Chương 1 - Anh Hùng Kiểm Ca

Hôm nay trời khá nóng, sức nóng của mặt trời chiếu vào da, có thể nướng chín cả bánh.

Nghê Tử đưa mắt nhìn xung quanh, ánh nắng bao trùm của một khu vực lớn rồi thở thật sâu cảm khái: "Sa trường thu điểm binh..."[1]

[1] Dịch nghĩa: Mùa thu, những người lính diễn binh trên chiến trường.

Thầy giáo thể dục vô cảm nói: "Bảo em chạy cơ mà, sao còn chưa chạy?"

"Em chạy ngay..."

Nghê Tử hít sâu, chuẩn bị tư thế xuất phát, chờ hiệu lệnh bắt đầu, cô đột nhiên hỏi: "Thầy ơi, thấy có thể cho em mượn cái mũ một chút không? Coi như đây là cơ hội cho thầy tích đức"

Thầy giáo thể dục chắp tay sau lưng, mặt không đổi sắc nói: "Em nói thêm bao nhiêu câu thì thầy sẽ cho em chạy thêm bấy nhiêu vòng, em có tin không?"

Hừ, thật là lãnh khốc vô tình, lạnh như băng sương.

Nghê Tử lắc đầu thở dài, hít sâu chạy về trước, nhanh chóng để lại một câu: "Em tin."

Thầy giáo thể dục: "..."

Thầm Thư chậm rãi đuổi theo sau, nói một câu: "Cậu có chạy nổi không đấy?"

Nghê Tử liên tiếp lắc đầu, nói: "Khó lòng mà chịu nổi!"

...

Nghê Tử chạy xong một vòng, mồ hôi trên người đổ ròng ròng, đảo mắt thấy trán Thầm Thư trượt xuống hai giọt mồ hôi, hâm mộ không thôi.

Cô thở phì phò hỏi: "Tuyến mồ hôi của cậu... bị tắc nghẽn sao?"

Thầm Thư cũng thở gấp trả lời: "... có lẽ là vậy"

Thầy giáo giương giọng hô to: "Tập thể lớp sáu, giải tán tại chỗ!!"

Nghê Tử lập tức chạy về phía bồn hoa bên cạnh ngồi nghỉ, mới vừa lấy khăn ướt ra thì một quả bóng bay tới, không màng thế sự va vào vai cô.

Cô bị dọa sợ cầm lấy khăn giấy ướt trong tay run rẩy trong gió, không cam lòng gạo thét kháng nghị, tức giận bất bình...

Cô nghiến răng tức giận: "Chỗ này không phải sân bóng rổ!!"

Thầm Thư đỡ cô, trong tay cầm một tờ khăn giấy ướt, giúp Nghê Tử lau trán, buồn cười hỏi: "Ngài sợ hãi sao, phượng thể [2] không việc gì chứ?"

[2] Phượng thể: giống như long thể, phượng thể thường được dùng để nói về nữ.

Nghê Tử mơ màng sắp xỉu, ánh mắt vô định: "Trẫm cảm thấy hơi chóng mặt..."

Hà Mục Dương chạy đến nhặt bóng, thổi qua tới phong tham cùng một cổ mùi mồ hôi.

"Nghê Tử, không sao chứ? Thật xin lỗi, tớ vô tình đánh trượt."

Nghê Tử lấy tay che trán, không muốn lên tiếng, xua xua tay tỏ vẻ mình không sao.

Hà Mục Dương thấy sắc mặt cô không tốt lắm, không giống như không có chuyện gì.

Sau khi tiết thể dục là đến tiết toán. Tiếp theo lại là tiết thể dục tập thể.

Nửa lớp học đã đi xuống lầu, không gian trong lớp học trở nên thanh tĩnh hơn đôi chút.

Kiểm Diệc vẫn còn ngồi ở trong phòng học, đeo tai nghe, cầm di động... Chơi Anipop [3].

[3] Anipop: là một trò chơi nổi tiếng ở Trung Quốc, có cách chơi tương tự những game xếp hình như Candy Crush Saga.

Cố Khâu chạy lại từ phía sau, vỗ vỗ vai anh "Kiểm Diệc, Kiểm Diệc!"

Kiểm Diệc không phản ứng, tập chú vào trò chơi, mãi đến khi cảm giác cánh tay mình bị ai đó đụng phải, anh mới tháo tai nghe, nghiêng mặt nhìn về phía sau.

Mặt mày thanh túc, ánh mắt lãnh đạm.

Cố Khâu cười hì hì hỏi: "Dùng khuôn mặt vô cảm để chơi một trò chơi đáng yêu, không cảm thấy có lỗi với nó sao?"

Kiểm Diệc tiếp tục nhìn cậu, không trả lời.

Cố Khâu lại cười hì hì hỏi: "Tiếp theo là tiết thể dục, muốn tới học không?"

Kiểm Diệc quay lại nói: "Không rảnh."

Cố Khâu loạng choạng ghế dựa, cảm thấy cần lời: "Lại đi đến phòng y tế sao? Phòng y tế gần như trở thành nhà của cậu luôn rồi."

Kiểm Diệc mang tai nghe vào, không phản ứng lại.

Đến tận 5 phút trước khi vào lớp, anh mới đứng lên, tầm mắt không rời khỏi màn hình di động, chậm rãi đi ra khỏi phòng học.

...

Mới chuẩn bị vào phòng học Hà Mục Dương thấy anh, lập tức đi qua, liếc mắt một nhìn màn hình di động, cười trêu ghẹo: "Ai da, Kiểm ca của tôi, cậu si mê một trò chơi đáng yêu như vậy. Thật bất ngờ?"

"Fuck!" Kiểm Diệc kéo tai nghe xuống, nhìn cậu nói: "Có thể lăn xa một chút không? Nếu còn lại đây sẽ chết."

Hà Mục Dương "Chậc" một tiếng: "Cậu có thể đánh tớ sao?

"Cút ra!"

Kiểm Diệc lúc này không mang tai nghe lên chơi lại ván game khác.

Lớp sáu và lớp bảy là huynh đệ, ngày thường học sinh qua lại lớp nhau rất nhiều.

Khi Kiểm Diệc xuống lầu, anh thấy một cảnh tượng kịch tính hiện trước mặt.

Nghê Tử được Thầm Thư đỡ lên cầu thang, nhịn không được nức nở: "Tớ là một thiên kim tiểu thư thân thể yếu đuối mong manh... Không sao, tớ tuy thân thể nhu nhược, nhưng ý chí kiên định."

Thầm Thư tán thưởng: "Ba thước hộ mệnh, một thân ngạo cốt."[4]

[4] Ba thước: 1m; Ngạo cốt:ngạo cốt" 傲骨 bản chất cứng cỏi, không chịu khuất phục, "ngạo khí" 傲氣 tính tình bất khuất.

Lời phối hợp này không nhanh không chậm, vô cùng tự nhiên.

Biểu cảm phong phú, uống cốc nước sôi để nguội cũng có thể diễn thành một vở kịch.

Kiểm Diệc nghĩ vậy.

Nghê Tử ngẩng đầu, thấy Kiểm Diệc ở trên nhìn mình, cả người đột nhiên run lên.

Liếc mắt một cái cũng đã để lại ấn tượng khó quên, chỉ một ánh nhìn có thể tạo ra sát thương ngang với "băng phách ngân chân" [5], đúng là dọa người.

[5] Băng Phách Ngân Châm: ám khí độc môn của phái Cổ Mộ, âm độc hơn rất nhiều, người bị trúng phải ngân châm, mặt mày tím tái, tay chân lạnh cóng, như bị đóng băng nếu không có thuốc giải sẽ chết vì cóng.

Có thể vị soái ca tiểu bạch kiểm lớp bên cạnh này bị sự hài hước của cô hấp dẫn?

Không thể nào?

Nghê Tử đứng yên, một cử động nhỏ cũng không dám làm, khẩn trương đến mức suýt nữa thì quên cả việc hít thở.

Dáng vẻ đang dẩu mông hiện tại của cô đúng là không quá đẹp mắt.

Kiểm Diệc mắt liếc qua một cái, tiếp tục xuống lầu.

Sau khi anh đi xa, Nghê Tử hít thở dồn dập, hỏi: "Thầm Thư, cậu có cảm thấy bạn học lớp kế bên Kiểm Diệc quá mức đáng sợ không?"

Thầm Thư không dám gật bừa: "Đúng là rất dọa người..."

...

Buổi tối là tiết tự học, Nghê Tử cùng Thầm Thư trước khi vào học đi đến nhà vệ sinh một chút, cô bỗng cảm thấy bàng quang sông cuộn biển gầm, đành phải vội vội vàng vàng vào toilet đến cả điện thoại cũng không kịp mang theo.

Cô vừa bước vào, đẩy cửa thì đột nhiên ánh đèn tắt.

Trong nháy mắt cô chìm vào bóng tối.

Điều khiến cho cô hít thở chính là bệnh quáng gà, trong bóng đêm, cô luôn cảm thấy không an toàn, nguy hiểm trận ngập, thậm chí còn buồn cười đến mức hoài nghi không khí có độc.

Cô chạy nhanh ra khỏi toilet, vừa sờ soạng bờ đường để đi vừa thuận tiện kêu Thầm Thư bật đèn, đôi tay với với về phía trước.

Trong bóng đêm, cô sờ trúng một... Bức tường?

Giờ khắc này cô tự hỏi tại sao mình không biết võ, trong nháy mắt cả đầu óc đều là nghĩ đến yêu quái, hồ yêu? Hầu tinh? Cô hoảng sợ, cả người như chìm trong hầm băng, từ đầu đến chân không còn một chút độ ấm.

Ý thức tự bảo vệ của bạn thân bộc phát mạnh mẽ, cô lập tức từ túi quần rút ra một lá bùa màu vàng, vô cùng trung nhị [6], cảm thấy thẹn chỉ trước Cửu Trọng Thiên [7], cô hô to một tiếng: "Tà ma lui tán!!"

[6] Trung nhị (中二) Xuất phát từ cụm từ "bệnh trung nhị" (gọi là chứng mồng hai) là tục ngữ của người Nhật Bản - chỉ sơ trung năm hai (tương đương với lớp 8 bên mình), thanh thiếu niên ý thức về cái tôi quá lớn đặc biệt là trong lời nói và hành động, tự tưởng coi mình là trung tâm. Mặc dù gọi là "bệnh" nhưng nó không cần thiết phải chữa, y học cũng không cho vào "bệnh tật". Ở Việt Nam, "bệnh trung nhị" có tên gọi khác là "bệnh tuổi dậy thì".

[7] Cửu Trùng Thiên có nghĩa là chín tầng trời, ý chỉ khắp cõi trời đất nơi Mẫu Thượng Thiên cai quản trốn tiên cung, thượng giới.

"..."

Gió đêm gào thét, trong chớp nhoáng một ánh sáng thiêng liêng chiếu thẳng vào như phật quang.

Cuối cùng cô cũng thấy rõ.

Ánh sáng kia không phải phật quang mà nó từ đi động của Thầm Thư.

Cùng lúc đó, cô cũng thấy lòng bàn tay mình đang đặt trên trán Kiểm Diệc, còn mang theo một lá bùa vàng.

Ngay lúc đó, cô ý thức sâu sắc rằng mình đã phạm phải tội lớn ngập trời.

Sau đó, cô bỏ lại người bạn của mình, chạy trốn.

...

Kiểm Diệc là học bá, điều này không thể nghi ngờ.

Nhưng người học bá này, lại không mang trong mình hình tượng truyền thống của một người học bá.

Theo tư liệu mà Nghê Tử tìm hiểu, Kiểm Diệc đánh nhau rất lợi hại, đánh nhau ẩu đả từ trước đến nay không hề nương tay, thuộc hạ huynh đệ trải rộng khắp trường học mỗi nơi một góc.

Rất tùy hứng, quả thực vượt qua khuôn khổ truyền thống.

Chủ nhiệm lớp sáu nhiều lần tỏ vẻ: Kiểm Diệc học tập rất tốt, lớn lên soái nhưng phẩm hạnh cần phải điều chỉnh lại nhiều.

Nhưng là nhân tài như vậy khiến nhiều nữ sinh "say nắng"!

Trong tất cả các phương diện, thành tích ưu tú, diện mạo cao ráo, tính tình kiêu căng lãnh đạm, tùy hứng đều khiến người thích.

Theo dân gian đồn đoán.

Học kỳ trước có nữ sinh lấy hết can đảm thổ lộ Kiểm Diệc, nhưng bạn nữ này lại chọn sai thời điểm, làm phiền anh chơi Anipop, khiến anh thua game.

Sau đó bị các huynh đệ anh vây quanh... Ách, nghe nói là bị như vậy như vậy như vậy như vậy đối đãi, nghe thật là nhẫn tâm!

Cụ thể chi tiết ra sao, tạm thời không tiện tiết lộ.

Tóm lại mỗi khi đề cập đến chuyện này, Nghê Tử cảm thấy vô cùng sợ hãi... Run bần bật.

Cả đêm, cô trắng đêm khó ngủ, trong lòng thấp thỏm bất an.

Ngày hôm sau, cô thấy chết không sờn, tìm anh xin lỗi.

Khi cô đi đến cửa sau của phòng học thì thấy Kiểm Diệc đang bước ra,

- --

Anh đang hóng gió, nhìn rất trong sáng.

Rất đẹp trai.

Ngày thường Nghê Tử cùng Kiểm Diệc cũng không có nói chuyện qua, lớp hai người cùng chung một dãy nhà, ngày thường ngẩng đầu không thấy cúi đầu thấy, nhưng Nghê Tử đối với anh có một loại tâm trạng sợ hãi.

Nỗi sợ hãi này chính là cảnh cô đánh vào trán anh mà sinh ra, khi đó anh toàn thân đang đang sát khí, đặc biệt anh nhìn liếc mắt qua một cái, anh đã nhìn thấy cô.

Cho nên Nghê Tử đối với anh, từ trước đến nay là tránh được nên tránh, ở trước mặt, cô vẫn luôn im như ve sầu mùa đông.

Trên lý thuyết, cô cùng Kiểm Diệc là bạn cùng trường, lớp học kế nhau, dù quan hệ không đủ tốt để hỗ trợ lẫn nhau nhưng cũng nên bảo qua cho nhau.

Đáng tiếc, thực tế lại khác.

Giống như tối hôm qua, cùng anh lần đầu tiên chính thức giao tiếp, tư nhiên lại chưởng vào trán anh một cái, một chưởng này, đem quan hệ của cô và Kiểm Diệc "Ai theo đường nấy".

Trời ạ!

"Tìm tôi có việc gì?"

Anh mở miệng, kịp thời cứu lấy đầu óc sắp mắc cạn của Nghê Thử, cô phục hồi lại tinh thần.

Hấp tấp nói, đầu lưỡi đánh nhau, hàm răng run lên, từ đáy lòng khen tặng một tiếng: "Anh hùng!!"

Chỉ thiếu việc quỳ xuống.

Câu nói "Anh hùng" này, cũng khiến cô không hiểu nổi chính mình.

Cô nói một tiếng này, khiến anh sửng sốt.

Cô nhanh chóng cúi đầu khom lưng, vội vội vàng vàng xin lỗi: "Đêm qua có nhiều đắc tội, tại hạ lại đây cùng ngươi tạ lỗi."

Kiểm Diệc: "..."

Vì biểu tình của mình hết sức thành khẩn, cô tính toán dâng lên hai viên kẹo "Tớ có hai viên kẹo đường..."

Kiểm Diệc: "Không cần."

Anh vô tình từ chối.

Sau đó, cô nhìn anh cười ngượng ngùng, nhanh chóng xuống sân khấu.

Thật ra là bị anh dọa chạy.

Quả thực túng đến thiên nộ nhân oán!!

Lời xin lỗi của cô ngạo cốt như vậy, thịnh thế mỹ nhan như vậy.

...

Sau khi trốn về phòng học, cả người cô suy yếu vô lực, từng ngụm từng ngụm mà hô hấp, tay còn đang run rẩy.

Thầm Thư kịp thời đưa một chai nước khoáng lại, nói: "An ủi."

"Cậu nói xem" Nghê Tử ôm nước khoáng, ngơ ngác nói: "Về sau tớ thấy đến Kiểm Diệc có cần phải đi đường vòng không?"

"..."

Nghê Tử rút một lá bùa màu vàng ra, khoanh tay lại cầu xin các vị thần linh ban phước lành.

...

Sau đó, Nghê Tử vừa thấy anh liền hận không thể tại chỗ đào hố, tự chôn, tình huống như vậy giằng co một tuần, cho đến thứ năm buổi chiều tiết thể dục.

Nghê Tử trong tiết thể dục chạy một vòng, khuôn mặt trắng nõn có vẻ... Tái nhợt.

Sau khi kết thúc xong tiết toán, cả người có vẻ suy yếu vô lực, đến cả hô hấp cũng có chút khó khăn.

Thầm Thư nhịn không được hỏi: "Thật sự không có việc gì chứ?"

Nghê Tử khóc chít chít, nói ra chân tướng: "Thời gian hành kinh ngày đầu tiên, như lâm đại địch..."

Thầm Thư suy nghĩ một chút, đành phải nói với thầy giáo.

Nghê Tử sắc mặt tái nhợt, tương đối có sức thuyết phục.

Thầy giáo bất đắc dĩ, nói: "Vậy em nào đem Nghê Tử đến phòng y tế đi."

"Em đi em đi!!" Mạnh Bạch nhấc tay tự tiến cử: "Thầy giáo để em đưa Nghê Tử đi cho, em khá khoẻ, cậu ấy nếu ở trên đường ngất xỉu em có thể khiêng được."

"Cậu trên đường mới ngất xỉu đấy!" Nghê Tử dùng hết hơi còn thừa lại nói vô cùng nhiệt tình.

Thầy giáo suy nghĩ một lúc, cảm thấy cũng không phải không có khả năng, gật đầu đồng ý.

Dọc đường đi, Nghê Tử cả người ăn vạ Mạnh Bạch.

Mạnh Bạch mặc dù cao bằng cô nhưng trọng lượng lại lớn hơn cô "Cậu có thể vận dụng hai chân một chút không?"

Nghê Tử vòng tay qua cổ Mạnh Bạch, suy yếu nói: "Không phải khiêng được sao?"

Mạnh Bạch chống eo, thở phì phò nói: "Tớ chỉ muốn tránh kiểm tra miệng đầu giờ của thầy dạy toán thôi."

Nghê Tử miễn cưỡng chống đỡ mình rồi nói "Đừng nói nhảm nữa, đường còn dài, đi nhanh lên!"

Phòng y tế không có người nhưng bên trong có mở điều hòa, ngồi hóng mát cũng không tồi.

Nghê Tử nằm ở trên giường bệnh, hai mắt nhìn bức màn màu lam.

Mạnh Bạch ngồi ở mép giường hỏi: "Cảm giác thế nào?"

"Cậu thử nghĩ xem? Đau bụng kinh cậu trải qua như thế nào?"

"Có muốn ăn cái gì không?"

Nghê Tử đột nhiên ngồi dậy, tay bắt lấy khăn trải giường, hai hàng lông mày nhíu chặt.

Mạnh Bạch hoảng sợ, khẩn trương hỏi: "Làm sao vậy? Ra ngoài à?"

Nghê Tử khẽ cắn môi, nói: "Là một cơn sóng! Vô! Cùng! Hung! Hãn! tới rào rạt!"

Mạnh Bạch cười điên cuồng, bỗng nhiên nụ cười cứng đờ, hỏi: "Chờ lát nữa sẽ tràn chứ?"

Nghê Tử cũng sửng sốt "Tớ không mang đến."

"Nếu không chờ một chút đợi cô y tế về mượn?"

"Nhìn xem có hay không đi..."

Lúc này, Nghê Tử nghe được cửa có người mở, tiếp theo là tiếng giày cao gót chậm rì rì đạp lên mặt đất.

Hai người kinh hỉ liếc nhau, còn chưa nói lời nào, cô y tế đã lên tiếng --- "Kiểm Diệc?"

"..."

Nghê Tử cùng Mạnh Bạch hai mặt nhìn nhau, không dám hé răng.

Đại khái an tĩnh hai ba giây, giường bệnh kế bên vang lên một giọng nói lười biếng trầm thấp --- "Dạ."

Nghê Tử hai mắt mở to, kém chút nữa mất đi ý thức

Cô y tế nói: "Nhớ phải tham gia tiết thể dục chứ, đừng mỗi lần như vậy đều trốn xuống đây."

Kiểm Diệc nói: "Thời tiết quá nóng."

Cô y tế lại nói: "Mùa đông cũng không thấy em học thể dục."

Kiểm Diệc lại nói: "Thời tiết quá lạnh."

Lúc sau bọn họ còn nói cái gì đó, Nghê Tử đã không có lỗ tai để nghe.

Cô đem mình vùi vào trong chăn, ý chí, tinh thần sa sút, không thể vui vẻ trong một thời gian dài.

04/10/2020