Ma vương hoàng hậu - Chương 01 phần 1

Văn án:

Người ta nói đi đêm lắm có ngày gặp ma

Mà nàng gặp phải chính mà quỷ

Mà còn bị ma quỷ bắt về ma giới

Vốn là tới ma giới thì người sẽ bị mê man bất tỉnh

Mà nàng có thể tỉnh lại

Càng có thể ở chỗ âm lãnh Ma giới sinh tồn

Nàng so ra dù đủ loại khác thường

Ma vương không cách nào giải thích được tại sao

Chẳng lẽ nàng thật là trong truyền thuyết Ma vương chi mẫu?

***

CHƯƠNG 1.1

Đêm nay không có ánh trăng, trời thì tối đen như mực, đưa tay ra không thấy cả năm ngón.

Đi trong vùng thôn quê vào ban đêm, khiến cho có cảm giác sởn tóc gáy, sợ hãi đột nhiên có một con quỷ lưỡi dài, mặt mày dữ tợn xuất hiện trước mặt mình.

Hứa Tử tan ca về nhà, trên đường phải đi qua một bãi tha ma rộng lớn. Nghe nói vào thời chiến tranh, địch-ta cả hai bên đều chết rất nhiều người, không có cách nào xác định hết tất cả thân phận người chết để mai táng, tùy tiện đào cái hố để chôn cho nên chỗ này đã hình thành bãi tha ma. Trước kia phụ cận còn có vài hộ gia đình, sau lại không biết vì sao dần dần rời đi. Bãi tha ma càng ngày càng hoang vắng. Ban ngày cũng không có người nào dám một mình đi qua bãi tha ma huống chi là buổi tối. Hứa Tử tuy rằng lá gan không nhỏ, bất quá mỗi ngày đều tăng ca đến mười giờ mới có thể tan ca, muốn một mình một người đi qua bãi tha ma cần phải lấy trăm thước chạy mà qua.

Nếu có con đường thứ hai về nhà, đánh chết nàng cũng sẽ không đi qua nơi này.

Hứa Tử lớn lên xinh xắn, lanh lợi, một đôi mắt to to tròn tròn, rất có tinh thần, cũng rất đẹp, nên khi nàng nhìn một người thì không nói lời nào cũng có thể theo đôi mắt đoán được nàng chuẩn bị nói cái gì. Đặc biệt chính là mắt của nàng ở trong đêm tối đều nhìn rõ mọi thứ giống như bày. Tóc của nàng đen, dài thẳng đến thắt lưng. Nói chuyện âm thanh cũng rất dễ nghe, nhã nhặn. Tính tình nàng dường như rất tĩnh lặng, lại hiền hòa. Nhân duyên vô cùng tốt, người nào cũng có thể trở thành bạn bè.

Gần đây, tin tức ở trên báo có chuyện liên quan đến các cô gái chưa lập gia đình mất tích, bất kể cảnh sát cố gắng như thế nào cũng không thể phá án, các cô gái lần lượt từng người một mất tích, hơn nữa tuổi đều ở mười tám. Nhất thời làm cho lòng người hoảng sợ, hiện tại buổi tối rất ít thấy các cô gái trẻ đi trên đường cái.

Hứa Tử vừa tròn hai mươi bốn tuổi, mặc dù chưa lập gia đình, cũng không ở trong tuổi cô gái mất tích. Mang tâm lý may mắn, nàng như cũ đúng giờ tan ca, buổi tối có tăng ca cũng ở lại làm.

Đêm nay, trên con đường này, nàng cũng đã đi mấy năm rồi, Hứa Tử cảm giác được có chút không thích hợp, tim cũng đập mạnh. Vù vù gió to thổi lên, không có ánh trăng, bầu trời so với ngày thường tối hơn rất nhiều, càng nhanh đến bãi tha ma càng có vẻ thêm âm trầm dày đặc. Hứa Tử trong lòng không khỏi sợ hãi, nàng không sợ thật sự có quỷ, chỉ sợ bị mất tích giống như các cô gái, không biết sẽ gặp người xấu gì, không biết là bị người bắt cóc hay lại là bị người sát hại?

Tới bãi tha ma, gió thổi càng thêm kịch liệt. Hứa Tử như thường giống nhau trăm thước chạy nước rút, chỉ là lần này nàng chạy hơn mười phút mà vẫn còn đang ở bãi tha ma, căn bản là đang cha tại chỗ. Lúc này Hứa Tử trở nên khủng hoảng, tình huống như vậy mấy năm qua nàng cũng chưa thấy qua, nàng tỉnh táo ý thức được, nàng không phải gặp người xấu mà là gặp tà. Mặc dù nàng vẫn không tin có quỷ thần, nhưng có vài chuyện đã xảy ra mà khoa học không giải thích được. Tựa như năm ấy, lúc nàng mười tám tuổi nhìn thấy người đã chết từ hai năm trước đi qua trước mặt nàng ở phía trước đi qua.

Hứa Tử đứng ở giữa bãi tha ma, nhìn chung quanh bốn phía, khắp nơi đều là phần mộ cỏ dại um tùm, thật ra mấy năm qua, nàng đi ở nơi này chưa từng có lúc nào dừng lại bước chân, đánh giá qua một tảng lớn ngôi mộ. Tuy rằng nội tâm đang run rẩy, nhưng lại ở chỗ không có một bóng người_bãi tha ma mở miệng giả vờ mạnh mẽ trấn định, thanh âm vẫn như cũ dễ nghe êm tai, chỉ là hơi run rẩy: "Các vị... Các vị tiền bối, vãn bối cùng các ngươi khi còn sống không oán không thù, mời các vị không cần trêu cợt vãn bối, xin rộng lòng giúp đỡ, thả vãn bối đi ra đi." Bình thường linh hồn, ma quỷ đều là trêu cợt người mà thôi, vừa đến hừng đông sẽ tự động biến mất.

Bãi tha ma tĩnh lặng đương nhiên không có hồi âm, chỉ có quạ đen thỉnh thoảng trên bầu trời kêu to, làm cho bãi tha ma âm trầm càng thêm dọa người.

Nhớ tới trong TV có nói, chỉ cần có quỷ quái xuất hiện, quạ đen sẽ càng không ngừng kêu. Hứa Tử thực hận trong tay không có một khẩu súng, đem bầu không khí khủng bố hiện trường quạ đen lúc này, toàn bộ bắn chết, miễn cho tiếng quạ kêu lên nàng nghe xong liền nổi da gà

Thấy không có động tĩnh gì, Hứa Tử lại thử đi một lần, chính là vẫn không đi ra khỏi bãi tha ma.

Lúc này tức giận nhiều hơn sợ hãi.

Nàng tức giận, hung tợn la hét: "Các ngươi nếu không thả ta ra, để cho ta ở chỗ này lạnh chết, để ta gặp Diêm Vương, ta nhất định sẽ không bỏ qua cho các ngươi. Ta ở trước mặt Diêm Vương cáo trạng, đem bọn ngươi đánh hạ mười tám tầng địa ngục, vĩnh viễn không siêu sinh." Nghe nói quỷ cũng sợ người ác, nàng đành phải giả bộ ra dáng rất hung ác.

Vẫn như cũ một mực bình thường yên tĩnh.

Chẳng lẽ ta đêm nay phải qua đêm ở chỗ này? Hứa Tử trong lòng sợ hãi, nàng không cho rằng chính mình có thể ngủ được. Hơn nữa mùa xuân ban đêm khá lạnh, nếu ở chỗ này qua một đêm, chỉ sợ ngày mai lúc mặt trời mọc, nàng đã thành cương thi rồi.

Đột nhiên gió thổi càng lúc càng lớn, cát bay bụi thổi loạn, thổi trúng Hứa Tử. hai tròng mắt đều không mở ra được. Nàng theo bản năng giơ tay phải lên che hai mắt, không cho bão cát thổi vào.

Gió to thổi trong chốc lát, lúc gió to dừng lại, Hứa Tử bất ngờ phát hiện, có ba nam nhân áo trắng cùng một người nữ tử áo xanh xuất hiện trước mặt nàng. Nàng trong lòng "Lộp bộp" một chút, thật sự gặp quỷ rồi. Xem ánh mắt lạnh lẽo của bọn hắn, mặt không thay đổi, Hứa Tử phỏng đoán bọn họ không phải là người sống.

Đi đầu nam tử áo trắng bộ dạng cao lớn tuấn mỹ, khắc họa ngũ quan hơi có vẻ âm nhu [âm u mềm mại], anh tuấn mày kiếm, môi mỏng, cái mũi cao vừa phải, hai mắt tà mị tuy rằng không có độ ấm, cũng không làm giảm phong thái mê người. Còn lại hai người nam tử đồng dạng cao lớn, bề ngoài cũng không có tuấn mỹ như nam tử đi đầu. Nữ tử áo xanh nhìn chừng hai mươi, tóc tết thành đuôi sam dài tới bắp chân thả ở sau người. Nàng vóc người cao, sắc mặt như hoa đào một cách duyên dáng nhưng không có huyết sắc, hai mắt lạnh lùng mà vụt sáng tà mị.

Lúc nàng đánh giá bọn họ cũng là lúc bọn họ đánh giá nàng. Bọn họ trong mắt cùng lóe kinh ngạc, giống như nàng mới là xuất hiện ở chỗ không người.

"Nha đầu kia lớn mật táo bạo, lại có thể không thét chói tai té xỉu." Nữ tử áo xanh mở miệng đầu tiên, ngữ khí lạnh lùng không có một chút độ ấm, không biết nàng đang tán thưởng hay đang châm chọc.

Hứa Tử rốt cục hiểu được trong mắt bọn họ tại sao lại lóe kinh ngạc, nguyên nhân là chính mình không có bị bọn họ xuất hiện ở chỗ không người hù dọa ngất. Nàng trấn định xuống, chất vấn: "Các ngươi là người nào? Là quỷ? Là yêu? Hay là ma?"

"Lục Ngọc, ngươi xem nha đầu kia bao nhiêu tuổi?" Trong đó một người nam tử áo trắng mở miệng hỏi nữ tử áo xanh

Thì ra nữ tử kia gọi là Lục Ngọc

"Mười tám tuổi." Lục Ngọc liếc mắt đánh giá Hứa Tử một cái, khẳng định mà đáp.

Thấy bọn họ không trả lời mình ngược lại còn thảo luận tuổi của nàng, Hứa Tử nhớ tới những cô gái bị mất tích, chẳng lẽ các cô gái mất tích chính là bị bọn yêu ma quỷ quái này ăn?

"Các cô gái mất tích là bị các ngươi ăn?" Hứa Tử chất vấn, khó trách cảnh sát không cách nào phá án. Nàng sợ dáng người nhỏ nhắn xinh xắn của mình bị bọn hắn cho là cô gái mười tám tuổi, vội vàng nói: "Ta đã hai mươi bốn tuổi rồi, nếu như các ngươi muốn ăn cô gái mười tám tuổi, vậy các ngươi tìm lầm đối tượng rồi." Trong TV các bộ phim kinh dị, ma quỷ nói chung đều thích hút máu các cô gái xử nữ chưa lập gia đình, có thể gia tăng ma công. Theo bọn hắn đang nói chuyện, bọn hắn muốn tìm đối tượng là các cô gái mười tám tuổi chưa lập gia đình.

"Hai mươi bốn? Không có khả năng!" Lục ngọc không tin mà kêu to lên. Nàng xem tuổi người luôn luôn rất chính xác, cho nên Ma vương mới giao cho nàng trọng trách này, phái nàng đi theo quan Nội Phủ đến nhân gian, bắt các cô gái mười tám tuổi chưa lập gia đình. Cô gái trước mắt này thật sự nhỏ nhắn xinh xắn lanh lợi, nhìn qua thật sự như người mười tám tuổi.

"Quá già, Vương sẽ không muốn. "Cầm đầu nam nhân áo trắng lạnh lùng mở miệng. Hắn chỉ trích: "Lục Ngọc, nhãn lực của ngươi giảm sút rồi." Vương nói rõ muốn cô gái mười tám tuổi, nếu bắt lầm, Vương sẽ giận dữ. Vương lãnh khốc [lạnh lùng hà khắc] làm cho bọn họ ăn cũng không tiêu.

Quá già? Hứa Tử dở khóc dở cười, nàng nếu quá già, nọ vậy tám mươi tuổi thì nói như thế nào?

"Nhưng một tháng gần đây cũng không có bắt được cô gái mười tám tuổi nào, nha đầu kia nhìn qua nhiều nhất cũng chỉ có mười tám tuổi, bắt nàng về, Vương hẳn là sẽ không phát hiện đâu." Lục ngọc đề nghị. Bởi vì đã mất tích nhiều cô gái mười tám tuổi rồi, loài người đều có phòng bị. Gần nhất một tháng, bọn hắn tại nhân gian đi qua nhiều nơi, cũng không bắt được cô gái mười tám tuổi.

Hứa Tử đoán được không sai, bọn hắn không phải người sống, cũng không phải quỷ, lại càng không phải yêu, mà là ma.

Tại trong các loại ma quỷ, ma vốn là lợi hại nhất, bọn họ có thể xuất hiện vào ban ngày, không sợ ánh mặt trời.

Đương nhiệm Ma vương lãnh khốc vô tình, tại cả dị vực không gian đều không có người dám cùng hắn đối nghịch. Nghe nói ở các triều đại Ma vương trước, ma pháp của hắn là sâu không lường được. Hắn mới hai mươi tám tuổi, lên làm Ma vương đã có mười năm. Tại Ma giới, ở nhân gian một trăm năm thì Ma vương được một tuổi, mặt khác tuổi thọ ma quỷ ở nhân gian khoảng hai mươi năm làm một tuổi.

Các triều đại Ma vương cho dù có con, cũng phải ở trong giới chọn lựa mười người thông minh tuấn tú tiểu nam làm người thừa kế, học tập Ma vương phương pháp, tiếp nhận giáo dục thành thái tử, đợi cho lão Ma vương thoái vị hoặc chết đi, con của Ma vương sẽ cùng mười người thừa kế cùng nhau so văn đấu pháp, so tố chất, so năng lực, ai là người thắng cuối cùng mới có thể kế thừa vương vị. Những người không thể kế thừa vương vị thì tỷ thí lại, xong thì theo thứ tự lần lượt làm trưởng lão, hộ pháp, chấp pháp quan, quan ngoại giao, tướng quân, thiếu tướng, nghi thức quan, nội phủ quan, thiện thực quan [chăm lo thức ăn]. Nếu như ngay cả chín vị cao nhất quan chức sắp xếp không hơn sẽ bị đem giam cầm, lý do là bọn hắn học qua Ma vương phương pháp, sợ bọn hắn ngày sau sẽ kết bè phái làm bậy, gây bất lợi cho Ma vương vương quyền.

Nghe xong Lục Ngọc đề nghị, ba người nam nhân tuy rằng cảm thấy không ổn, bất quá nhớ tới Vương một tháng gần đây tính tình cực kỳ xấu, vì không muốn làm vật hi sinh, bọn họ chấp nhận đề nghị của Lục Ngọc. Lục Ngọc nếu nhìn không ra tuổi thật của cô gái này, tin tưởng Vương cũng sẽ nhìn không ra. Chỉ cần bọn họ không nói, là có thể tránh thoát Vương hỏa lực. Về phần loài người, một khi bị làm ma pháp, tới Ma giới cũng không tỉnh lại, trong lúc ngủ say sẽ bị Vương hút đi thuần âm máu [máu tinh khiết], sau đó chết đi.

Nghe được bọn hắn chuẩn bị bắt mình đi lừa gạt Vương của bọn hắn, Hứa Tử không khỏi nóng nảy lên, "Các ngươi rốt cuộc là cái gì lai lịch? Tại sao muốn bắt cố gái mười tám tuổi, ta hai mươi bốn tuổi rồi, các ngươi cũng muốn bắt sao?" Theo cách bọn hắn nói chuyện, Hứa Tử biết bọn hắn không phải người, nhưng cũng không biết là yêu hay là ma? Bắt cô gái mười tám tuổi là vì hút máu đỏ luyện công hay là làm giường bạn? Nếu hút máu, nàng_hai mươi bốn tuổi lại bị bọn họ ngại quá già, chẳng lẽ trong miệng bọn họ cái kia Vương vốn là một đói sắc quỷ, chuyên ái cô gái mười tám tuổi?

Lục ngọc hảo tâm giải thích: "Chúng ta là ma giới nội phủ tổng quản." Nàng chung quy cảm giác được cô gái này cùng các cô gái trước có điểm bất đồng, rốt cuộc có cái gì bất đồng, nàng cũng không biết.

"Lục ngọc, đừng lắm miệng. Bắt nàng đi thôi." Ngại Hứa Tử quá già chính là Nam nhân áo trắng lạnh lùng mà mở miệng. Người phải chết không cần biết nhiều làm gì.

Cùng dạng sắc mặt, cùng dạng ngữ khí, Hứa Tử cảm giác được Lục Ngọc hiền lành một điểm.

Lục ngọc không dám nói thêm nữa.

Ma giới nội phủ tổng quản? Đây là cái gì cùng cái gì nha? Ma giới? Ma quỷ? Hứa Tử đột nhiên che miệng lại, không cho chính mình nổi lên hoảng sợ. Trước mặt này tam nam một nữ chính là trong TV nói, dám xuất hiện ở dưới mặt trời - ma quỷ!

Trời ạ! Đây là cái gì thế giới a, cư nhiên làm cho nàng, người luôn có tâm địa thiện lương gặp gỡ ma quỷ hung ác nhấtàng làm sai cái gì a? Ông trời như vậy đối đãi nàng. Người tốt không phải chung quy sẽ có hảo báo [kết quả tốt] sao? Nàng không dám nói chính mình là người tốt, nhưng nàng đối nhân xử thế đều chân thành, hiếu thuận với trưởng bối, lễ độ đồng bối, đối xử tử tế với vãn bối, không thẹn với trời đất. Nhưng lại phải gặp gỡ cái này ác ma, nghĩ đến chính mình có lẽ không thấy được mặt trời ngày mai, Hứa Tử sắc mặt trở nên trắng bệch.

Cầm đầu nam nhân cười lạnh nói: "Bây giờ mới nghĩ đến sợ hãi sao?" Nàng chính là người bọn hắn lần đầu tiên nhìn thấy không có bị hù dọa ngất xỉu tại chỗ, nha đầu kia thật lớn mật. "Lục ngọc động thủ đi."

Hứa Tử còn muốn mở miệng nói cái gì, bởi vì sợ hãi nên cái gì cũng nói không nên lời. Cái kia gọi Lục Ngọc cô gái tiến lại gần nắm lấy tay nàng, Hứa Tử lập tức cảm nhận được cái lạnh như băng từ trên tay truyền đến, còn không kịp nghĩ nhiều, liền thấy trước mắt tối sầm, nàng cái gì cũng không biết rồi.

Lục ngọc đỡ lấy Hứa Tử vừa bị chính mình làm ma pháp chết ngất, đối cầm đầu nam nhân nói: "Quan trên, thuộc hạ cảm giác được người này quái lạ. Nhưng là nơi nào quái, thuộc hạ còn nói không được."

"Có cái gì kỳ quái, chỉ là so với các cô gái bình thường gan lớn một chút thôi." Áo trắng nam nhân nhìn Lục Ngọc, lạnh lùng hai mắt, đứng ở kia giương mặt xinh đẹp một thoáng hiện lên vẻ dịu dàng, bở̀ chợt hiện quá nhanh, không ai có thể nhìn ra. "Trở về đi thôi."

Bốn người như lúc đến giống nhau, hư không tiêu thất[biến mất trong không khí].

Gió ngừng, quạ đen cũng không kêu. Bãi tha ma khôi phục thường ngày yên tĩnh sung lạnh, chỉ là từ nay về sau sẽ không có một cô gái từ nơi này đi qua.

Ma giới vương cung

Thừa Ân Điện vốn là ma Vương cung điện dành riêng cho các ma nữ sủng hạnh trở thành phi tần.

Hiện tại vị này Ma vương lãnh khốc tà mĩ, đối với nữ nhân càng lộ vẻ vô tình, bị hắn sủng hạnh qua hậu cung nữ nhân chẳng những bị buộc uống vô tử canh (uống sẽ không mang thai), hơn nữa không chiếm được bất cứ gì danh phận. Bởi vì Ma vương chưa bao giờ sủng hạnh các nàng lần thứ hai, mà là vô tình đem các nàng đưa đi làm quân kỹ. Ma vương sủng hạnh qua nữ nhân cũng không cho phép lập gia đình. Cả Ma giới nữ nhân đều không nghĩ tiến vào vương cung, lại càng không nghĩ muốn bị Ma vương sủng hạnh, các nàng tình nguyện giá một người ma lực không mạnh tầm thường ma quỷ làm vợ.

Gần đây Ma vương đang luyện một loại ma công, muốn hút vào thuần âm máu, cho nên phân phó nội phủ quan đến nhân gian bắt các cô gái mười tám tuổi chưa lập gia đình cấp hắn luyện công.

Gần đây một tháng, nội phủ quan hầu như không bắt được cô gái mười tám tuổi, hút không được thuần âm máu, ma công của Ma ng không có biện pháp luyện cao hơn, cho nên hắn càng thêm hung bạo nóng nảy so với bình thường. Động bất động liền đem thị vệ, ma nữ phạm sai lầm chém đầu, đối với hậu cung ma nữ càng lại thô bạo mà chà đạp. Còn thường thường lấy bọn họ làm nơi trút giận. Đêm nay Ma vương lại càng đối với nội phủ ba vị tổng quản trong đó có một nữ nhân duy nhất - tổng quản Lục Ngọc, đưa xuống vô cùng tàn nhẫn thông điệp: nếu như Lục Ngọc đến nhân gian lại không tìm được cô gái mười tám tuổi, làm cho nội phủ quan không cách nào bắt người, sẽ hút ma công của Lục Ngọc. Làm ma quỷ một khi bị Ma vương hút ma công, sẽ bị đánh tiến vào quỷ đạo, trở thành người của địa phủ, nghĩ muốn trở lại thành con dân Ma giới là không thể được. Bởi vì Diêm vương sẽ không làm cho Quỷ Hồn Địa phủ biến thành con dân Ma vương. Địa phủ cùng Ma giới căn bản giống nhau một khối nhưng là "thủy hỏa bất dung", địa phủ thuộc thiên giới cai quản, mà Ma giới chính là cùng thiên giới đối đầu. Các triều đại Ma vương đều mơ tưởng lật đổ, thay thế thiên đình, trở thành vua của tam giới. Tiếc rằng tà bất thắng chính, các triều đại Ma vương luôn thua ở trong tay thiên đình.

Ban đêm tĩnh lặng.

Âm thanh nữ nhân cầu khẩn tiếng xé gió, nam nhân tiếng thở dốc, thỉnh thoảng từ Thừa ân điện truyền ra. Bên ngoài thị vệ trong lòng đồng tình nữ nhân bên trong, đáng tiếc bọn họ lực bất tòng tâm, không có tư cách cũng không dám vào bên trong nam nhân thay này đáng thương nữ nhân cầu tình. Vương đối với nữ nhân luôn đặc biệt lạnh, giống như nữ nhân đều là cừu nhân [kẻ thù] của hắn.

"Vương, van cầu ngài thả nô tỳ đi, nô tỳ nguyện ý làm trâu làm ngựa báo đáp ngài." Một người mặc màu tím cung phục - cô gái quỳ trên mặt đất, khóc hướng về tà mỹ nam đang ở trên giường chà đạp một vị khác cô gái, càng không ngừng khấu đầu. Trên giường, cô gái chịu đựng không được nam nhân thô bạo, thỉnh thoảng khóc cầu xin tha thứ. Mà cô gái áo tím phía sau trên sàn nhà còn nằm một cái, váy bị xé nát vụn, thon dài chân ngọc dính vết máu, đã bất tỉnh cô gái. Kia giương trên mặt trái xoan còn có chưa khô lệ ngân [nước mắt].

Này nam nhân chính là Ma vương làm cho tất cả Ma giới con dân vừa ái vừa hận, hắn tại chính sự rõ ràng một lòng chuyên tâm, duy nhất làm cho người ta bất mãn chính là thái độ đối với nữ nhân.

Ma vương có đôi khi vài ngày cũng sẽ không sủng hạnh hậu cung ma nữ, có đôi khi một đêm lại muốn sủng hạnh mấy người. Mà chuyên môn phụ trách vương cung công việc nội phủ, cũng phải ở phía sau cung chọn lựa nữ nhân thị tẩm, bị nội phủ quan chọn trúng, nữ nhân khóc kêu trời trời không thấu, kêu đất đất không nghe.

Cô gái áo tím khoảng chừng mười sáu tuổi, rất xinh đẹp. Nàng quỳ trên mặt đất không ngừng khấu đầu, khấu đến chảy máu, nhưng vẫn như cũ không tránh được vận mệnh bị chà đạp. Lưu lại trên giường, nữ nhân thể xác và tinh thần đều tàn, khóc ngất đi, cô gái áo tím bị Ma vương kéo tới ném lên giường, không để ý tiếng khóc cùng lời cầu xin của nàng, xé rách váy của nàng, tiến thẳng vào, cô gái áo tím hét lên một tiếng rồ cũng ngất đi. Ma vương chính là thô bạo như vậy, hắn sủng hạnh nữ nhân cho tới bây giờ sẽ không hôn môi các nàng, dĩ nhiên cũng sẽ không dịu dàng. Tại trong mắt hắn, các nàng chỉ là công cụ để cho hắn phát tiết. Sau khi phát tiết xong, nội phủ sẽ đem các nàng đưa đến quân doanh làm quân kỹ.

Vị Ma vương này không phải là con của Ma vương đời trước, mà là một trong mười người thừa kế. Bởi vì hắn so với con của Ma vương đời trước mạnh hơn, cho nên trở thành tân Ma vương. Cũng chính vì như thế, làm cho hắn cảm giác được có con thì con mình cũng không nhất định có thể kế thừa vương vị, càng có khả năng trở thành tù nhân. Cho nên hắn không cho bất cứ nữ nhân nào có mang con nối dõi của hắn.

Phát tiết xong, Ma vương xuống giường mặc quần áo rồi rời đi, để lại trên giường hai người nữ nhân hôn mê bất tỉnh, cũng không thèm liếc mắt một cái. Sau khi Ma vương rời đi, trưởng nữ hầu vệ nội phủ chờ đợi bên ngoài lập tức tiến vào giúp hai người nữ nhân đã bất tỉnh sửa sang lại quần áo, sau đó đem các nàng đưa đến chỗ ma y (thầy thuốc). Ma y sẽ cứu tỉnh các nàng, sau đó cho các nàng uống vô tử canh. Quan nội phủ lại phân phó người đem các nàng đưa đến chỗ thiếu tướng, thiếu tướng lại đem các nàng an bài ở doanh trại làm quân kỹ.