Chương 1: Phế hậu

"Bệ hạ, xin người nghĩ lại, bệ hạ, nô tỳ cầu xin người, hoàng hậu.. Hoàng hậu bị oan, bệ hạ!.. "

Hắn vẫn đứng đó, khí chất tỏa ra trên người vẫn uy nghi như vậy, vẫn xuất chúng là thế. 

Nàng cười lạnh, đúng là chân tình của đế vương, rác rưởi! 

"Đủ rồi Dao Dao, để công công đọc chỉ đi"

Nàng ngắt lời nô tỳ của mình đang quỳ, giọng thản nhiên đến lạ, như đang nói thời tiết hôm nay thật đẹp

Công công nhìn hoàng thượng, rồi lại nhìn hoàng hậu, hắn lấy hết hơi, đọc tổ chiếu chỉ: 

"Phụng Thiên thừa vận, hoàng đế chiếu viết. Vương thị thân làm hoàng hậu, mẫu nghi thiên mà không quản lý tốt lục cung, làm phụ tấm lòng giao phó của trẫm, nay phế bỏ phượng vị, trẫm niệm tình phu thê bao năm, thấy Vương thị có tài năng về y thuật, phong làm tổng cục nữ y. Khâm thử"

Tổng cục nữ y? Muốn đuổi ta đi phải lao công khổ tứ thế sao? 

Nàng chậm rãi quỳ xuống, giọng mềm mỏng cất lên

"Đa tạ hoàng thượng long ân"

Hắn nhìn nàng, không nói lời nào, bước đi. 

"Vương Du, trẫm thất vọng về nàng"

******

"Hoàng hậu, người bị oan mà!? Sao người không kêu oan?! Sao người lại im lặng như vậy, hả?! Người nói đi, nói rõ ràng cho nô tỳ... 

Dao Dao nức nở vừa khóc vừa ôm lấy Vương Du, liên tục nói nàng bị oan, nàng bất đắc dĩ lắc đầu

" Bị oan à? Nếu ta khóc lóc cầu xin, bệ hạ người có phế ta không? "

Dao Dao như bừng tỉnh, nghẹn ngào đáp

"Có"

Nàng vẫn mỉm cười, bước từng bước ra vườn hoa anh đào đnag nở rộ, giọng hát như có như không truyền vào không khí... 

"Đừng ai hỏi điều đó là giả hay thật

Chân mệnh thiên tử gặp đúng hay sai? 

Yêu phải con trời là sai hay đúng? 

Tình cảm đế vương, bạc bẽo, vô tình! 

Trăm ngàn nỗi đau ai oán ai hay? 

Trăm ngàn câu hỏi ai thay trả lời? "

Một giọt nước khẽ rơi trên cánh hoa đào, nàng vô thức sờ mặt mình, đã bao lâu rồi nàng không khóc? Từ khi vào cung? Hay là từ khi gặp hắn? 

Nàng mất đi 2 đứa con, chỉ vì âm mưu quỷ kế của chúng phi tần của hắn, vậy mà hàng ngày vẫn phải đeo lên cái mặt nạ hiền lương thục đức, ngây thơ nhã nhặn. Nàng hận!