Chương 1 - Cô ấy là vợ trước của tôi

"Cô ấy là vợ trước của tôi."

Tề Ngôn nói xong lời này, phòng nghỉ chìm vào an tĩnh, mọi người có vẻ như là đang kinh ngạc, có lẽ là trầm tư, lại có lẽ là đang kích động.

Nhưng sự im lặng này không lâu lắm, hai giây sau, phòng nghỉ đột nhiên lại ầm ĩ lên, so với bầu không khí trước khi an tĩnh, giờ phút này có thể gọi là xôn xao.

Không biết phóng viên từ nơi nào trà trộn vào đây, vây quanh ở bên kia sô pha, camera bọn họ cất giấu cũng kiềm chế không được, hướng Tề Ngôn vang lên răng rắc.

Tề Ngôn ngồi ở trên sô pha, tựa như vẫn chưa có phục hồi tinh thần lại từ vấn đề vừa rồi, cầm microphone sửng sốt vài giây, sau đó mới hiểu được lại nhìn về nhân viên công tác ở bên cạnh.

Nhưng không lâu, các phóng viên điên cuồng che khuất tầm mắt muốn xin giúp đỡ của cô.

"Cô Tề, Thẩm Kiến Sơ mua tranh cô vẽ, có phải hai người bây giờ vẫn còn có liên hệ hay không?"

"Cô Tề, cô cùng Thẩm Kiến Sơ quan hệ thân mật như vậy, Thẩm Kiến Sơ có nhắc tới cô Phùng Chân với cô hay không?"

"Cô Phùng Chân đêm khuya đến chung cư tư nhân của Thẩm Kiến Sơ, hôm sau mới ra, việc này cô biết không?"

"Phùng Chân là tình nhân của Thẩm Kiến Sơ sao?"

"Phim truyền hình của Phùng Chân đang phát hành, cô có cảm thấy cô ấy là đang muốn lăng xê không?"

"Cô Tề có thể nói về quan hệ của Thẩm Kiến Sơ với Phùng Chân được không?"

......

Tề Ngôn bị đèn flash của camera chiếu đến khiến đầu hơi choáng, hôm nay cô chưa có ăn bữa sáng, mới vừa xuống phi cơ liền không ngừng chạy tới.

Thẩm Kiến Sơ.

Thẩm Kiến Sơ......

Tề Ngôn bảo trì mỉm cười, chọn vấn đề cô có thể trả lời.

"Phùng Chân là em họ của Thẩm Kiến Sơ."

Cô nói xong nhìn màn hình ở gần nhất cười cười.

Cô cho rằng trả lời vấn đề này xong phóng viên sẽ ngừng nghỉ một chút, nhưng ngược lại, mọi người càng hưng phấn.

Microphone cùng camera phóng đại cơ hồ muốn đến gần trước mặt cô, phòng nghỉ nửa mở cửa người càng ngày càng nhiều, vấn đề không ngừng không ngừng tiến vào lỗ tai cô.

Không ngừng không ngừng có người hỏi về Thẩm Kiến Sơ. Không ai quan tâm tranh cô vẽ, cùng với nhận thưởng lớn lần này.

Thậm chí còn có người hỏi.

Cô Tề, cô cùng Thẩm Kiến Sơ vì sao lại ly hôn?

Phóng viên hỏi vấn đề này cách thật sự gần, Tề Ngôn nghe vậy ngẩng đầu, nhìn thấy được nét mặt của người này, mày nhíu chặt, lộ vẻ khoa trương, thực kích động cũng thực chờ mong, như là đang hỏi một vấn đề khó có thể giải thích.

Tề Ngôn không chỉ có là choáng váng đầu, cô đã bắt đầu đổ mồ hôi, lòng bàn tay ướt một mảnh, sắp không cầm được microphone.

"Thực xin lỗi thực xin lỗi các vị, làm phiền nhường một chút."

Cùng đi với Tề Ngôn tới tham gia hoạt động lần này là Tiểu Trần, thực gian nan mà chen vào sô pha, cô ấy dùng nửa người chặn lại hầu hết màn ảnh, lại nâng Tề Ngôn đang cảm xúc đã có hơi hoảng hốt đứng dậy, dưới sự trợ giúp của nhân viên công tác khác, mang theo Tề Ngôn rời đi.

"Thực xin lỗi cô Tề, tôi cũng không biết hôm nay sẽ có phóng viên giới giải trí trà trộn vào được." Tiểu Trần dẫn theo Tề Ngôn bước nhanh đi tới, ngăn trở hơn một nửa màn ảnh, giọng điệu vô cùng áy náy.

Tề Ngôn cười cười nhàn nhạt, trong tiếng ồn ào thật lớn, trả lời lại cô không có việc gì. Thực mau, Tề Ngôn được Tiểu Trần đưa vào trong phòng khác, cũng gọi bảo an tới.

"Thật là thực xin lỗi cô Tề, đây là do chúng tôi sơ sẩy, lát nữa tôi sẽ nói chuyện với người phụ trách, xem giải quyết chuyện này như thế nào."

Tiểu Trần mời Tề Ngôn ngồi xuống, đổ chén nước cho cô: "Cô Tề, cô nghỉ ngơi một chút, thật sự vô cùng ngượng ngùng."

Tề Ngôn nở một nụ cười, lắc đầu với Tiểu Trần: "Không sao."

Tiểu Trần trông có vẻ thực khẩn trương, cô ấy lại liên tục xin lỗi, lặp lại rất nhiều câu, cho đến khi di động cô ấy vang lên tiếng tin nhắn, cô ấy mới ngừng lại được.

Đại khái là việc xảy ra đột ngột, Tiểu Trần đem cô tùy ý vào một gian văn phòng, đồ vật ở đây chưa được thu thập, bàn trà lung tung rối loạn, còn có tài liệu rải rác trên mặt đất.

Tề Ngôn thực khát, nhưng cô nhìn thấy trên bàn có vệt trà lớn không được lau khô, thật sự không thể cầm lấy ly giấy dùng một lần trên bàn uống nước, chỉ có thể làm động tác liếm môi vô nghĩa.

Đôi tay cô nắm chặt, lòng bàn tay còn đang không ngừng đổ mồ hôi, lại không nghĩ biểu hiện ra ngoài.

Thực mau, Tiểu Trần xem xong tin nhắn rồi, cô ấy ngẩng đầu lên, ngay sau đó lại một câu: "Cô Tề, thật sự xin lỗi."

Tề Ngôn gần như bị cô ấy chọc cười.

"Không có gì," Tề Ngôn hỏi: "Tiểu Nhã đâu?"

Mới vừa nói xong, Tiểu Nhã được nhắc tới đẩy cửa đi vào. Văn phòng rất nhỏ, Tiểu Nhã đi vài bước, liền tới bên cạnh Tề Ngôn.

Cô khẩn trương hỏi: "Tề Ngôn, cô còn ổn không?"

Tề Ngôn lắc đầu cười cười: "Không có việc gì."

Tiểu Nhã giống như không nghe thấy lời này, đột nhiên ai nha một tiếng, tay sờ lên cái trán của Tề Ngôn: "Đây là làm sao vậy? Sao lại bị đỏ một mảnh như vậy."

"Sao?" Tề Ngôn nghi hoặc, nâng lên tầm mắt, nhìn tay Tiểu Nhã: "Cái gì đỏ?"

Tiểu Trần ở bên cạnh đột nhiên lại hoảng loạn lên, nhanh chóng đứng dậy, xin lỗi với một nụ cười ngượng ngịu: "Ngượng ngùng, cái trán cô Tề vừa mới không cẩn thận bị microphone đụng."

"Đụng?" Tiểu Nhã cất cao giọng.

Tiểu Trần càng khó xử hơn: "Thực xin lỗi thực xin lỗi."

Tề Ngôn bình tĩnh lại rất nhiều, thật ra không cảm thấy việc này có cái gì, cô giữ chặt Tiểu Nhã sắp phát giận, dùng ánh mắt ý bảo cô ấy ngồi xuống.

"Tiểu Trần," Tề Ngôn nhìn người đứng chân tay luống cuống nói: "Cô đi làm việc đi, không cần ở đây cùng chúng tôi."

Tiểu Trần nhấp môi không dám nói lời nào, cũng không dám đi.

Tề Ngôn lại nói: "Vừa mới phỏng vấn còn không có kết thúc đi, cô đi hỏi thử làm sao tiếp tục, đổi chỗ khác hay là sao, tôi đều sẽ phối hợp."

Tiểu Trần gật đầu nói tốt.

Tề Ngôn lại nói: "Cô đi làm đi."

Tiểu trần vâng vâng vài tiếng, mới vội vàng đi ra ngoài, đi hai bước, lại quay đầu, chỉ vào cái trán của Tề Ngôn: "Cô Tề, tôi lấy thuốc cho cô đi."

Tề Ngôn theo bản năng giương mắt, nhưng cô cũng không thấy được, mới nâng tay lên sờ sờ. Vuốt không thấy gì cả, không đau cũng không sưng.

"Không cần, không có việc gì."

Tiểu Trần dáng vẻ khó xử gật gật đầu, nói câu cô Tề trước nghỉ ngơi, chúng tôi lập tức an bài tốt, xong lập tức rời đi.

Cửa bị đóng lại, văn phòng tức khắc an tĩnh xuống, xôn xao ở bên ngoài cũng tan đi, tiếng ồn ào vừa rồi tức khắc biến mất không thấy.

Tiểu Nhã ngồi ở bên cạnh Tề Ngôn, mở miệng lại ngậm miệng, ngậm miệng lại mở miệng, cuối cùng vẫn là không nói gì, muốn nói lại thôi mà nhìn mảng màu đỏ trên trán Tề Ngôn.

Không phải cô ấy không biết muốn nói gì, chỉ là cô ấy không dám nói. Nhưng cô ấy không dám nói, Tề Ngôn lại dám.

"Kiến Sơ với Phùng Chân có chuyện gì?"

Tiểu Nhã chỉ nhìn thoáng qua đôi mắt Tề Ngôn, lại nhìn về vết thương của cô: "Không có việc gì, Phùng Chân gần đây đột nhiên nổi lên, tin tức tình ái khẳng định sẽ có, tin tức các phóng viên vừa hỏi là ngày hôm qua, buổi sáng tôi thấy được, Phùng Chân qua đêm ở nhà Thẩm Kiến Sơ mà thôi."

Tiểu Nhã nói xong, cảm thấy chính mình nói nhiều quá, nhưng cô ấy nghĩ nghĩ, rồi lại nói thêm bổ sung: "Chị em họ, các phóng viên thật nhàm chán lại khoa trương."

Tề Ngôn ừ một tiếng.

Tiểu Nhã nuốt nuốt nước miếng.

Từ năm trước Tề Ngôn cùng Thẩm Kiến Sơ ly hôn, Tề Ngôn liền rất ít ra ngoài, cũng không nói chuyện nhiều.

Một tháng sau ly hôn, cô như điên rồi ở nhà vẽ tranh rất nhiều, ai đều ngăn không được.

Tiểu Nhã đau lòng cô, cũng có thể tiếc cho thiên phú của cô, may mà sau lại, tinh thần của Tề Ngôn dần dần ổn định xuống.

Sau đó cô làm triển lãm tranh cá nhân, sau đó tham dự kì thi, sau đó lại đạt thưởng.

Người bên cạnh, không có ai không vui vẻ cho cô.

Một năm này, Tề Ngôn ra ngoài đều là tham dự hoạt động tất yếu, sau khi tản ra lại nhanh về nhà, cũng không ở lâu.

Ai cũng biết cô đang sợ cái gì.

Ai cũng giúp đỡ cô tránh đi.

Ai cũng không nói.

Cho nên lần này hôm nay, thật sự khiến Tiểu Nhã sợ hãi.

Đặc biệt là sau khi nghe lời kể lại hiện trường của nhân viên công tác, nói Tề Ngôn bị phóng viên bao vây chật như nêm cối, thậm chí có phóng viên vì muốn đào được tiếng nói của Tề Ngôn, không ngừng ném microphone lên sô pha.

"Cô thật sự không có việc gì đi?" Tiểu Nhã quan tâm: "Ngoại trừ cái trán này, còn có bị thương hay không?"

Tề Ngôn lắc đầu: "Không có, tôi không có việc gì."

Tiểu Nhã có hơi ảo não, đơn giản là vì Tề Ngôn nói tuần trước cô lấy báo cáo về, thấy viết rằng trạng huống của cô hiện vẫn tốt đẹp, nên Tiểu Nhã liền nhận hoạt động phỏng vấn hôm nay.

Cô ấy biết Tề Ngôn rất thích bức tranh lần này, Tề Ngôn cũng lén nói với Tiểu Nhã, nếu bức tranh này được người có duyên mua đi, cô muốn cùng người kia cùng nhau ăn bữa cơm.

Nhưng Tiểu Nhã một giờ trước mới biết được, người mua tranh, là Thẩm Kiến Sơ.

Thế nhưng là Thẩm Kiến Sơ.

"Tôi nghĩ chắc là phóng viên giới giải trí đã biết được tin tức, giả làm nhân viên công tác tới đây chặn cô." Tiểu Nhã nhỏ giọng oán giận.

Còn đều là cái loại chưa hề nghe qua tin tức báo chí, muốn thông qua tin vịt bên lề này, làm cho tin của mình trở nên hot lên. Căn bản không có lễ phép, lung tung rối loạn.

Tiểu Nhã than nhẹ một tiếng, cô ấy muốn mắng người, rồi lại không dám cùng Tề Ngôn nói chuyện, chỉ có thể tự mình ổn định lại. Bình tĩnh xong, cô ấy liếc mắt nhìn bàn, từ trong túi lấy ra một chai nước.

Tề Ngôn bởi vì động tác của cô ấy mà cười: "Vừa lúc khát."

Tiểu Nhã thấy Tề Ngôn như vậy, yên tâm lại, cô ấy vặn ra nắp bình đưa cho Tề Ngôn: "Lát nữa cô phỏng vấn, tôi cùng cô đi."

Tề Ngôn gật gật đầu, cô tiếp nhận nước uống một ngụm, buông xuống, không bao lâu lại cầm lấy uống một ngụm.

"Tiểu Nhã," Tề Ngôn lấy nắp bình trong tay cô ấy qua, vừa vặn vừa hỏi: "Cô biết tranh của tôi là ai mua sao?"

Tiểu Nhã thoáng mở miệng.

Tề Ngôn chưa cho Tiểu Nhã thời gian rối rắm, trực tiếp trả lời giúp cô ấy.

"Thẩm Kiến Sơ."

Tề Ngôn quay đầu đối diện ánh mắt của Tiểu Nhã: "Là Kiến Sơ mua."

"Ra giá rất cao mua được."

"Không ai đoạt được với cô ấy."

"Tôi đều nghe nói."

"Các cô ấy đều nói cho tôi."

Tiểu Nhã ngậm miệng, nuốt nuốt nước miếng. Tiểu Nhã hiểu lầm Tề Ngôn, Tề Ngôn cũng không có tốt lên.

Khi cô nói những lời này, tốc độ thực nhanh, nét mặt cũng dần dần trở nên nghi hoặc, thậm chí hơi khó chịu, cô nắm chặt lấy bình nước khoáng, giữa ngón tay còn phát ra rất nhỏ tiếng plastic vì bị bóp chặt.

Tề Ngôn cùng Thẩm Kiến Sơ ly hôn sau đó không hề gặp mặt, một năm qua, hai người không có bất kì liên hệ nào, Tề Ngôn đã từng có ý tìm kiếm tin tức về Thẩm Kiến Sơ, lại bị mọi người ngăn cản.

Cô nghĩ, Thẩm Kiến Sơ chắc là không muốn gặp lại mình. Cho nên một chút biện pháp cũng không có.

Tề Ngôn hít một hơi thật sâu, lại chậm rãi thở ra.

"Vì sao vậy?"

Cô cau mày nhìn Tiểu Nhã, phảng phất như muốn từ cô ấy tìm được đáp án cô mong mỏi.

Thẩm Kiến Sơ, vì sao vậy?