Anh vẫn luôn chờ đợi, đợi một ngày nào đó tảng băng kia sẽ tan ra.

Mà cho dù tảng băng không thể hòa tan, thì cứ giữ nguyên như vậy cũng tốt lắm rồi.

Ít ra anh cũng là người duy nhất đặc biệt ở bên hắn.

Bọn họ cứ giống một đôi tình nhân, sống chung với nhau đã 5 năm.

Bên cạnh Hạ Dương cũng chỉ có một mình anh, không hề có tình nhân linh tinh nào khác.

Tất cả đều vô cùng tốt đẹp, tốt đến mức anh tưởng như mình đang nằm mơ vậy.

Chỉ thế thôi Hứa Thừa Yến cũng đủ thỏa mãn rồi.