Chiều hôm nay ở quán, chuông điện thoại réo. Tiếng Thùy sụt sịt trong điện thoại. Hoàng giật mình: “Một tuần qua nhanh thế nhỉ”. Hoàng lẩm bẩm, vội vã trở dậy, vội vã dắt xe quay ngược lên đường. Thư biết Hoàng sẽ cứ thế mà đi, không nói lời chia tay, không bịn rịn ngoái lại. Ban đầu, Thư sợ cảm giác hụt hẫng trống hoác khi chia taỵ Lạ thật, có còn trẻ nữa đâu mà vẫn cứ run, cứ mong manh khi không được nghe những lời đại loại như: “Em đừng buồn nhé, anh sẽ nhớ em nhiều”. “Em gắng đợi, anh sẽ thu xếp nhanh mọi chuyện để về với em, anh tin chúng mình sẽ hạnh phúc”. Hoàng thường nói điều đó khi gặp nhau, nhưng chia tay thì không. Người đàn bà dù bước sang tuổi ba mươi rồi, khi yêu vẫn chỉ là một cô gái mười tám tuổi. Mười tám tuổi chia tay ào ạt nhớ, còn ba mươi tuổi, nghĩa là sẽ chiêm nghiệm, âu lo, gặm nhấm nỗi cô độc chợt vỡ hoác ra như lúc này.

Hoàng đã hứa tối nay Hoàng sẽ ở lại với Thự Ai bảo nước mắt thì thay đổi được gì? Nước mắt Thùy đã gọi hồn Hoàng, giam giữ Hoàng vào cái gọi là gia đình. Khi Thùy khóc, Hoàng không hồn vía nào để đắm mình vào những giây phút hạnh phúc bên Thự Hoàng không đủ độc ác để làm điều Hoàng muốn. Thư cúi gằm mặt vào ly cà phê đen hút, đắng loang đầu lưỡi. Nước mắt Thư trôi ngược vào ngực ức nghẹn.

Hoàng hôn buông những vạt loang lổ vào khoảng không hun hút trước mặt. Ở phía đó, dòng Ngàn Mọ lặng chảy. Những con thuyền xuôi chèo mang những đốm lửa hồng trôi trong sông. Những đốm lửa hắt ra những quầng sáng nhỏ nhấp nháy thắp lên sự bình yên nao lòng của một gia đình, một cuộc sống đang phập phồng thở. Thường thì tới lúc đó cả Hoàng và Thư không ai bảo ai sẽ cùng đứng lên. Đã tàn ngày. Khi những đốm lửa trên sông cùng trôi về tụ lại trên bến, nghĩa là một ngày làm việc đã kết thúc. Bây giờ lũ trẻ con trên thuyền mới đợc phép chui ra nhảy lon ton từ thuyền này sang thuyền khác. Cánh đàn ông ngồi bằng tròn đầu mũi thuyền rít thuốc lào. Đàn bà hí húi nhóm bếp làm cơm. Khói bếp từ thuyền oà xuống mặt sông bay la đà một màu trắng đục.

+ + +

Quán nằm chênh vênh ven rìa Ngàn Mọ. Phía trên là cầu Phủ. Từ cầu nhìn xuống, quán rơi hút vào bóng tối thăm thẳm, sâu hút. Phía sau bạt ngàn rừng phi lao chạy ven dòng Ngàn Mọ thơ mộng. Chìm vào sự yên tĩnh đậm đặc. Chỉ có những ngọn đèn dầu nhỏ xíu với đốm lửa hồng bé bằng hạt lạc kiên nhẫn cháy trong chụp đèn thuỷ tinh độ bằng quả cau đặt ở mỗi bàn đánh dấu sự tồn tại của những trái tim đang đập điên loạn trong đêm. Ngọn đèn là vật chứng kiến, sẻ chia, chiêm nghiệm.

Những lúc không chịu nổi, Hoàng hẹn Thư tới đây. Hai người ngồi với nhau hàng giờ ngắm hoàng hôn, ngắm dòng người cuộn chảy trên cầu. Mấy năm rồi, từ ngày hai người yêu nhau, Hoàng vẫn có thú đếm lửa trên sông. Bao nhiêu đốm lửa là bấy nhiêu chiếc thuyền. Thêm một đốm lửa là thêm một gia đình nhập cư vạn chài. Tuần tr ước, Hoàng phát hiện có cặp vợ chồng trẻ vừa xuống thuyền. Đốm lửa mới xuất hiện cháy to nhất, thường về muộn nhất đậu sâu trong bến. Hoàng quả quyết: “Cô vợ không phải dân vạn chài nhà nòi, da trắng, chân tay thon, mặt hoa da phấn trông như con gái thị thành. Chắc là bỏ nhà đi theo chàng Trương Chi đây”. Quả thật, đêm khuya, có tiếng sáo réo rắt vang lên phía bến sông. Thư nghĩ, chắc của chàng trai cưới được vợ đẹp đang khoái đời. Tiếng sáo dặt dìu tha thiết và chứa chan hạnh phúc. Những lúc như vậy, Hoàng ôm chặt Thư vào lòng, đắm mình trong tiếng sáo du dương ấy.

+ + +

Mùa này, Ngàn Mọ nước dâng đục lờ. Đám cỏ nước xanh non ven sông. Những cơn mưa đêm mang dấu ấn tiết đông hàn bất chợt đến. Quán rùng mình đón những hạt mưa to tròn, tha thướt, buốt lạnh. Thời tiết thất thường, quán không có mái che đâm ra thua khách. Càng ít người tới, Hoàng và Thư càng thích đến quán ngồi. Ở tuổi họ, câu chuyện không phải là cái cớ. Chí ít, Thư là người cô độc, hay cô luôn cảm thấy sự cô độc ấy sừng sững đáng sợ. Còn Hoàng, dĩ nhiên anh thèm vô cùng những giây phút bên Thư, dù chỉ để lặng yên ngắm nhìn lơ đãng mọi thứ diễn ra xung quanh mình. Với Hoàng, đó là giây phút quý báu trong cuộc đời anh, Hoàng nâng niu, nắm giữ và trân trọng. Hoàng thừa nhận, đấy là khi Hoàng đang hạnh phúc, chỉ ở bên Thư, Hoàng mới cảm nhận thật trọn vẹn về điều đó.

Tình yêu muộn màng và trớ trêu của Hoàng là điều không thể giải thích. Nhưng nó nuôi sống Thư trong suốt những gì tiếp theo hay còn lại. Ở đó, Thư víu vào sự tĩnh lặng sừng sững của cây cầu hay nỗi thao thiết lặng chảy của dòng Ngàn Mọ đêm đêm trở mình sau tiếng mái chèo khua lách cách trên sông để thở, để bình tâm trở lại. Dường nhu khung canh đó, cả những điều ngỡ vụn vặt cũng làm Thư run lên.

Hôm qua Hoàng đã cầm lấy tay Thư đặt lên ngực mình “Thư ơi! Chúng mình không còn trẻ nữa để mà phung phí mọi thứ. Hoàng không thể sống mà không có Thự Hoàng không chịu nổi, nếu một ngày nào đó Thư bước ra khỏi cuộc sống của Hoàng”. Hoàng vừa nói vừa chìa cho Thư lá đơn ly dị Hoàng đã ký. “Thư hãy tin ở anh. Anh buộc phải làm tất cả những điều này để có Thư, mình cưới nhau em nhé, anh mong muốn điều đó hơn lúc nào hết”. Bàn tay Thư lạnh giá và run rẩy. ừ nhỉ? Bao nhiêu lần cả Hoàng và Thư tập xa nhau. Họ đã nếm trải cuộc sống không có nhau, không cà phê chiều cuối tuần ngồi đếm lửa trên sông, không có gì cả. Bao nhiêu lần cả hai đều vùng dậy quay quắt đi tìm nhau trong nỗi cô độc rợn người, trong sự sợ hãi kinh khủng khi nghĩ rằng mình sẽ mất nhau vĩnh viễn. Với Thư, cuộc sống của một người đàn bà không có trẻ, không niềm vui, không nỗi buồn, không hạnh phúc. Một cuộc sống nhàm chán, vô vị nhu nó từng xảy ra với triệu triệu số phận khác, có gia đình đấy mà như không có, hạnh phúc đấy mà không hạnh phúc. Lúc đó Thư chỉ muốn đổ oà vào Hoàng, đỡ lấy gương mặt anh, hôn ngấu nghiến dại điên lên mắt anh, môi anh, ngực anh rồi khóc. “Thế còn Thuỳ?”. Hoàng quả quyết: “Phải vậy thôi, anh quá mệt mỏi với những bổn phận của một người chồng tốt. Anh có lỗi với Thuỳ, với con. Tuổi trẻ thường sai lầm bởi không phân biệt được tình yêu với thói quen của sự ham muốn. Anh cảm ơn em vì chính em đã giúp anh nhận ra điều này”.

Thư không hy vọng, một ngày Hoàng nói những chuyện đó với Thự Nhìn mái tóc không còn xanh của anh, lòng Thư đau nhói. Hoàng có thể làm điều đó ? Phá vỡ ngôi nhà đã xây kiên cố vững chắc để đổi lấy cái mong manh là Thự Đánh đổi danh dự, gia đình, lương tâm để đổi lấy hạnh phúc ít ỏi mà Thư mang lại. Không bao giờ Thư chịu hiểu Hoàng đã yêu Thư nhiều đến thế, Hoàng sẵn sàng hy sinh tất cả vì Thự Đúng ra Thư chờ đợi điều này quá lâu rồi, chờ đợi đến rỗng không, đến mệt mỏi và ê ẩm. Thư đã chờ và tin Hoàng không làm nổi điều đó, không đủ nhẫn tâm, độc ác và không đủ cả lòng yêu, khát vọng... “Em chờ anh nhé, Thùy đã đồng ý ký vào đơn ly dị. Cô ấy khóc nhiều lắm. Nhung anh đã yêu em, những giọt nước mắt của Thùy không làm anh xúc động được nữa. Anh không thể sống với ai ngoài em đâu Thư ạ, em hiểu chứ”.

Chuông điện thoại reo. Hoàng giật mình... Hôm ấy Hoàng đột ngột muốn ở lại...

+ + +

Ngày hôm đó Thư vui nhu con chim sẻ nhỏ suốt ngày ca hát líu lọ Thư viết cho Huân một lá thu kèm với lá đon ly dị cô đã ký. Bức thu vỏn vẹn mấy dòng “Anh đừng trở về tìm em nữa. Em đã quyết định rồi, em muốn ly dị, em không còn yêu anh nữa. Cầu mong anh hiểu và tha thứ”.

Người đàn ông của Thư vội vã đáp chuyến máy bay từ Mátxcova trở về đột ngột sau bức điện của vợ. Guong mặt Huân hốc hác, sạm đen, râu ria đâm tua ra vì thiếu ngủ. Thư cố để không khóc, bình than đẩy cho anh lá đơn chia taỵ Huân rít thuốc lá suốt đêm. Thư nằm quay mặt vào tường ôm cu Tuấn gia vờ ngủ. Đêm ngung đặc lại nhu có thể cầm lấy dao và xắn ra từng miếng đen nhánh. Giọng Huân khàn khàn: “Em không chịu nổi xa anh, hay em đã có người đàn ông khác”. Không phai lần đầu tiên Huân hỏi Thư nhu vậy, cũng không phai lần đầu Thư muốn điều đó. Giữa hai người vốn không có gì chung, khoảng trống cứ lớn dần ra, sâu hoác khi Huân sang bên kia kiếm sống. Tình yêu khắc khoai và cam chịu của Huân đã đè trĩu Thư xuống, nhấn Thư chìm ngập vào gánh nặng của lòng thuong hại và thói quen yên phận. Cho đến một ngày Thư gặp Hoàng, những chán chường mệt mỏi bỗng bật tung ra...

Người chờ Thư ở quán không phải là Hoàng. Thư choáng váng sa sẩm mặt mày. Lá đon ly dị rơi khỏi tay bay loạng choạng trên đất. Thư cố đuổi theo, cố chộp lấy, cắn răng để khỏi run lên vì nước mắt. Ngời đàn bà nhẫn chịu và đau khổ ấy đã mang hai đứa con lặn lội hon một trăm kilômét đi đến đây tìm Thự Hai đứa, con bé Hoàng Thi mười tuổi và em trai Hoàng Tuấn sáu tuổi, kháu khỉnh giống Hoàng lạ lùng. Thùy đỡ Thư ngồi xuống, đua nước cho Thư uống. Kỳ lạ thật! Không có sấm sét, giận dữ, không chửi bới, thù hận mà chỉ có nước mắt. Người đàn bà ấy lại khóc, không phai qua điện thoại với Hoàng mà ngay trước mắt Thu, không xấu hổ giấu giếm. Thà Thùy cứ vồ lấy Thu, cắn xé Thu, cào cấu, mạt sát Thu cho hả, có lẽ Thu sẽ dễ chịu hon. Như thế Thu đủ dũng cảm để không lùi bước, không nhường Hoàng cho bất kỳ ai. Đằng này người đàn bà ấy chỉ khóc. Cái gì khiến bà ta phải quỳ gối chịu đựng như thế? Tình yêu với Hoàng? Với các con? Hay lòng yêu ích kỷ bị tổn thuong quyết giữ bằng được gia đình. Hay vì lòng thù hận, cô ta sẵn sàng vứt bỏ lòng kiêu hãnh để đạt được cái mình muốn? Đứa con gái Hoàng Thi ngước cặp mắt oán giận nhìn Thu: “Nếu cô lấy mất bố của cháu thì chị em cháu sẽ xem cô là mụ phù thuỷ độc ác nhất thế gian”, “Cô sẽ không có bạn, không ai chịu chi với mụ phù thuỷ xấu xí đâu” - bé Hoàng Tuấn hồn nhiên thêm vào câu nói của chị nó rồi nhìn Thu thách thức.

Mãi lâu sau Thùy mới buông lời: “Nếu ở vào địa vị tôi, chị sẽ làm thế nào đây?”.

Làm gì với một người chồng không còn yêu mình và những đứa con luôn cần có bố mẹ? Chiều hôm đó, Thu lang thang đến bờ sông. Chiều muộn, Thu phát hiện thiếu mất một chiếc thuyền không trở về. Thuyền của đôi uyên uong trẻ. Ở, thì ra lâu lâu không ai nghe thấy tiếng sáo. Mấy tuần trước ca Hoàng và Thu cứ thấy thiếu thiếu cái gì không rõ. Là tiếng sáo. Tiếng sáo buông khi chiều tà, dặt dìu bay ra, khoan nhặt, tha thiết trong đêm trăng sáng.

“Manh vỡ khuyết không bao giờ vá được/Qúa khứ nhu lá vàng trên cỏ/... Khi anh nghĩ về cô gái ấy/Thì em là người khổ đau/Khi anh về bên em/Thì ca ba chúng ta đều khổ”/ (ĐHY)

Thu chợt nhớ đến những câu thơ không đầu không cuối một thời bỏ quên trong sổ tay thiếu nữ, thẫn thờ dõi mắt theo những đốm lửa hồng còn lại trôi trên sông. Những con thuyền chở những ngọn đèn ngược về phía Ngàn rồi xuôi về phía bể. Những con thuyền không ngủ, mang những hạnh phúc trôi lo đãng trên sông. Có ai biết được, những đốm lửa đang trôi trên sông Ngàn Mọ kia liệu có chỗ cho hạnh phúc theo cùng. Ai biết được qua đêm trường, ngọn đèn nào sẽ tắt trước con gió nổi, và có bao nhiêu ngọn đèn sót lại chống chọi qua mua bão để đợi chờ bình minh đang rạng lên.

Hết