Chương 1

Mạnh đi chuyến xe trưa, về tới thành phố luc ba giờ chiều.

Quý ròm đang làm "thí nghiệm khoa học" trong phòng, nghe tiếng ồn ào vội tông cửa chạy ra.

Thấy thằng em cô câu đang ngồi giữa nhà, bà một bên nhỏ Diệp một bên đang tíu ta tíu tít, nó mừng rỡ hét lên:

- Mạnh!

Thằng Mạnh cũng mừng rỡ không thua gì Quý ròm. Nó đứng bật dậy, mặt tươi như hoa:

- A! Anh Quý!

Quý ròm cười toe toét:

- Mày ngồi xuống đi! Tao chứ có phải thủ tướng đâu mà mày nghêng đón long trọng thế!

Mạnh cũng toét miệng cười:

- Bữa nay anh không đi học hả?

- Tao đi học buổi sáng! - Quý ròm nheo mắt. - Buổi chiều tao phải ở nhà đón mày!

- Anh chỉ trêu em! - Mạnh lón lén.

Quý ròm khụt khịt mu!i và đảo mắt dòm quanh:

- Mày lên đây một mình hả?

- Dạ.

-Thế cô Tư đâu?

- Mẹ em phải ở trông nhà.

- A! - Quý ròm bỗng kêu - Mày trốn học đi chơi phải không?

- Ðâu có! - Mạnh gãi tai - Tụi em được nghỉ!

- Xạo đi mày! Hôm nay đã đến hè đâu!

Thấy Mạnh bị ông anh mình "tra hỏi" tới tấp, nhỏ Diệp bèn đỡ lời:

- Trường anh Mạnh đang cho người ta mượn làm địa điểm tổ chức gì đấy!

Lời giải thích của nhỏ Diệp làm Quý ròm tròn mắt:

- Trời đất! Sao mày kêu thằng Mạnh bằng anh? Nó là em mày mà!

- Nhưng ảnh... lớn tuổi hơn em! - Nhỏ Diệp bối rối đáp.

Quý ròm nhún vai:

- Nó lớn tuổi hơn thì nó ráng chịu chứ! Mày là vai chị, mày phải kêu nó bằng em!

Mạnh chớp mắt:

- Em cũng bảo chỉ như vậy mà chỉ không chịu!

- Mai mốt lớn lên em sẽ đổi lại! - Nhỏ Diệp chun mũi - Còn bây giờ em vẫn thích gọi như vậy hơn!

Từ lúc Quý ròm đâm bổ ra, bà không nói một tiếng nào. Bà ngồi im lặng bên cạnh, nhường lời cho bọn trẻ và âu yếm nhìn chúng chuyện trò vui vẻ với nhau. Nhưng lúc này thì bà đứng dậy:

- Thôi đừng cãi nhau nữa! - Bà hắng giọng.

- Mạnh đi đường xa bụi bặm, Quý dẫn em ra đằng sau đi tắm đi!

- Cháu tự đi được mà!

Mạnh nói. Nó có vẻ phật ý vì bà xem nó như trẻ con.

Quý ròm chẳng buồn để ý đến thái độ của Mạnh. Nó đưa tay ngoắt:

- Theo tao!

Chẳng biết làm sao, Mạnh đành lẽo đẽo đi theo ông anh. Nhưng Quý ròm không dẫn Mạnh ra nhà sau mà lôi tuốt vào phòng mình.

Mạnh phát hiện ra ngay sự bất thường:

- Anh dẫn em đi đâu vậy?

Quý ròm cười khì:

- Vô phòng tao chơi!

- Bà bảo em đi tắm kia mà!

- Ối dào! Tưởng gì chứ tắm thì lúc nào tắm chả được! - Quý ròm nói, rồi nó đập đập tay lên lưng ông em - Mày vào đây, tao cho mày xem cái này hay lắm.

Bốn chữ "cái này hay lắm" như có phép màu. Mạnh quên ngay lời bà dặn, háo hức đi theo Quý ròm.

Vừa đặt chân qua cửa phòng, nó nhìn thấy ngay mớ chai lọ lỉnh kỉnh Quý ròm bày trên bàn.

- Gì vậy? Nước ngọt hả? - Mạnh liếm môi.

- Mày thích nướt ngọt thì lát nữa tao mua nước ngọt đãi mày! Còn thứ này không phải!

Quý ròm cười cười, vừa nói nó vừa cầm lên một lọ thủy tinh trên bàn. Nó giơ chiếc lọ về phía Mạnh:

- Mày xem đây nè!

Nói xong, Quý ròm khẽ lắc cổ tay một cái. Lọ nước không màu lập tức biến thành màu xanh đậm. Còn thằng Mạnh thì lập tức biến thành thằng người gỗ Pinocchio. Mặt nó ngây ra:

- Ôi, hay quá!

- Chưa hay lắm đâu!

Quý ròm đặt lọ thủy tinh xuống bàn, giọng huênh hoang. Thằng Mạnh chưa kịp hiểu tại sao một trò "độc chiêu" như thế ông anh mình lại cho là chưa hay, mắt nó đã trố lên. Trước mặt nó, chiếc lọ vừa chạm xuống mặt bàn, chất lỏng màu xanh kia đã biến thành màu hồng và trong khi nó chớp mắt định thần cố nhìn cho kỹ thì cái màu hồng nọ đột ngột biến mất. Chất lỏng trong lọ trở thành không màu sắc như cũ.

Trò ảo thuật của Quý ròm khiến Mạnh mê tới. Nó hít hà luôn miệng:

- Hay quá! Hay quá! Anh cho em làm thử một cái coi nào!

Quý ròm nhún vai:

- Mày làm không được đâu!

- Sao lại không được! - Mạnh ngạc nhiên - Thì cầm chiếc lọ lên lắc lắc như anh chứ khó gì đâu!

- Ðâu phải ai cũng lắc được! - Quý ròm nheo mắt - Mày không biết cách lắc, lọ sẽ nổ!

- Nổ?

- Ừ! - Quý ròm gật đầu - Nó nổ y như tạc đạn vậy! Và trần nhà sẽ sập xuống đè tao với mày... bẹp dúm!

Mạnh cười, bán tín bán nghi:

- Anh chỉ dọa em!

- Mày không tin thì cứ làm thử đi! Tao đi tìm chỗ nấp đây!

Quý ròm vừa nói vừa bỏ đi về phía góc nhà.

Sự hăm he của Quý ròm khiến Mạnh lưỡng lự. Nó đứng đực giữa nhà và đưa mắt nhìn chiếc lọ trên bàn với vẻ cảnh giác. Cuối cùng không nén nổi tính hiếu kỳ, nó rụt rè đưa tay cầm lấy chiếc lọ.

Thoạt đầu Mạnh còn sợ sệt giữ chiếc lọ xa xa. Nhưng rồi thấy nó chẳng có vẻ gì muốn phát nổ như ông anh mình "quảng cáo", Mạnh thận trọng kéo chiếc lọ lại gần, ngoẹo đầu ngắm nghía. Chẳng lẽ lọ nước này lại có thể phát nổ? Và nếu nó thực sự nguy hiểm như thế ông anh mình dại gì để trong nhà? Mạnh vừa quan sát vừa nghĩ ngợi và đến khi tin chắc những lời dọa dẫm của Quý ròm chỉ là những lời nói đùa, nó bắt đầu lắc nhẹ chiếc lọ trên tay.

Mạnh lắc chừng hai, ba cái, nước trong lọ đã biến thành màu xanh, hệt như cuộc "biểu diễn" của Quý ròm lúc nãy.

- Thấy chưa! Nước đổi màu rồi đây nè!- Mạnh hớn hở reo lên - Vậy mà anh bảo là sẽ nổ sập nhà! Anh chỉ...

Một tiếng "bùm" phát ra dữ dội cắt đứt ngang lời Mạnh. Kèm theo tiếng nổ điếc tai là những tiếng lắc cắc, leng keng, loảng xoảng thi nhau dội xuống từ trên trần nhà.

Mạnh hồn vía lên mây. Nó ôm lấy đầu, rú lên:

- Ối, chết em!

Thấy thằng em bướng bỉnh của mình mặt cắt không còn hột máu, Quý ròm khoái chí:

- Nằm xuống! Cái trần nhà sắp rơi trúng đầu mày rồi kìa!

Chợt nhác thấy chiếc lọ thủy tinh vẫn còn khư khư trong tay Mạnh, Quý ròm biến sắc, hốt hoảng kêu:

- Coi chừng vỡ lọ!

Nhưng đã muộn, Quý ròm vừa hù một phát, Mạnh đã cuống quít nằm nhoài ra đất, chiếc lọ trên tay đập "bốp" xuống nền nhà vỡ tan, nước chảy lênh láng khắp nơi.

Cùng lúc đó, chiếc nắp thiếc hình tròn từ trên không rơi xuống kêu xủng xoẻng và lăn quanh bốn, năm vòng trước khi lảo đảo lủi vào nằm bẹp trong góc phòng khiến Mạnh càng thêm hãi.

Quý ròm nhăn như bị:

- Rõ là đồ ngốc tử! Có mỗi chiếc lọ trên tay mà cũng không biết giữ cho chắc!

Quý ròm có nói cũng chỉ để mình nghe.

Lúc này, thằng Mạnh chẳng còn tâm trí đâu để nghe những lời càu nhàu của ông anh. Ba hồn chín vía còn ở tận đâu đâu, nó dán chặt người xuống đất, mặt úp len nền gạch bông mát lạnh, nín thở chờ tai họa giáng xuống đầu.

Nhưng rồi chờ hoài, chờ hoài mà thấy trên lưng vẫn nhẹ hẫng, những tiếng động đinh tai nhức óc vừa rồi cũng im bặt, Mạnh dần dần hoàn hồn và thận trọng nghiêng đầu qua một bên.

Ðập vào mắt nó là hai cái chân gầy khẳng gầy kheo của Quý ròm. Một trong hai cái que tăm đó gại gại vào vai nó :

- Còn nghiêng nghiêng ngó ngó gì nữa ! Ngồi lên đi !

Mạnh yên tâm lồm cồm ngồi dậy, và việc đầu tiên của nó là ngước nhìn lên trần nhà. Ðến khi thấy cái trần nhà vẫn còn nằm yên trên cao, không hề sứt mẻ một tí ti, mạnh mới thở phào và đưa tay xoa ngực :

- Thế ra nó không sập !

Quý ròm tủm tỉm :

- Mày bảo cái gì sập ?

- Thì cái trần nhà ấy ! - Mạnh gãi đầu - Anh chã bảo khi chiếc lọ phát nổ thì cái trần nhà sẽ sập xuống và đè mình bẹp dúm là gì !

- Nhưng chiếc lọ trên tay mày có phát nổ đâu ! - Quý ròm nheo nheo mắt - Chỉ khi mày cuống cuồng bò toài ra đất, mày mới làm vỡ chiếc lọ thôi !

Câu nói của Quý ròm rõ ràng ngụ ý chế diễu. Nhưng Mạnh chả có thì giờ để xấu hổ. Nó vùng lên ngơ ngác :

- Ôi,đúng rồi ! Như vậy tiếng nổ vừa rồi không phải do chiếc lọ ! Nhưng nếu thế thì...

- Mày lại đây !

Quý ròm vẫy tay, không để Mạnh nói hết câu. Nó dẫn ông em lại chỗ góc phòng và chỉ tay vào chiếc thùng thiếc đặt trên ghế :

- Mày thấy cái gì đây không ?

Mạnh tò mò nhìn chiếc thùng mất nắp, liếm môi nói :

- Thây ! Chiếc thùng thiếc !

Quý ròm hất đầu :

- Vừa rồi chính nó phát nổ đấy !

Mạnh lộ vẻ nghi hoặc. Nó lại cúi đầu ngắm nghía chiếc thùng. Ðây là chiếc thùng loại năm lít, bốn bên có xoi thành nhiều lỗ nhỏ. Bên trong chẳng có gì đặc biệt ngoài một cây đèn cầy và một chiếc phễu nhỏ gắn sát đáy thùng.

Săm soi một hồi, Mạnh quay sang Quý ròm ngập ngừng hỏi :

- Chiếc thùng nhỏ xíu này mà có thể phát ra tiếng nổ kinh thiên động địa như vừa ro6ì được sao ?

- Mày đừng có coi thường nó ! - Quý ròm chỉ tay vào chiếc phễu - Chỉ cần bỏ một nhúm bột lycopodium hoặ bột mì hay bột bắp khô vào đây là nó đủ sức thổi tung mọi thứ lên trời !

Rồi liếc bộ mặt đang thuỗn ra của ông em, Quý ròm tặc lưỡi nói tiếp :

- Nêu tao dùng chiếc thùng loại 20 lít và đừng xoi các lỗ nhỏ chung quanh thùng để giảm sức ép, nó có thể làm nổ sập cả thành phố ấy chứ !

Chỗ này Quý ròm ba hoa hơi quá trớn. Thành Mạnh dù không rành về "khoa học kỹ thuật" như ông anh của mình nhưng nó cũng thừa biết sức ép của vụ nổ chỉ đủ sức tung chiếc nắp lên trần nhà như nó vừa chứng kiến. Nếu chiếc thùng có nắp lớn gấp mười lần hơn như thế cũng không tài nào làm sập được một tòa nhà, huống chi là cả một thành phố mênh mông. Nhưng Mạnh không buồn cãi lại Quý ròm. Ðầu óc nó đang thắc mắc chuyện khác :

- Nhưng tại sao khi nãy chiếc thùng lại thình lình phát nổ ? Chẳng lẽ nó muốn nổ lúc nào thì nổ hay sao ?

- Thình lình sao được mà thình lình ! - Quý ròm nhếch mép, và khom người moi lên chiếc ống cao su đính lủng lẳng dưới đáy thùng, nó hấp háy mắt giải thích - Ðoạn cao su này được gắn với chiếc phễu. Lúc nãy, khi mày bắt đầu lắc chiếc lọ thì tao ngồi thụp xuống và len lén thổi vào chiếc ống này. Thế là "bùm" và lập tức có đứa són ra quần...

Quý ròm chưa nói dứt câu đã la lên oai oái. Thằng Mạnh nhảy xổ vào và vừa thu nắm tay đấm thùm thụp lên tấm lưng còm nhom của ông anh, nó vừa ngoác miệng hét tướng:

- Anh này nè! Anh "chơi ác" làm em sém tí nữa đứng tim nè!

Quý ròm loi choi nhảy tránh và nhe răng cười:

- Mày mới là đứa "chơi ác"! Tao giỡn với mày có chút xíu mà mà lại đi đập vỡ mất chiếc lọ bảo bối của tao!

- Tại anh chứ bộ!

Quý ròm đang định trêu ông em thêm mấy câu nữa thì bà và nhỏ Diệp đã hiện ra ở cửa phòng.

- Cái gì đùng đoàng trong này thế? - Bà nghiêm giọng hỏi.

- Dạ có gì đâu ạ! - Quý ròm gãi gáy - Chắc là ai đốt pháo ở ngoài đường!

Bà chưa kịp lên tiếng thì nhỏ Diệp đã láu linh quệt hai ngón tay lên má:

- Lêu lêu! Nói dối mà cũng không biết cách! Chẳng lẽ anh quên là Nhà nước đã cấm đốt pháo mấy năm nay rồi hay sao?

Bộ tịch nhơn nhơn của nhỏ Diệp làm Quý ròm muốn lộn ruột. Nhưng biết mình bị hớ, Quý ròm đành ngậm bồ hòn làm ngọt. Nó cười lấp liếm:

- Ờ há! Thế mà tự dưng tao lại quên bẵng đi mất!

- Cháu còn quên nhiều thứ lắm! - Bà hừ mũi, lúc nãy bà đã nhìn thấy những mảnh chai vỡ đang tung tóe trên nền nhà, vì vậy giọng bà đã nghiêm lại càng nghiêm - Cháu hứa là sẽ không bày những trò gây ra tiếng nổ, thế mà hôm nay suýt chút nữa cháu đã làm sập nhà! Cứ kiểu này thì bà phải méc lại với ba cháu thôi!

Câu nói cuối cùng của bà rõ là có ý hăm dọa. Quý ròm xanh mặt:

- Ðừng, bà ơi! Bà đừng méc với ba cháu! Cháu có cố ý gây ra tiếng nổ đâu!

Nhỏ Diệp vọt miệng:

- Không cố ý nhưng mà cố tình!

Cái trò "thọc gậy bánh xe" của nhỏ em tinh quái khiến Quý ròm tức muốn nổ đom đóm mắt. Nó nghiến răng ken két, nếu không có bà dám nó đã nhảy xổ lại "nhai xương" nhỏ Diệp rau ráu rồi. Nhưng tội cũ chưa gỡ được, Quý ròm chả dại gì gây thêm tội mới. Cố bấm bụng phớt lờ sự khiêu khích của nhỏ Diệp, nó nhìn bà phân bua:

- Cháu nói thật đấy! Cháu chẳng cố tình đâu! Tại thằng Mạnh nó bất cẩn nó làm vỡ chiếc lọ hóa chất của cháu, thế là bà nghe "bùm" một tiếng nho nhỏ thế thôi!

Quả như Quý ròm nghĩ, bà chưa nhìn thấy chiếc thùng thiếc ở góc phòng và nếu thấy có lẽ bà cũng không nghĩ tiếng nổ vừa rồi phát ra từ đó. Vì vậy, nghe Quý ròm giải thích, vẻ mặt nghiêm nghị của bà liền dãn ra mặc dù cái tiếng nổ khủng khiếp mà bà nghe thấy dứt khoát chẳng phải là tiếng "bùm" "nho nhỏ" như thằng cháu của bà mô tả. Bà chậm rãi quay sang Mạnh đang đứng khép nép kế bên:

- Anh Quý nói có đúng không hở cháu?

Biết ông anh ranh mãnh đang tìm cách đố riệt tội trạng lên đầu mình nhưng Mạnh chẳng còn cách nào khác hơn là nhăn nhó gật đầu:

- Dạ, đúng ạ!

Thấy thằng Mạnh xuất sắc trong vai "Lê Lai cứu chúa" không thua gì nghệ sĩ cải lương hạng nhất, Quý ròm mừng rơn. Do đó khi bà hăm he trước lúc bước ra cửa:

- Nhưng bà chỉ tha cháu lần này thôi nhé! Lần sau dù là vô tình hay cố ý, bà cũng nhất định không bỏ qua đâu đấy!

Nó toét miệng cười và hớn hở đáp ngay:

- Bà cứ yên tâm! Sẽ không có lần nào nữa đâu ạ!