Chương 1

“Đây rùi, đúng địa chỉ này rùi” Trúc nhìn căn nhà với cánh cổng xanh trước mặt mình đối chiếu với tờ giấy ghi địa chỉ. Trúc bấm chuông, vài phút sau có 1 người phụ nữ bước ra, trông bà khoảng ngoài 40, người hơi đậm, bà có khuôn mặt rất đẹp, và quí phái.

- Cháu là…

- Dạ, cháu chào cô, cháu là Trúc, con bố Khánh, hôm qua cháu gọi điện thoại cho cô đó, hôm nay cháu muốn đến xem nhà. Trúc lễ phép nói

- Ah, cháu là con bố Khánh hả, lớn quá. Người phụ nữ cười để lộ chiếc răng khểnh .

- Cháu vào nhà đi. Người phụ nữ nhẹ nhàng nói

Trúc theo người phụ nữ vào nhà, bây giờ cô mới có dịp nhìn kĩ ngôi nhà, trước khi vào nhà cô đi qua 1 khoảng sân rộng, xung quanh sân trồng những khóm cây nho nhỏ, ở 1 góc của sân có trồng 1 cây khế khá to.Vào rồi Trúc mới thấy ngôi nhà này là ghép lại bởi 2 ngôi nhà. Trúc ngồi xuống ghế, người phụ nữ mỉm cười rót nước

- Cô là Hòa, chủ ngôi nhà này, thực ra ngôi nhà này là của gia đình cô từ lâu , nhưng bây giờ cô đã chuyển nhà, cô lại không muốn bán cái nhà này vì nó nhiều kỉ niệm với cô, cô lại hay đi làm ăn xa nên muốn cho thuê để đỡ phí, phần cũng muốn có người trông nom cái nhà này luôn. Cháu xem nhà nếu đồng ý thuê thì có thể dọn về luôn và kí hợp đồng với cô.

- Dạ, cháu có thể đi xem phòng được không cô

- Uh, để cô đưa cháu đi

Căn nhà này khá rộng rãi, có 2 tầng và 1 sân thượng, tầng 1 và tầng 2 thì biệt lập với căn nhà bên cạnh nhưng lại chung sân thượng phía sau nhà có 1 cái cẩu thang để lên sân thượng, trên sân thượng có rất nhiều chậu hoa, có 1 cái xích đu, và 1 bộ bàn làm bằng đá, trên đầu có hẳn 1 dàn hoa rất đẹp, dưới nền sân thượng có những đường cỏ đan xem nhau. Trúc thực sự rất thích cái sân thượng này

- Cô ơi sao 2 nhà tách riêng lại có chung sân thượng hả cô

- Ah, nhà bên cạnh là nhà của anh trai chồng cô, bây giờ ông ý cũng chuyển chỗ khác rồi. Cô Hòa giọng hơi trầm xuống

- Thế bên kia có người ở không cô

- Ah, có cháu ah, có 1 người ở bên đấy rùi, cháu cô đó mà, nó tên là Minh Hoàng nó hơi nghịch 1 tý thôi nhưng cũng đàng hoàng lắm

- Cháu thích nhà cô lắm, cháu đồng ý thuê nhà cô, cháu có thể kí hợp đồng không

- Vậy cô cháu mình xuống nhà thôi, cô đã chuẩn bị sẵn hợp đồng rồi

- Cháu định kí hợp đồng 6th hay 1 năm

- Dạ, 1 năm luôn cô ah

Chuyển đồ đạc đến nhà mới,

Tầng 1 Trúc để bô bàn ghế nhỏ xinh và tivi ở đó, căn bếp cũng đc Trúc sắp xếp gọn gàng sạch sẽ, phòng khách treo mấy bức tranh cô thích và hoa thì luôn đặt trên bàn

Tầng 2 Trúc làm phòng ngủ, ở phòng ngủ có 1 cái ban công nhìn ra sân, và có 1 cái của sổ, Trúc đặt bàn học của mình ở cửa sổ và đặt chậu hoa sương rồng xinh xinh lên bàn

Sauk hi sắp xếp tương tối ổn định, mọi thứ đều gọn gàng sạch sẽ, cô gọi điện thoại cho bố

- Bố ah, con đây, con đã chuyển nhà xong rồi, căn nhà rất tuyệt bố ah

- Vậy sao, con ở chỗ cô Hòa là chỗ quen biết cũ của bố, bố cũng thấy yên tâm, thật sự bố không muốn con ra HN ở bây giờ chút nào. Bố sẽ cố gắng thu xếp công việc rồi ra ngoài đấy với con

- Kìa bố, bố con mình đã thống nhất rồi còn j, bố không phải lo lắng quá cho con, con lớn rồi, hơn nữa ngoài này cũng có các bác nữa. Bố đừng lo, thôi có gì con sẽ liên lạc với bố sau nhé. Con chào bố.

Trúc cúp máy, thở dài, cố thực sự rất nhớ bố, bố và mẹ đểu là sinh ra và lớn lên ở HN nhưng vào miền Nam làm ăn rùi sinh ra cô, mẹ mất sớm, bố cô lại công tác liên miên. Bố Trúc có ý định sẽ ra ngoài này ở vì dù sao đây cũng là nơi sinh ra của cả bố và mẹ Trúc, Trúc đã xin bố ra ngoài này học để thích nghi dần với cuộc sống ngoài này. Lúc đầu bố cô không đồng ý, nhưng vì Trúc năn nỉ quá, 1 phần Trúc cũng có lý nên ông đã đồng ý cho Trúc ra ngoài này.

CHÀO CÔ!!!!!!

Trúc giật mình khi thấy tiếng con trai gọi mình, khi quay lại thấy đó là 1 tên rất (rất rất) đẹp trai (ặc), anh ta dễ phải đến 1,8m í chứ ( Trúc thầm nghĩ) làn da ngăm đen, đôi mắt to, và nụ cười chết người,Trúc đoán đây là cháu của cô Hòa

- Chào anh, anh là… Trúc ngạc nhiên

- Tôi là ng` hàng xóm bên cạnh cô đây, và có lẽ cũng sắp trở thành ng` hàng xóm cũ của cô thôi- Anh ta lạnh lùng nói

- Í anh là sao. Trúc ngạc nhiên hỏi

- Để tôi xem có có gan lì bằng những người hôm trước không, để tôi xem cô trụ đc ở đây bao lâu, trước cô cũng có người ở đây rồi nhưng rồi cũng phải chuyển đi thôi. Anh ta cười khẩy

- Tôi mới chuyển đến đây, và cũng không có ý định chuyển đi vào lúc này, cảm ơn lời nhắc nhở của anh, còn bây giờ tôi có việc bận, anh tránh dùm. Trúc lạnh lùng nói

- Cô bé cũng mạnh mồm lắm nhưng rồi cô cứ chờ xem. A ta nói với theo

- Tên hàng xóm đáng ghét!!! Sáng ngày ra đã gặp ngay 1 cục xui xẻo. Trúc lẩm bẩm khi ngồi trên xe bus đi đến trường

Ah phải nói thêm là Trúc đang học cấp 3, ở trong miền Nam Trúc là học sinh học giỏi 10 năm liền và học giỏi nhất khối, được gọi là thần đồng của trường, lúc Trúc chuyển đi các thầy cô cứ tiếc mãi cô học trò cưng(he he tất nhiên rùi mà)

Vào lớp, chủ nhiệm lớp là cô giáo

- Đây là bạn Hoàng Thanh Trúc, bạn mới chuyển từ miền nam ra, từ nay sẽ là thành viên của lớp ta, cô mong các e hay giúp đỡ bạn nhiều nhé. Ah, Trúc e chưa có đồng phục sao? Cô giáo nhẹ nhàng hỏi tôi

- Thưa cô, phải sang tuần e mới lấy đc đồng phục vì họ chưa may xong. Hôm đây Trúc đến lớp mặc 1 chiếc áo sơ mi trắng giản dị và quần jean

Trúc được phân vào ngồi gần cuối lớp ngồi cạnh 1 bạn nữ. Cô bé thật là xinh xắn với nước da trắng ngần, mái tóc dài ngang vai và cai mũi cao thanh tú

- Chào bạ..n, mình tên Dung. Dung rụt rè, 2 má đỏ ửng

- Mình tên Trúc, mong bạn giúp đỡ nha, mình là học sinh mới mà. Trúc cười để lộ ra cái má lúm đồng tiền dễ thương

Dung khá nhút nhát, chỉ hơi bối rối là đỏ mặt, Trúc thấy cô bé thật dễ thương

Reeeeeeeeeeeeeeeeeng. Giờ tan học cũng đến

- Nhà Trúc ở đâu? Dung hỏi

- Nhà tớ ở chỗ đường Láng í, còn Dung?

- Thế àh, vậy gần nhà tớ quá, nhà tớ ở Cầu Giấy nè hi hi hi. Dung như reo lên và cười tít cả mắt. Tý nữa bồ về chung với mình nha.

- Thôi để mình đi xe bus, hôm nào rảnh mình sẽ qua nhà bồ chơi- Trúc cười tươi

Trúc đi xe bus, còn Dung có xe hơi riêng đưa đón, có lẽ Dung là tiểu thư của một nhà nào đó. Thực ra bố Trúc cũng muốn sắm cho cô cái xe máy đi học cho đớ mệt nhưng cô không thích, cô thích đi xe bus vừa an toàn lại tiện vì nhà Trúc gần trạm xe bus mà.