Chương 1

Editor: Truly

"Lùi người ra sau."

"Có thể kéo cao váy lên chút nữa không?"

"Được."

Tần Úc Tuyệt gật đầu dứt khoát, không chút chần chờ, vén đuôi váy lên bắp đùi. Cả người cô nằm trên ghế sofa màu đỏ mềm mại, hai chân trắng nõn và cong cong vừa phải chồng lên nhau.

Nhiếp ảnh gia hài lòng gật đầu, nhìn vào ống kính: "Tôi đếm đến ba, nhìn vào đây."

Tần Úc Tuyệt nghe tiếng liền quay đầu, nâng lông mi lên, đuôi mắt, đuôi lông mày đều tràn ngập vẻ mê hoặc.

Liếc mắt một cái, liền cảm thấy diễm lệ.

Trên tay cầm một quả táo, để gần môi, muốn cắn không cắn, lại càng khiến người xem mê hoặc. Cho dù không có biểu cảm dư thừa, vẫn mang lại nét gợi cảm và quyến rũ.

"Răng rắc"

Nhiếp ảnh gia đã hợp tác với rất nhiều minh tinh tuyến một, nhưng Tần Úc Tuyệt là người hiếm khi làm cho mắt anh sáng ngời.

Dù là biểu cảm trước ống kính hay trình độ quản lý biểu cảm đều xuất sắc đến mức bất ngờ, dù là không thêm hậu kỳ, cũng vẫn đặc sắc.

"Được rồi, tổ bối cảnh sửa sang lại một chút."

Sau một vòng chụp ảnh, nhiếp ảnh gia nói tạm dừng, hắn gọi Tần Úc Tuyệt tới và khen ngợi: "Hình ảnh của cô trên ống kính rất tốt, loại phong cách này rất thích hợp với cô. Hiện nay vừa mới xuất đạo, đừng quá vội vàng, sau này sẽ có rất nhiều cơ hội."

(HE) là tạp chí nam, có địa vị không thấp trong giới thời trang.

Ảnh bìa thường mời một ít nữ minh tinh đang "hot" với phong cách gợi cảm. Tuy nhiên với tiếng tăm hiện giờ của Tần Úc Tuyệt, cùng lắm chỉ có thể lấy được một vị trí bên trong.

Tần Úc Tuyệt cười nói cảm ơn.

Những lời này đều là thật lòng, cũng là đặt kỳ vọng rất cao ở cô. Chỉ là cô đoán, chắc phải qua một quãng thời gian dài, e rằng khó có cơ hội.

"Được rồi, tiếp tục chụp đi."

Nhiếp ảnh gia vỗ tay, đang chuẩn bị tiếp tục quay lại ống kính, đột nhiên bị tiếng gõ cửa cắt ngang.

Mọi người đều dừng động tác, quay đầu nhìn về phía nơi phát ra âm thanh.

Biên tập viên của tạp chí không biết đứng ở cửa từ khi nào, cô nhìn lướt qua nhìn hiện trường chụp ảnh, ánh mắt nhìn về phía Tần Úc Tuyệt, sau đó cao giọng nói: "Xin lỗi, mọi người vất vả rồi, hôm nay chụp đến đây thôi."

"Ơ? Tiến độ chụp ảnh mới chỉ được một nửa."

"Đúng vậy, đang còn một bộ tạo hình nữa."

Tần Úc mím môi, như là đã đoán ra.

Quả nhiên, một giây sau --

"Không cần."

Biên tập của tạp chí nhìn phía Tần Úc, sau đó nâng hàm dưới, ngữ khí lạnh băng, từng câu từng chữ nói: "Xin lỗi, Tần tiểu thư."

"Chúng tôi tạm thời ra quyết định, tạp chí kì này không cần dùng cô nữa."

"Tại sao lại đột nhiên thay đổi người?"

"Cô không nghe nói sao? Khoảng thời gian trước sinh nhật tiểu thiếu gia Chu Gia, Tần Úc Tuyệt muốn tự tiến cử giường chiếu, kết quả đụng vào giới hạn, bị tiểu thiếu gia đẩy vào hồ bơi. Xảy ra chuyện mất mặt như vậy, tạp chí làm sao có thể dùng cô ta?"

Cách một cánh cửa, Tần Úc Tuyệt vừa chờ người đại diện Hạ Hoài Tình ký hợp đồng giải ước, vừa thảnh thơi uống ly cà phê thư ký rót.

Nhân tiện, nghe một chút tin đồn liên quan đến bản thân.

Cách một cánh cửa, bên trong thỉnh thoảng phát ra tiếng cười vang, đều là mỉa mai.

"Cũng đúng, Tần Úc Tuyệt nhìn giống dạng người như vậy. Hôm nay nhiếp ảnh gia còn khen cô ta thích hợp loại phong cách này, hoá ra là phong cách bán thân bồi ngủ?"

Những lời này lọt vào tai có chút khó nghe.

Tần Úc Tuyệt nhíu mày, buông ly cà phê trong tay xuống, chậm rãi đứng dậy đi tới trước cửa, giơ tay nhẹ nhàng gõ xuống, ngữ khí lạnh nhạt mỉm cười: "Thật ngại quá, câu cuối cùng, có chút không lễ phép nha."

"......"

Bên kia cánh cửa ngay lập tức không còn âm thanh.

Nhưng cô không có vẻ để ý chuyện to tát như vậy, thay vào đó từ từ nói thêm: "Không có việc gì, tôi chỉ nhắc nhở một chút, các bạn cứ tiếp tục."

Sau một thời gian dài yên tĩnh, truyền đến những bước chân vội vàng và tiếng đóng cửa.

Xem như chạy trối chết.

Tần Úc Tuyệt cảm thấy không thú vị, xoay người ngồi lại sô pha, người đại diện liền đẩy cửa đi vào.

"Từ tầng 3 cao thế mà nhảy xuống, cô cũng đủ tàn nhẫn."

Hạ Hoài Tình dựa vào cửa, lạnh lùng khen ngợi cô: "Tôi mới từ nơi khác đi công tác về liền đến giải quyết chuyện cô làm hỏng, Tần Úc Tuyệt, cô đúng là nghệ sĩ khiến tôi lo lắng nhất."

Tần Úc Tuyệt vô cùng thản nhiên mà chấp nhận lời khen: "Cảm ơn lời khen ngợi."

"Cảm cái rắm." Hạ Hoài Tình cắn răng, lớn tiếng mắng cô, "Cô cảm thấy phía dưới là hồ bơi thì sẽ không ngã chết sao? Nếu không phải xung quanh có người biết hô hấp nhân tạo, tôi có lẽ là người đại diện đầu tiên trong công ty để tang cho nghệ sĩ của mình."

"Nghĩ về điểm tốt đi, ít nhất tôi không khiến bản thân lên hot search." Tần Úc Tuyệt nhẹ nhàng đáp lại, "Xem như vậy, có phải rất may mắn không?"

"Ai dám để cô lên hot search?"

Hạ Hoài Tình cười nhạt một tiếng: "Nói cô bị bỏ thuốc đưa lên giường làm quy tắc ngầm? Thà chết không khuất phục, trực tiếp nhảy từ cửa sổ rồi ngã xuống hồ bơi suýt chết đuối? Phóng viên nếu dám viết, vị Chu tiên sinh bị cô làm mất mặt chắc chắn sẽ lột da của họ."

Tần Úc Tuyệt cười: "Nói cũng đúng."

Ba ngày trước, cô bị người ta tính kế.

Uống xong ly rượu vang, sau đó bị đưa lên giường của Chu thiếu gia.

Khi cô tỉnh lại, phát hiện bản thân đang trong một phòng ngủ lạ.

Trong phòng tắm sáng lên ánh đèn, loáng thoáng có thể thấy mờ mờ bóng người đàn ông cường tráng, đầy mạnh mẽ, và khoá cửa phòng không mở được.

Ma tuý và rượu trộn lẫn vào nhau khiến ngọn lửa trong đầu cháy càng mạnh, như thể bất cứ lúc nào cũng có thể cắn nuốt lý trí cuối cùng còn sót lại.

Trong những trường hợp như vậy, có vẻ như không có sự lựa chọn khác.

Nhưng Tần Úc Tuyệt lại quyết liệt hơn so với tưởng tượng.

Cô trực tiếp dứt khoát ngồi lên cạnh cửa sổ ngay trước mặt vị Chu tiên sinh kia, mỉm cười nói:"Chu tiên sinh, có phiền giúp tôi gọi 120?"

Sau đó, xoay người nhảy xuống——

Từ tầng 3, dưới chân là hồ bơi sâu 4 mét.

Được ăn cả ngã về không, đánh cuộc bản thân có chết hay không.

Có vẻ kết quả khá tốt.

"Nhảy lầu, sao cô lại có can đảm ấy." Hạ Hoài Tình giận dữ nói, nói đến một nửa, lại hạ giọng, bất đắc dĩ thở dài, "Cô biết ngày đó ai tính kế cô không?"

Tần Úc Tuyệt uống một ngụm cà phê, nhíu mày.

Quá đắng.

Nghe thấy Hạ Hoài Tình hỏi, cô nâng mắt lên, nghĩ nghĩ, sau đó trả lời trung thực: "Không biết."

"Không biết?"

"Đúng vậy," Tần Úc Tuyệt cười nhún vai, "Mấy hôm nay tôi suy nghĩ một chút, phát hiện rất nhiều người mong tôi ngã xuống, đếm không xuể."

Cô không nói dối.

Kể từ ngày ký hợp đồng với công ty, cho dù chưa bộc lộ tài năng, cô cũng đã trở thành cái gai trong mắt nhiều người.

Bởi vì chị của Tần Úc Tuyệt từng là ảnh hậu trẻ tuổi nhất trong giới, nổi tiếng một thời.Nhưng hồng nhan bạc mệnh, chị gái vào ngày sinh nhật lần thứ 21, cắt cổ tay tự sát.

Tuy rằng mười năm qua đi, cái tên đó cũng dần dần bị lãng quên. . Được copy tại * TRÙMT RUYỆN.o rg *

Nhưng ai cũng sợ Tần Úc Tuyệt dựa vào phú nhị đại nổi lên.

Tối hôm qua có paparazzi được mua ngồi trước cửa biệt thự canh gác, chờ sáng hôm sau Tần Úc Tuyệt qua đêm xong đi ra chụp ảnh.

Rõ ràng là muốn mượn scandal khiến cô ngã xuống.

Nhưng ai biết được cô quả quyết như vậy, thậm chí trực tiếp lấy mạng để đặt cược.

Hạ Hoài Tình tâm tình phức tạp, ngẩng đầu nhìn Tần Úc Tuyệt trước mặt.

Một khuôn mặt rất đẹp, quyến rũ và không yêu tinh.

Được trời cao ưu ái ban cho dung mạo và lai lịch, gần như là cái đinh trong mắt tất cả ngôi sao.

Trong giới giải trí có rất nhiều ngôi sao nữ lớn, đương nhiên biết làm sao để bóp chết sớm kiểu nhân vật nguy hiểm này.

"Có tin xấu." Hạ Hoài Tình do dự một lúc, vẫn mở miệng.

Tần Úc Tuyệt nhướng mày, nói tiếp: "Tôi bị phong sát?"

Hạ Hoài Tình không nói chuyện.

Tần Úc Tuyệt cười nhạt, trong lòng hiểu rõ, chế nhạo một câu: "Thật là bất ngờ."

Chuyện trong dự đoán.

Chỉ trong mấy ngày, vốn là không nhiều thương hiệu nhỏ rút lại đại ngôn, bộ phim truyền hình đã đàm phám hôm nay thông báo nhân vật đã bị thay thế.

Không cần suy nghĩ, liền biết những việc này đều do Chu tiên sinh bị mất mặt kia làm ra.

Làm các nhà tư bản mất mặt, bọn họ làm sao có thể dễ dàng cho cô sống tốt.

Huống hồ Tần Úc Tuyệt chỉ là ngôi sao tuyến mười tám, chặn lối ra của cô, đơn giản chỉ cần một câu nói.

Hạ Hoài Tình dừng lại lúc lâu, lại nói: "Nhưng ngược lại còn có một tin tức nửa tốt không xấu."

Nửa tốt không xấu?

Từ ngữ hình dung độc đáo khiến Tần Úc Tuyệt hỏi thêm một câu: "Tin tức gì?"

"Còn lại một show tống nghệ tình yêu, chưa huỷ hợp đồng, chỉ có điều ——"

"Có điều?"

"Tôi điều tra qua, nhà đầu tư là Cảnh Dật khoa học kỹ thuật. Mà tổng giám độc Cảnh Dật, và Chu tiên sinh quan hệ không tồi, là một vị quý công tử so với hắn còn lãng tử hơn."

Hạ Hoài Tình đem tài liệu liên quan đến show tống nghệ đưa qua, nhân tiện phân tích nói: "Cho nên đừng quá lạc quan, tám phần là muốn chỉnh cô."

Nhưng Tần Úc Tuyệt bất chợt cười, cô đưa tay nhận tư liệu, thuận miệng chế nhạo nói: "Đặc biệt mời tôi đi show tống nghệ chỉnh tôi? Tôi có mặt mũi như vậy?"

Hạ Hoài Tình bị cô chọc cười: "Cô còn nghèo. Nhưng tôi đề nghị cô gần đây đừng nên hoạt động, chờ khoảng thời gian này......"

"Tiếp." Tần Úc Tuyệt nâng lông mi, thu lại nụ cười, cất cao giọng nói, "Vì sao không nhận? Nếu người ta có thành ý như vậy, tôi không nhận lại thành bất kính."

Hạ Hoài Tình nghe vậy, nhìn cô một lúc lâu.

Đối diện với đôi mắt bình tĩnh của Tần Úc Tuyệt, nhưng lại tràn đầy kiên định và nhẹ nhàng, những lời chuẩn bị nói của cô đều bị kẹt trong cổ họng, cuối cùng gật đầu.

"Được, tôi sẽ xác nhận."

"Đúng rồi," Tần Úc Tuyệt đột nhiên nhớ tới điều gì, thuận miệng hỏi một câu, "Chị Hạ, vị nhà đầu tư mà chị vừa nói, tên là gì?"

Hạ Hoài Tình trả lời: "Tạ Yếm Trì."

Tạ Yếm Trì?

Động tác trên tay Tần Úc Tuyệt hơi dừng lại, cô nhíu mày, như có chút suy nghĩ: "Tên này có chút quen tai."

"Những người đàn ông có tiếng trong thành phố, quen thuộc là bình thường" Hạ Hoài Tình không quá bất ngờ, chỉ là nói về điều này, không quên nhắc nhở một câu: "So với anh ta, đắc tội Chu tiên sinh đều là việc nhỏ. Tạ Yếm Trì là người mà cô phải cẩn thận đừng trêu chọc phải."

"Như thế nào?" Tần Úc Tuyệt hỏi.

"Đừng nhìn bộ dáng bất cần đời của hắn, nhưng không ai xem hắn là playboy."

Hạ Hoài Tình ngước mắt, gằn từng chữ một: "Loại người mặt cười này mới là sư tử ăn thịt người không nhả xương."

Tuy nhiên nếu muốn tham gia show tống nghệ, trước hết phải có bạn trai.

Nhưng Tần Úc Tuyệt biết, qua nhiều năm như vậy, mình không chỉ chưa từng yêu đương, thậm chí ngay cả crush đều không có.

Hạ Hoài Tình cảm thấy chuyện này dễ giải quyết: "Không việc gì, tìm một người chưa chính thức xuất đạo và không có bối cảnh để đóng vai bạn trai là được. Ký thêm cái hợp đồng, để tránh xảy ra việc xấu. Hiện nay trong giới có rất nhiều đôi tình yêu nổi tiếng, cơ bản đều có hợp đồng quan hệ."

"Có thể lấy tiền, cũng có thể có cả danh tiếng và sự nổi tiếng, những người muốn nắm bắt cơ hội này rất nhiều."

Tần Úc Tuyệt không có ý kiến gì.

Mặc dù chưa bao giờ yêu, nhưng tốt xấu gì cô cũng tốt nghiệp học viện điện ảnh với thành tích tốt nhất, diễn một chút tình yêu nóng bỏng khi yêu đương không thành vấn đề.

Trong lúc chờ "Bạn trai" xuất hiện, Tần Úc Tuyệt còn nhận được kịch bản yêu đương của Hạ Hoài Tình.

Tiêu đề: [Chị đại xinh đẹp VS chó con tươi sáng! Cao quý trưởng thành VS ánh mặt trời đơn thuần.]

"......"

Kịch bản này chắc chắn là Hạ Hoài Tình viết.

Một tuần sau, Tần Úc Tuyệt nhận được thông báo, đến công ty gặp mặt bạn trai nhỏ này.

Theo cách nói của Hạ Hoài Tình, bạn trai nhỏ của mình, được các ngôi sao của công ty phát hiện, sau nhiều lần bàn bạc, thành công đến làm nghệ sĩ dự bị của mình.

Được cho là rất có tiềm năng, đẹp trai đến mức nhồi máu cơ tim.

Kỳ thật Tần Úc Tuyệt không có gì chờ mong ở vị bạn trai giả này, dù sao ở trong giới giải trí đã lâu, có loại nhan sắc nào chưa từng thấy qua.

Chưa kể đến vị bạn trai này không phải sở thích của cô.

Tần Úc Tuyệt đến văn phòng Hạ Hoài Tình sớm hơn 5 phút so với thời gian đã hẹn.

Cô lễ phép gõ cửa, không thấy ai trả lời, nghĩ rằng Hạ Hoài Tình không ở đây, vì vậy đẩy cửa đi vào và chờ đợi.

Cánh cửa lộ ra một khe hở, mơ hồ nhìn thấy một cơ thể cao lớn.

Giây tiếp theo, va vào một đôi đồng tử nhạt màu nâu. Nâng mắt lên, đối mặt với khuôn mặt góc cạnh trước đó.

Người đàn ông tùy tiện dựa vào bàn làm việc, miệng ngậm một điếu thuốc, thấy cô nhìn qua, cổ họng từ từ trượt xuống, đưa tay lấy điếu thuốc ra kẹp giữa các ngón tay, một làn khói trắng bay ra.

Tần Úc Tuyệt hơi giật mình.

Một nụ cười vang lên trong bầu không khí yên tĩnh.

Âm thanh trầm thấp, âm cuối mang theo chút cảm xúc, khiến tai người nghe ngứa ngáy.

Đuôi mắt người đàn ông hơi nhếch lên, giọng điệu mang theo vài phần lười biếng: "Không vào?"

Đôi mắt hồ ly ánh lên nụ cười, nhưng phong cách bất cần đời cùng hành vi phóng đãng, tất cả đều như khắc vào xương cốt.

... Hạ Hoài Tình có một câu nói không sai.

Thật sự là loại, đẹp trai đến mức nhồi máu cơ tim.

Chẳng qua ——

Tần Úc Tuyệt nhíu mày, nghiêm túc đánh giá người đàn ông trước mặt.

Này đâu phải chó con.

Đây rõ ràng là chó ngao Tây Tạng.

——————————————————————————————————————————————————

Tác giả có lời muốn nói: Tần Úc Tuyệt: Có linh cảm bị lừa tiền.

Nói tóm lại, đây là một câu chuyện về nữ minh tinh nghèo túng bao dưỡng tổng tài có tiền có quá khứ.

Nam chính đứng hàng thứ 2, còn rất máu chó, sau này gọi là Tạ Nhị Cẩu đi.

[ Nghi Phi: Chương 1, 2847 chữ ]