Chương 1

gười ta mách tôi rằng Paradise Palms là một vùng dễ mến, quả là khi đến đây, tôi lặng người thán phục. Vùng đất này tuyệt đến mức tôi phải dừng chiếc Buick lại để chiêm ngưỡng kỹ càng hơn.

Thành phố uốn quanh vịnh hình vòng cung có hàng cây số cát vàng, có đại dương màu ngọc bích và vô vàn dừa. Nhà cửa thấp, tường trắng, mái đỏ. Vỉa hè nào cũng trồng hoa. Trên đường phố, trồng đủ mọi thứ hoa, cây xanh đẹp như giấc mơ đầy màu sắc đến choáng mắt.

Ngắm hoa xong, tôi ngắm đến đàn bà, con gái - từ người đi xe hơi, người đi bộ cho đến cả người đi xe đạp. Đẹp hết chỗ nói, không có người nào ăn mặc quá mức cần thiết cả. Đã lâu lắm tôi mới được dịp rửa mắt như thế.

Khó có thể tìm đâu được chỗ nghỉ mát tuyệt hơn. Tôi đang đi nghỉ. Bốn tháng vừa qua, tôi miệt mài vất vả trong các sòng bạc ở Nữu Ước không phải chỉ thỏa chí vui chơi đâu. Tôi đã tự hứa là sẽ tìm được một nơi nghỉ mát xứng đáng đầy đủ tiện nghi khi tôi được ít nhất hai mươi ngàn đô la. Khi đánh được mười lăm ngàn, tôi suýt bị thua hết, nhưng tôi trụ được vững dù mắt có nổi quầng thâm, lại ăn hai viên đạn và mệt nhoài. Ai ăn được hai mươi ngàn đô mà chẳng có kẻ thù. Tôi có nhiều kẻ thù đến nỗi về sau, đi đâu cũng phải đi xe bọc thép. Ban đêm tôi bày báo chí quanh giường để không ai có thể tấn công mình lúc đang ngủ. Tôi để súng vừa tầm tay ngay cả trong phòng tắm.

Tôi được bạc và nổi tiếng như cồn. Người ta kháo nhau rằng bất cứ ở đâu cũng không có ai rút súng bắn nhanh hơn tôi. Có lẽ đúng thế. Nhưng có điều tôi giấu mọi người là tôi tập bắn đều đặn hai giờ mỗi ngày. Tôi hạ địch thủ nhưng không mang tội giết người. Ngay cả cảnh sát cũng phải công nhận như thế. Mỗi khi tôi hạ gã nào, tôi cũng cẩn thận để địch thủ rút súng trước, có mặt nhân chứng. Tôi rút súng ra bắn trước khi đối phương có đủ thì giờ bóp cò. Bắn được như thế không dễ đâu, phải rèn luyện căng lắm mới được. Tôi không bị bỏ tù lần nào cả.

Kiếm được tiền rồi, mua xong xe hơi hiệu Buick, tôi liền lái xe đến Paradise Palms sẵn sàng nghỉ xả hơi.

Trong lúc tôi ngắm gái, một gã cảnh sát giao thông bước lại gần xe, chào tôi. Thật thế đấy! Hắn đặt chân lên bậc xe, nói:

-  Thưa ông, ông không được đậu xe ở đây!

Một gã cảnh sát mà lại thưa tôi là "ông"! Thế có lạ không!

-  Tôi vừa mới đến đây. - Tôi vừa nói vừa nổ máy xe. Tôi đến nghẹn thở. - Mẹ kiếp! Tuyệt quá!

Gã cảnh sát mỉm cười, nói:

-  Cảnh ở đây đẹp, phải không ông? Khi mới đến đây lần đầu, tôi thề với ông là mắt tôi mở to như đèn ô tô đấy.

Tôi đáp:

-  Đúng vậy! Cứ ngắm con gái kìa! Các cô nàng làm mắt tôi như có tia X quang vậy. Tôi cứ muốn như thế này mãi, không dám quay đầu đi vì sợ họ biến mất.

Gã cảnh sát mơ màng nói:

-  Nên ngắm các nàng ngoài bãi biển, các nàng chẳng để tâm đến tác dụng với cánh đàn ông chúng mình đâu.

-  Chính vì thế mà tôi thích họ đấy.

Gã cảnh sát gật đầu nói:

-  Tôi cũng vậy, nhưng ở đây, ông chẳng xơ múi gì đâu. Đến mệt mắt, vẹo cổ đi mà thôi!

- Anh muốn nói tán được họ không dễ dàng chăng?

Hắn huýt sáo nhỏ:

-  Phải dùng cần trục mới kích thích được họ!

-  Vậy là tôi nắm được ít nhiều ở đây rồi.

Nói xong, tôi hỏi gã địa chỉ khách sạn Palm Beach. Hắn thở dài, nói:

-  Một khách sạn nổi tiếng đấy! Khách sạn này sẽ làm ông hài lòng. Ngay cả món ăn cũng ngon nữa.

Hắn giải thích mấy điều cần thiết.

Hai hay ba phút sau, tôi đã có mặt ở khách sạn. Cuộc đón tiếp tôi ở khách sạn làm hài lòng ngay cả nhà tỉ phú. Một tốp bồi mang hành lý, lại có người lái xe Buick vào ga-ra và hai người bồi mặc áo xanh và vàng nâng bổng tôi lên thềm. Cứ như nhân viên phòng lễ tân quì mọp bốn chân trước mặt tôi vậy!

-  Thật hân hạnh cho chúng tôi được tiếp đón ông tại đây, ông Cain. - Hắn vừa nói vừa chìa phiếu đăng ký và bút viết cho tôi. - Phòng tôi đã sẵn sàng. Nếu không ưng ý, ông chỉ việc báo cho chúng tôi thôi.

Tôi không quen được cư xử lễ độ như vậy, nhưng tôi cứ làm bộ như đã thạo. Tôi bảo hắn là tôi rất khó tính trong việc chọn chỗ quan sát và hắn phải tìm cho tôi chỗ tốt mới được.

Phòng ấy tốt thật. Tôi có riêng một bao lơn, một phòng khách nhỏ và cả phòng tắm riêng nữa.

Tôi ra ban công ngắm bãi biển, hàng dừa và đại dương. Thật là phi thường, ở bên trái, tôi có thể thấy cả bên trong các phòng khác trong khách sạn. Trong phòng đầu tiên, tôi được ngắm một cảnh kể ra đáng giá hơn nhiều cảnh trong các hộp đêm ở một số phố nhỏ ở Nữu Ước, hơn nữa nó lại hết sức đặc biệt. Cô bé tôi ngắm được rất đáng đồng tiền bát gạo. Mỗi tay cô chỉ cầm có một quả tạ, thế thôi! Có thể đó là một cảnh tập thể dục theo phương pháp khỏa thân. Cô bé trông thấy tôi, trước khi chuồn, gởi cho tôi một nụ cười như muốn nói "Chúng mình có thể chung vui với nhau đấy, cưng ạ".

Tôi ngỏ với gã lễ tân đi theo rằng phòng có chỗ ngắm cảnh hoàn toàn vừa ý tôi.

Sau khi gã đi rồi, tôi lại ra ban công hy vọng lại được ngắm những quả tạ một lần nữa nhưng bị thất vọng.

Đứng chưa được ba phút thì điện thoại reo. Tôi đến trả lời, tưởng có người gọi lầm:

- Ông Cain, phải không ạ?

Tôi trả lời rằng phải.

-  Chúc ông được vui vẻ ở Paradise Palms - Giọng nói tiếp tục, một giọng nam trầm, khỏe khoắn có độ rung của một người nước ngoài. - Speratza nói đây. Tôi là chủ sòng bạc. Tôi hy vọng rằng ông sẽ đến chơi ở sòng chúng tôi. Chúng tôi đã nghe danh ông.

-  Thế à! - Tôi hể hả, nói - Hay quá! Chắc là tôi sẽ vui lòng đến thôi. Tôi đang nghỉ mát nhưng có ai cản tôi đánh bạc đâu.

-  Chúng tôi có một sòng bạc đẹp ở đây, ông Cain ạ. - Gã kia vẫn ngọt ngào nói tiếp - Sòng bạc sẽ làm ông hài lòng. Tối nay được không? Ông có rảnh không?

-  Chắc là được, ông cứ tin ở tôi.

-  Cứ nói là đến thăm tôi: Don Speratza. Tôi sẽ tiếp đãi ông. Ông có bạn gái đi theo không vậy?

-  Lúc này chưa có nhưng ở đây thiếu gì.

-  Họ không dễ dãi đâu, ông Cain ạ - Gã vừa cười vừa nói - Tôi sẽ kiếm cho ông một cô. Chúng tôi ít được tiếp những khách nổi tiếng như ông. Để tôi lo cho. Ông không thất vọng đâu.

Tôi cảm ơn hắn và gác điện thoại.

Mười phút sau, điện thoại lại reo. Lần này là một giọng nam trầm tự xưng là Ed Killeano. Tôi không quen biết hắn. Tôi bảo hắn rằng tôi hài lòng.

- Tôi được tin anh tới, Cain ạ. Tôi muốn nói rằng chúng tôi rất vui mừng gặp anh ở đây. Nếu tôi có thể làm gì cho anh vừa lòng, đừng quên báo cho tôi. Ở khách sạn, người ta sẽ cho anh biết cách tìm tôi ở đâu. Chúc anh vui vẻ.

Hắn gác điện thoại xuống trước khi tôi nghĩ được cách nói.

Tôi tò mò, hỏi phòng lễ tân để biết Ed Killeano là ai. Hắn hạ thấp giọng cho biết đó là ông thị trưởng, làm như chính ông ta là lãnh tụ vậy.

Tôi cám ơn và lại bước ra ban công.

Mặt trời chiếu trên bãi biển vàng ối. Đại dương lấp lánh hàng dừa đong đưa ngọn trước làn gió nhẹ nhàng uể oải. Paradis Palms lúc nào cũng đẹp. Tôi tự nhủ cảnh đẹp như thế có thật không?

Tôi có cảm giác như đang có cái gì dở dang, ngấm ngầm mưu tính gì đây.

***

Tôi lại lái xe đi dọc đại lộ Đại dương. Có rất nhiều xe chạy, tôi giảm tốc độ, chạy từ từ. Không khí ấm và mặn của biển đầy ắp mũi tôi. Sóng vỗ vang tai tôi.

Đó là một đêm được tả trong tiểu thuyết. Sao trên trời giống như bụi kim cương rắc trên thảm nhung xanh.

Qua hai phố nữa, tôi tìm thấy một lối đi sáng sủa dẫn tới tòa nhà lớn, cửa trang trí kiểu cách bằng đá cẩm thạch màu xanh xám làm bằng thủy tinh hay sứ hoặc thứ gì đấy mà tôi không biết. Tòa nhà có gắn bảng "SÒNG BẠC" bằng chữ to ở tầng thứ nhất. Cả tòa nhà được chiếu bằng ánh sáng gián tiếp. Thật là dễ chịu.

Những nút đồng của người gác cửa da đen choe chóe dưới ánh đèn điện. Hắn mở cửa xe và một người da đen khác lái xe tôi vào gara.

Tôi bước vào mái hiên xanh và đứng trước dãy hành lang hai bên thiết kế những phòng riêng rất kín đáo, mỗi phòng có số.

Cuối hành lang có một cửa tò vò, bên cạnh có một quầy do cô gái tóc vàng hoe làm nhiệm vụ giữ trang phục.

-  Thưa ông, ông gởi gì ạ? - Cô gái hỏi tôi giọng mũi - Tôi nhìn cô trân trối. Cô mặc áo che ngực nhỏ xíu vừa vặn bằng vải xa tanh xanh, cắt tới thân, buộc bằng những vải đen rất lỏng. Chắc hẳn cô chẳng mặc gì bên trong.

Tôi nháy mắt thân thiện, trao cho cô cái mũ. Tôi lịch thiệp nói:

-  Ở đây trông vừa mắt thật.

Cô gái thở đánh sượt, trả lời:

-  Cứ nghe nói kiểu này tôi đau tim mất. Vì nghề nghiệp mà tôi phải để cho khách ngắm đấy.

Ngừng lại để mồi điếu thuốc một lát, tôi hỏi:

-  Ngắm gì thế?

-  Thôi đi ông! Nói kiểu này nhàm rồi - Cô gái nói.

Tôi tiếp lời:

-  Xin lỗi cô nhé. Tôi ít khi đến những chỗ như thế này. Tôi là người đánh bạc. Cứ đánh mãi một chỗ cũng chán.

Thấy tôi vô hại cô gái mỉm cười nói:

-  Ồ! Có sao đâu! Tôi cũng thích thay đổi. Ở đây, bực mình vì đàn ông như đúc ra cùng một khuôn vậy.

Tôi nói:

-  Cũng có người khuôn phép hơn người khác chứ.

Cô gái phá lên cười. Có ba người khách đến gửi mũ nên tôi vượt mái hiên bước vào hộp đêm đẹp như mơ. Chỗ nào cũng dùng màu vẽ rọi bằng ánh sáng gián tiếp. Một quầy rượu hình trăng lưỡi liềm ở một bên. Đúng là căn phòng tuyệt diệu: có chỗ đặt ban nhạc, chính giữa lại có sàn nhỏ để khiêu vũ, dường như làm bằng thủy tinh đen. Những cây chuối lá to và những buồng chuối xanh mọc trong những chậu xanh trang điểm bằng kim loại mạ crôm. Những dây leo lên thân cây đầy những đóa hoa mảnh mai màu hồng, màu đồng, màu cam và màu cây móng tay. Phòng chỉ có nửa mái thôi. Sao lấp lánh trên đầu người.

Một gã mập mạp tiến ra phía tôi nhe răng ra. Hẳn hắn hài lòng được gặp tôi. Hắn vận đôi giày bóng loáng, mặc quần Sâm, áo len màu rượu vang và một bộ đồ như áo không vạt.

-  Đi tìm cho tôi ông Speratza - Tôi bảo hắn.

Hắn há mồm rộng ra nữa, kể cả bộ răng vàng. Hắn nói:

-  Tôi là giám đốc, sẵn sàng phục vụ ông, ông cần gì ạ?

-  Có chứ. Đi tìm cho tôi Speratza. Nói là có Chester Cain tới.

Nếu tôi xưng là vua chắc không hy vọng được cúi chào nhanh như thế.

-  Thật chúng tôi có lỗi nhiều vì không nhận ra ông, ông Cain ạ - Hắn gập mình lại nói - Ngài Speratza sẽ phấn khởi lắm đấy ạ. Để tôi đi báo cho ngài biết là ông đã ở đây - Hắn quay lưng lại, ra dấu cho một anh bồi mặc đồng phục đứng như trời trồng gần bên quầy rượu. Gã bồi biến mất cứ như cháy nhà ở đâu ấy. Cuộc lễ huy hoàng đã sửa soạn trước gây cho tôi ấn tượng mạnh đúng như đã tính toán trước.

-  Ở chỗ các ông dễ chịu thật - Tôi gợi chuyện. Tôi chỉ để ý đến hắn có một nửa. Còn nửa kia thì dán mắt vào các cô trong phòng. Phải ngắm họ mới được! Đến ngựa cũng phải quay cuồng đầu óc! Một cô gái tóc nâu, mặc áo dài đỏ bước gần chúng tôi lúc tôi định tán tiếp. Tôi ngắt lời giữa chừng. Cô bé có điệu đi khiêu khích chưa từng thấy. Hông cô che trong vải xoa đỏ căng đến mức ánh sáng phản chiếu được ở đó. Hông ấy lượn trong áo như một chất lỏng dày và xám như kim loại chảy vậy.

-  Chúng tôi hy vọng ông thích ở đây, ông Cain ạ - Lão giám đốc lại,nói tiếp làm như hắn xây hộp đêm này để tiếp riêng tôi vậy - Thưa ông, tôi xin phép tự giới thiệu. Tôi là Guillermo, sẵn sàng phục vụ ông, ông muốn uống gì ạ?

Tôi rời mắt ra khỏi cô gái áo đỏ, nói với Guillermo rằng tôi hân hạnh được quen hắn và tôi muốn được uống một ly rượu.

Chúng tôi đến quầy rượu, gác chân lên bục bằng đồng thanh nhã. Mặt quầy sạch bong, sáng loáng. Gã bán rượu lau quầy một cách máy móc, mắt hướng thẳng vào Guillermo.

-  Ông uống rượu gì ạ? - Guillermo hỏi.

-  Một ly Whisky.

Gã bán rượu rót cho tôi ba đốt ngón tay rượu ngon tuyệt mà tôi chưa được nếm bao giờ.

Lúc ấy, một gã cao lớn, ngực nở, chợt xuất hiện bên cạnh tôi.

-  Thưa ông, đây là ngài Speratza - Guillermo nói rồi lỉnh mất.

Tôi quay lại nhìn người mới đến. Người hắn cân đối đến phát thèm. Thân hình hắn vững như tủ đứng, mắt đen, tròng trắng như sứ. Tóc hắn khá dài, chồm ra thái dương chút ít, da hắn hồng và trắng như sữa. Đúng là mẫu người đẹp trai Nam Mỹ.

-  Ông Cain đây chăng? - Hắn vừa nói vừa đưa tay ra bắt.

-  Chính phải - Tôi đưa tay ra bắt. Cái nắm tay của hắn cứng như gọng kìm, nhưng tôi đâu có kém. Các khớp ngón tay chúng tôi kêu răng rắc nhưng chúng tôi vẫn điềm nhiên.

Hắn bảo rằng hắn rất hân hạnh được quen tôi và hắn mong rằng tôi sẽ vừa ý khi ở Paradise Palms.

Tôi khen hộp đêm, bảo rằng ở Nữu Ước cũng không có hộp đêm nào khá hơn.

Trong lúc nói, tôi đã uống xong ly Whisky. Hắn gọi gã bán rượu đến, ra lệnh:

- Rót thêm nữa đi. Nhìn kỹ ông Cain đi. Phải nhớ mặt ông ấy cho kỹ. Ông ấy gọi uống gì, nhà hàng phải hầu tiếp. Sau này, người nào đi với ông cũng phải tiếp đãi như thế đây.

-  Được chưa nào? - Speratza mỉm cười hỏi tôi.

-  Được.

-  Tôi không được biết ông định làm gì, ông Cain ạ - Hắn nói tiếp sau khi hớp một ngụm Whisky - Còn nếu ông muốn nghỉ ngơi và đánh bạc một chút ít, ông nên ở đây chơi một lát.

-  Tôi muốn thế đấy - Tôi nói - Nhưng tôi lại thích yên tĩnh, có bạn bè.

Xoay ly rượu, tôi nói tiếp:

-  Tôi không muốn làm kẻ vô ơn, nhưng nói thẳng, tôi hơi ngạc nhiên vì được chăm sóc quá mức đấy.

-  Ông khiêm tốn thật, ông Cain ạ - Hắn vừa trả lời vừa nhún vai cởi mở - Ngay ở dây, một nơi khỉ ho cò gáy, chúng tôi cũng nghe danh ông. Chúng tôi hân hạnh được tiếp đón một tay chơi may mắn như ông.

-  Cảm động quá - Tôi vừa nói vừa nhìn thẳng vào mặt hắn - Nhưng dù sao tôi cũng muốn được minh bạch: tôi đang đi nghỉ, nói khác đi là không làm việc. Tôi không quan tâm đến làm ăn. Tôi không muốn nói rằng ông đề nghị với tôi một vụ nhưng dù sao chuyện dàn cảnh này không đạt mấy. Tôi không có ảo tưởng mình là người quan trọng đến mức độ này đâu. Bởi thế, xin ông báo cho những người khác biết là tôi chỉ quan tâm đến việc nghỉ ngơi và rất sợ người khác bắt phải thay đổi ý kiến. Nếu ông muốn tốn tiền cho tôi, thì cứ việc. Còn nếu ông muốn đóng cửa tiệm, đuổi tôi đi, tôi hiểu ngay thôi.

Hắn lặng lẽ cười, làm như vừa nghe tôi kể chuyện tiếu lâm hay lắm.

- Tôi xin cam đoan với ông rằng không ai đề nghị chuyện làm ăn nào cả. Thành phố chúng tôi tuy nhỏ nhưng giàu và hiếu khách. Chúng tôi rất sung sướng khi có du khách nổi tiếng vừa lòng nơi đây. Chúng tôi chỉ đòi một điều duy nhất là ông đây được nghỉ ngơi và giải trí.

Tôi cảm ơn hắn và bảo rằng tôi hiểu.

Nhưng dù hắn có cười nói tự nhiên, có cư xử lịch thiệp, tôi vẫn có ấn tượng mơ hồ là hắn đang đùa giỡn tôi.

***

Chúng tôi còn trò chuyện ít lâu nữa và uống thêm Whisky, Speratza bảo tôi rằng hắn đoán tôi muốn vui chơi, hỏi tôi có cần bạn gái không?

- Ông định mời cô nào?

-  Tôi mời cô Wonderly chăm sóc ông nhé - Hắn hé miệng mỉm cười, lộ hàm răng to trắng ra - Để tôi mời cô ấy đến. Nếu không ưng ý, cứ việc nói, tôi sẽ giới thiệu cho ông cô khác, chỗ chúng tôi có rất nhiều các cô làm việc nhưng chúng tôi đặt nhiều tin tưởng vào cô Wonderly.

-  Hy vọng rằng tôi cũng cùng ý kiến với ông.

-  Nếu nói ngược lại thì tôi sẽ ngạc nhiên nhiều đấy - Nở một nụ cười cởi mở nữa, hắn rời nhà hàng.

Mắt tôi dõi theo hắn, tự nhủ không biết đến bao giờ hắn hay người lạ mặt có trách nhiệm về buổi tiếp tân cảm động này thay đổi ý kiến. Tôi tin chắc rằng sau lưng tôi, chúng đang toan tính chuyện gì đây.

Một gã cao lớn, ra dáng, tóc trắng, mặt nâu cứng cỏi nhìn tôi. Hắn đi một mình, ngồi ở cuối quầy rượu. Trông hắn như một vị thẩm phán hay một bác sĩ. Hắn mặc bộ đồ da vừa vặn.

Tôi thấy hắn ra hiệu cho gã bán rượu, rỉ tai hắn gì đấy. Gã bán rượu liếc nhanh nhìn tôi, gật đầu rồi quay đi. Gã tóc trắng bước lại chỗ tôi.

-  Ra ông là Chester Cain? - Hắn rắn rỏi nói.

-  Phải.

Hắn ra vẻ không thân thiện gì. Tôi không đưa tay ra bắt.

-  Tôi tên là John Herrick - Hắn vừa nói vừa nhìn thẳng vào mặt tôi - ông không quen biết tôi, nhưng tôi thì biết ông. Thẳng thắn mà nói, tôi không ưa ông ở đây, ông Cain ạ. Nghe nói ông đang đi nghỉ mát, tôi mong đúng như vậy. Nếu thế, tôi cũng hy vọng rằng ông không gây chuyện ở đây.

-  A, thế ra sau cùng cũng có kẻ không ưa gặp tôi - Tôi nhìn hắn, nhận xét. - Tôi bắt đầu tin rằng cuộc tiếp đón tốt lành này thẳng thắn đấy.

-  Thành phố chúng tôi đã có đủ chuyện rắc rối rồi, không cần nhập thêm những tên cướp nguy hiểm nữa - Herrick bình thản trả lời - Nếu không quá đáng, xin ông đừng gây chuyện phải thưa gửi, được không?

-  Ông lầm rồi - Tôi vừa cười vừa nói - Tôi không nguy hiểm đến thế đâu. Hãy nghe kỹ tôi nói đây: không ai khá hơn tôi khi tôi được để yên. Nhưng nếu có ai đó đụng đến tôi, làm tôi bực mình thì tôi sẽ thành xấu đấy.

-  Xin tha lỗi vì đã thô lỗ với ông, ông Cain ạ! - Hắn trầm ngâm nói vừa nhìn tôi - Tôi không nghi ngờ gì về chuyện nếu ông được yên, ông sẽ xử sự tốt như bất cứ ai. Nhưng tôi khuyên ông nên thay đổi dự định đi, không ở Paradise Palms nữa. Tôi có ấn tượng rằng ông sẽ bị đụng chẳng bao lâu đâu.

Tôi nhìn thẳng vào ly rượu:

-  Tôi cũng có ấn tượng ấy nhưng dù sao, tôi cứ ở lại.

-  Tôi thất vọng vì nghe ông nói thế, ông Cain ạ. Có lẽ, sau này, ông sẽ hối hận đấy.

Speratza đã ở cạnh tôi.

Herrick quay phắt lưng bước ngang phòng, bỏ ra hành lang.

Tôi nhìn Speratza, hắn cũng nhìn lại tôi. Có một tia nghi ngại trong mắt hắn! Rõ ràng hắn khó chịu. Tôi nói:

-  Gã này chắc không thuộc bộ phận tiếp tân.

-  Đừng để ý đến hắn - Speratza vừa trả lời lại vừa nở nụ cười. - Hắn có điều không tốt nhưng rồi ra, hắn sẽ gặp điều không may. Hắn ra ứng cử vào tháng tới - Mặt hơi nhăn, hắn tiếp - Với một chương trình cải tổ.

-  Hắn có vẻ muốn giữ cho thành phố này lương thiện và sạch sẽ - Tôi khô khan nói.

-  Tay làm chính trị nào mà chẳng có kế hoạch bầu cử - Speratza nhún vai nói - Chẳng ai tin hắn đâu. Hắn sẽ thất cử. Killeano sẽ được bầu.

-  Ed Killeano may mắn thật.

Chúng tôi lại nhìn nhau, Speratza lấy tay ra dấu.

Một cô gái từ cuối phòng tiến lại. Cô mặc kiểu Tây Ban Nha bằng nhiễu xanh. Chiếc áo dài xẻ bên hông dài đến sáu gang cũng bằng nhiễu xanh nhưng lại khoác áo đỏ. Cô gái tóc hung. Tôi dám cá rằng khi cô đi qua nghĩa địa, các thây ma cũng sống dậy, huýt sáo thán phục.

Tôi vừa hoàn hồn thì cô gái đã đứng bên cạnh tôi. Cô dùng nước hoa "Hoàng gia Nga" (Nước hoa dùng cho cung phi, theo lời quảng cáo). Tôi không có đủ khả năng để diễn đạt tác dụng của nó đối với tôi được.

Speratza nhìn tôi lo lắng. Hắn cau mày nói:

-  Xin giới thiệu cô Wonderly.

Tôi ngắm cô, cô mỉm cười lại. Răng cô nhỏ óng ánh và trắng như ngà.

-  Ông để chúng tôi làm quen với nhau được không? - Tôi quay sang Speratza nói - Tôi tin rằng chúng tôi tâm đầu ý hợp.

Hắn như trút gánh nặng khi thấy tôi cười.

-  Thưa được, ông Cam ạ. Có lẽ ông sẽ thăm chúng tôi trên kia lát nữa chứ? Chúng tôi có bốn bàn chơi Ru-lét, có chỗ chơi phé nữa....

Tôi lắc đầu:

-  Có cái gì đó bảo rằng tối nay, tôi không nên đánh bạc đâu.

Tôi khoác tay Wonderly dìu cô đến quầy rượu.

Tôi liếc nhìn Speratza ra đi rồi để hết tâm trí vào cô Wonderly. Tôi thấy cô tuyệt diệu quá. Tôi bị cuốn theo lượn sóng tóc và nhất là thân hình cô.

-  Phải ăn mừng cuộc hội ngộ này mới được! - Tôi vừa nói vừa ra hiệu cho gã bán rượu - Em từ góc thiên đường nào trốn ra thế.

-  Em không trốn đi đâu cả - Nàng vừa cười vừa nói - Em đang được tự do tạm. Lúc đầu, em cứ tưởng việc thường. Nhưng nay em lại biết là việc khác.

Gã bán rượu liếc nhìn chúng tôi.

-  Em uống gì?

-  Một ly "Con vẹt xanh" - Nàng nói - Đó là món độc đáo của Tony đấy.

-  Được rồi - Tôi nói với gã bán rượu - Hai ly "Con vẹt xanh".

Trong lúc gã bán pha rượu, tôi nói:

-  Thế em không nghĩ đây là việc thông thường nữa à?

-  Em có học khoa xem tướng mặt - Cô gái tỏ vẻ am tường, nói - Đi với anh thì vui.

Tôi nháy mắt:

-  Còn hơn là điều em nghĩ. Chúng mình làm gì đây nào? Bàn chương trình vui chơi tối nay nhé?

-  Chúng mình uống rượu, đi ăn tối, sau đó khiêu vũ rồi ra biển tắm. Sau đó, chúng mình uống rượu và rồi?...

-  Và rồi sao?

Mi mắt nàng chớp chớp:

-  Sau đó sẽ tính.

-  Thật là hấp dẫn.

Nàng trề môi:

-  Anh có muốn nhảy với em không?

-  Có chứ.

Tôi thấy mình khỏi cần làm người dẫn đường tối nay.

Gã bán rượu mang tới hai ly rót đầy rượu tới ba phần tư một thứ chất lỏng màu xanh lục. Tôi định móc ví trả tiền nhưng gã đã bỏ đi.

-  Thế là anh khỏi phải làm thay việc của nhà hàng. - Tôi vừa nói vừa nâng ly.

-  Rồi sẽ đến lúc thôi.

Tôi nhấp một ngụm lớn rồi vội đặt phắt ly rượu xuống quầy, tôi ôm lấy cổ, ho, rồi nhắm mắt lại. Tôi có cảm giác như bao tử tôi bị cháy nhưng một giây sau đó, tôi như ở trên chín tầng mây.

-  Phù! Rượu phản phúc thật! - Lúc hoàn hồn, tôi nói.

-  Tony rất hãnh diện về món rượu này - Nàng vừa nhấm nháp rượu vừa tuyên bố - Thật là tuyệt!

Mình tưởng như có luồng điện chạy từ đầu đến chân vậy.

Uống xong ly rượu, chúng tôi như đã quen nhau từ lâu lắm rồi.

- Ta đi ăn nào - Nàng tuột từ trên ghế xuống, khoác lấy tay tôi. - Guillermo đã chuẩn bị sẵn cho chúng tôi một bữa ăn tối cấp tốc.

Nàng ghì chặt cánh tay tôi, mỉm cười với tôi. Mắt nàng thật lôi cuốn.

Guillermo mời chúng tôi vào bàn ăn, các vì sao lấp lánh trên đầu chúng tôi. Một làn gió nhẹ ấm từ biển thổi vào. Ban nhạc chơi một điệu nhạc buồn, kèn Trômpét se sẽ thổi những nốt tròn mượt mà như nhung. Bữa tối cũng ngon như món rượu vang sau đó. Chúng tôi không cần phải đặt. Các món ăn mang lên liên tục, chúng tôi cứ việc thưởng thức thích thú.

Ăn xong, chúng tôi khiêu vũ. Có ít người nhảy nên chúng tôi có thể quay những vòng rộng. Tôi tưởng như được khiêu vũ với một nữ tài tử điện ảnh nổi danh vậy.

Tôi nói rằng tôi chưa bao giờ được vui chơi một buổi tối tuyệt diệu hơn thế, bất chợt tôi chú ý đến một gã lùn vạm vỡ mặc bộ com-lê vải Gabácđin xanh lục đứng cạnh ban nhạc. Mặt hắn dẹt, xấu xí. Hắn nhìn tôi, mắt long lanh căm ghét. Khi thấy tôi để ý, hắn quay phắt lại, biến mất sau tấm màn ở lối ra.

Wonderly cũng nhìn thấy hắn. Tôi thấy các cơ bắp lưng nàng co rúm lại. Nàng đi nhầm bước, tôi suýt đạp phải chân.

Nàng gỡ tay tôi ra.

- Chúng mình đi tắm đi - Nàng vừa nói vừa bước ra phía phòng lớn, không nhìn tôi. Ngay lúc đó, tôi nhìn nàng trong gương.

Mặt nàng xanh rờn.

***

Tôi lái xe dọc theo đường bờ biển đến bãi tắm Dayden, một bãi tắm vắng vẻ cách sòng bạc vài dặm. Ở đây chỉ có cát và dừa.

Wonderly ngồi bên cạnh tôi. Nàng se sẽ hát, dường như nàng đã hoàn hồn.

Chúng tôi chạy xe dưới ánh trăng. Trời tuy nóng nhưng có gió biển lùa qua.

- Chúng mình gần đến nơi rồi. - Nàng nói - Xem kìa, từ đây, mình đã thấy.

Trước mắt chúng tôi có một vòng cung dừa chạy sát sóng biển. Chỗ này dường như vắng vẻ và dễ thương đây!

Tôi rẽ xe chạy về hướng bãi cát cho đến khi cát lún quá mới thôi. Tôi tắt máy. Chúng tôi rời khỏi xe.

Từ đằng xa, tôi còn thấy ánh đèn rực rỡ của Paradise Palms, vẳng nghe cả tiếng nhạc yếu ớt. Đêm yên tĩnh, tiếng động vang xa thật.

-  Chỗ này dễ thương quá. - Tôi nói. - Chúng mình làm gì đây?

Wonderly vén váy lên đến đầu gối, khởi sự cởi bít tất ra. Chân nàng vừa dài vừa săn chắc. Nàng nói:

-  Em định bơi.

Tôi trở lại xe, mở hộp xe, lấy quần tắm và hai cái khăn. Chỉ hai phút sau, tôi đã cởi xong quần áo. Gió biển nhẹ ấm ve vuốt da tôi. Hay thật! Tôi đi vòng quanh xe, nàng đang chờ tôi. Nàng mặc quần đùi và nịt vú.

-  Quần áo tắm mà thế thì coi không được đâu. - Tôi nói.

Nàng đồng tình, cởi hết. Tôi không nhìn.

Chúng tôi bước qua bãi tắm, tay nắm tay. Cát ấm, chân chúng tôi sục đến mắt cá. Ra tới sóng, tôi mới ngắm nàng.

Tôi sững sờ đến ngạc nhiên.

Nếu nhà điêu khắc muốn nặn tượng thì đây là mẫu hình lý tưởng.

Chúng tôi bơi ra một cái bè. Nước biển ấm. Khi nàng leo lên bè, trông nàng đẹp như nữ thần biển vậy.

Tôi thả ngửa quanh bè để ngắm nàng dưới ánh trăng. Tôi đã biết nhiều đàn bà nhưng nàng này đáng ngắm lắm.

-  Thôi đi chứ! - Nàng hét lên. - Anh làm em sợ đấy.

Tôi leo lên bè, ngôi cạnh nàng rồi nói:

-  Đừng sợ.

Nàng ngước mắt lên nhìn tôi rồi ngả mình vào tôi. Lưng nàng ấm nhưng tôi còn cảm nhận được cái mát mẻ của những giọt nước còn đọng trên da nàng.

-  Anh kể cho em nghe chuyện đời anh đi. - Nàng nói.

-  Không hay đâu.

-  Anh cứ kể em nghe đi.

Tôi mỉm cười:

-  Chẳng có chuyện gì đáng nói cho đến khi anh đi nghĩa vụ. Lúc ra quân ở Pháp về, anh mang theo một bộ sưu tập quí về bắn súng, lại bị bệnh thần kinh và khao khát ghê gớm được đánh bạc. Không ai cần đến anh. Không tìm được việc làm. Một ngày kia, anh ngồi vào bàn phé. Rồi anh ngồi lì đến ba tuần lễ. Chúng anh cạo râu, ăn uống mà không rời bàn đánh bạc. Anh được năm ngàn dô la. Có một đứa làm dữ. Anh đập vỏ chai vào nó, nó rút súng ra. Súng ống thì anh không sợ. Đã tham gia thế chiến rồi thì anh có coi ngón nghề của thằng đánh bạc ranh này ra gì. Anh tước súng và đập thằng ấy. Chúng anh tiếp tục đánh bạc, bỏ thằng ấy dưới bàn làm đệm.

Nàng khoanh tay lên ngực và đá đá xuống nước. Nàng nói:

-  Anh chì thật.

-  Đúng thế, nhưng việc đánh nhau anh không ưa. Nó bắt anh suy nghĩ. Anh tự nhủ một ngày kia, anh gặp phải một thằng rút súng ra và biết sử dụng súng. Thế là anh mua súng. Anh muốn giỏi hơn các tên khác trong ngón này. Em phải biết là khi đi nghĩa vụ, anh có tính ngạo ngược là làm gì cũng muốn hơn người. Anh thuê một phòng hạng tồi, luyện tập rút súng ra khỏi thắt lưng và bóp cò. Anh tập sáu giờ trong một tuần lễ. Anh trở thành khá thành thạo. Anh chưa từng gặp gã nào rút súng nhanh hơn mình. Cái tuần lễ luyện tập ấy đã cứu anh năm lần thoát chết.

Nàng rùng mình.

- Người ta đồn rằng anh là kẻ tàn nhẫn. Nhưng nay, gặp anh, em không còn tin nữa.

-  Họ đồn sai. - Tôi vừa nói vừa đặt tay xuống đùi nàng - Để anh giải thích nhé. Có một thằng khốn tự cho mình là tay anh chị có tầm cỡ, không ai bằng mình. Có thể nó điên, nó say hay vì lý do gì anh không biết. Dù sao, nó cứ cho mình là giỏi. Nó muốn chứng tỏ điều ấy với mọi người. Ai cũng coi nó như pha (sách in thế, mình muốn sửa mà chả hiểu nổi ý gì, J) nhưng nó đâu có biết. Thế thì nó làm gì? Nó tìm một người có tiếng đòi đọ súng. Nó tự nhủ nếu nó hạ được người ấy thì nó tài. Thế là nó chọn anh.

Tôi dùng đầu ngón chân vỗ sóng.

-  Nó rút súng ra, anh hạ nó. Anh không muốn chết. Người ta đồn anh tàn nhẫn là không đúng. Người ta đụng đến anh nên anh không thể làm khác được.

Nàng lặng thinh. Tôi nói tiếp:

-  Chuyện ấy lại sắp xảy ra ở đây, ở thành phố này có một thằng ranh cứ tưởng là mạnh lắm. Nó đã tìm ra một kế khá rắc rối để chứng tỏ cho mọi người rằng nó có thể hạ anh. Nó đang đặt anh vào vị trí để có thể đụng anh một cách thuận lợi. Anh không được biết nó là ai, hay lúc nào nó khởi sự hành động, nhưng anh chắc rằng chuyện ấy sắp xảy ra. Có cái gì đó mách bảo anh rằng em cũng nằm trong ý đồ ấy - Tôi mỉm cười với nàng - Bây giờ, để xem em có biết không hay em chỉ là một bộ phận của cuộc dàn cảnh lạ lùng này.

-  Anh điên rồi - Nàng lắc đầu, nói - Chẳng có chuyện gì xảy ra đâu.

-  Như thế, anh chưa biết em về phe anh hay chống lại anh.

-  Phe anh chứ.

Tôi quàng tay quanh mình nàng, quay chân nàng lại để nàng ngồi lên đầu gối tôi. Nàng nép mình vào ngực tôi. Má tôi áp vào mái tóc ướt và thơm của nàng.

-  Em biết là với anh thật là vui - Nàng nói.

Tôi dùng ngón cái và ngón giữa đỡ cằm nàng, kéo cằm nàng lại gần. Nàng nhắm mắt lại. Dưới ánh trăng, người nàng trắng toát như sứ. Tôi ngắm nàng lâu lắm. Tôi hôn nàng. Môi nàng vừa cứng vừa tươi mát và dễ chịu. Chúng tôi lặng mình ở trên bè để sóng ru một lúc lâu. Tôi biết rằng sắp có chuyện, nhưng tôi bất cần.

Chợt nàng đẩy tôi ra, rời khỏi đầu gối tôi, đứng dậy. Tôi ngắm nàng. Nàng đẹp dễ sợ. Lúc tôi định ôm thì nàng phóng xuống nước, bơi ra xa. Tôi ngồi xuống, chờ đợi. Được một lát, nàng bơi trở lại hướng về phía tôi. Tôi ấn cho bè nghiêng để nàng dùng bụng leo lên. Nàng nằm sấp bên cạnh tôi, cằm để trong tay, chân bắt chéo. Lưng nàng nhỏ, đẹp quá! Tôi nói:

-  Bây giờ em kể chuyện đời em đi.

-  Có gì đâu mà kể.

-  Chắc phải có chuyện gì chứ. Em ở đây được bao lâu rồi?

-  Một năm.

-  Còn trước đây?

-  Ở Nữu Ước.

-  Ở ngắn ngày chứ gì?

-  Vâng.

-  Làm sao mà em quen Speratza?

-  Tình cờ thôi.

-  Em ưa hắn không?

-  Hắn chẳng là gì của em cả.

-  Em phụ trách khách của hắn à?

-  Gần như thế.

-  Trừ anh ra, em đã tiếp ai rồi?

-  Không ai cả.

-  Vậy thì anh là khách sang đầu tiên ở Paradise Palms à?

-  Có lẽ thế.

-  Em có ưa nghề này không?

Nàng lật ngửa người lên.

Nàng nhìn tôi bằng thái độ như muốn nói với tôi rằng từ lúc này, tôi sẽ mất thì giờ vô ích ở lại trên bè.

-  Nào, ta về thôi - Tôi nói.

Nàng phóng xuống nước trước.

***

-  Tôi muốn cho bà đây ngắm cảnh trên ban công - Tôi nói với gã lễ tân lúc lấy chìa khóa phòng - Tôi chờ nghe hắn nhắc tôi đang ở trong một khách sạn đứng đắn hay ít ra hắn cười gằn. Chẳng có gì cả.

Hắn cúi đầu:

-  Chúng tôi sung sướng nghe ông bảo phong cảnh đáng giới thiệu cho bà đây. Thưa ông Cain, ông cần gì không ạ?

Tôi nhìn kỹ để xem hắn có đùa tôi không. Không. Hắn sẵn sàng quì cả bốn chân để làm tôi vừa lòng. Tôi nói:

-  Tôi cần ít chai Whisky.

-  Có rượu sẵn trong tủ ngầm ở phòng khách ông đấy, ông Cain ạ - Hắn trả lời - Ngài Killeano đã gửi đến một giờ trước đây với lời chúc mừng ông.

Tôi gật đầu không giấu vẻ ngạc nhiên, nói:

-  Ông ấy chu đáo quá.

Cùng Wonderly, tôi đi qua phòng lớn và bước vào thang máy.

Nàng mở to đôi mắt ngạc nhiên nhìn tôi. Tôi nhún vai, nói:

- Killeano hứa sẽ giúp anh nghỉ ngơi thoải mái, chỉ thiếu điều hắn đòi lên ngủ chung với chúng mình thôi.

Nàng cười sặc lên.

Gã bảo vệ khách sạn đi ngang qua mặt chúng tôi. Hắn làm như không trông thấy chúng tôi.

Gã hầu thang máy và lũ bồi phòng thấy Wonderly mà làm bộ như không thấy nàng, cứ như nàng là người đàn bà tàng hình vậy. Bọn đầy tớ này lịch sự thật.

Đồng hồ treo trên phòng lễ tân chỉ hai giờ mười phút rồi. Thế mà tôi lại không buồn ngủ.

-  Em biết tay Killeano này không? - Tôi hỏi nàng lúc chúng tôi đi dọc hành lang rộng, thảm dày dẫn đến phòng tôi.

-  Em lại tưởng anh nghĩ đến em - Nàng trả lời bằng giọng trách móc.

-  Óc anh bị phân đôi. Anh nghĩ được hai việc một lúc.

Tôi mở cửa, nàng theo tôi vào phòng. Chẳng nghe nàng trả lời câu hỏi của tôi.

Cửa đóng, óc tôi không còn phân đôi chút nào nữa.

Wonderly lách tránh nhưng không đủ nhanh để làm cho tôi khỏi ngây ngất. Nàng nói:

-  Anh đừng quên. Em lên đây ngắm cảnh đấy.

Nhìn hơi thở phập phồng của nàng, tôi thấy nàng cũng không tự chủ được hơn tôi. Tôi nói:

-  Cảnh đẹp đấy, em ạ.

Chúng tôi ra khỏi phòng để ngắm cảnh. Đi ngang qua tấm gương, tôi thấy miệng tôi loang lổ vết son. Tôi chẳng thất vọng tí nào cả.

Ở ban công, trăng trông như quả bầu vậy, không còn xe cộ đi lại nữa ngoại trừ vài chiếc xe đi đêm phóng trên đường bờ biển.

Tôi cởi nịt ngực nàng ra. Lúc lên gác, nàng đã cởi áo ra. Nàng ghì lấy người tôi, nắm lấy tay tôi. Nàng se sẽ nói:

-  Em không muốn anh tin rằng em làm thế này với bất cứ ai.

-  Đồng ý. Đêm nay là của riêng chúng ta.

-  Em biết nhưng em không muốn anh tin...

-  Anh không tin gì cả.

Nàng quay người lại, vòng tay ôm cổ tôi. Chúng tôi đứng như thế lâu lắm. Dễ chịu thật. Tôi ôm nàng vào phòng đặt nàng lên giường. Tôi nói:

-  Chờ anh nhé.

Tôi cởi quần áo trong phòng tắm, mặc áo ngủ bằng lụa vào và đi ra phòng khách. Tôi lục các tủ ngầm, sau cùng, tìm thấy món quà của Killeano. Hắn gửi cho tôi bốn chai Whisky, một chai rượu mùi, một chai Whiterock. Tôi lấy chai rượu mùi về phòng.

Nàng đang nằm trên giường. Tóc nàng khô và trải trên gối trông như tấm thảm mật ong. Nàng nhìn tôi mỉm cười.

Tôi rót đầy hai ly rượu mùi, chia cho nàng một ly, ngửi mùi rượu ly kia. Mùi rượu thơm dễ chịu. Tôi nói:

-  Anh uống cho hai ta.

-  Không. Một mình anh thôi.

-  Nếu em muốn thế. Cho em ly sau đấy.

Tôi uống cạn ly.

Nàng để ly rượu kia lên bàn, không uống, đôi mắt đậm mở to ra.

Tôi ngắm nàng và tự nhiên lạnh xương sống, bụng đau quặn lên. Tôi nói:

-  Lẽ ra anh phải nghĩ tới mẹo lừa này.

Căn phòng quay từ từ rồi chợt nó chao đảo. Tôi nghe tiếng mình lẩm bẩm:

-  Đó là tặng phẩm của Killeano. Cô dâu không được hưởng.

Tôi ngắm trần nhà. Bóng đèn nhạt dần như trong phim vào cuối lúc nghỉ giải lao. Tôi cố cựa quậy nhưng tôi không điều khiển được các cơ bắp qủa mình nữa. Tôi thấy Wonderly đứng dậy. Tôi định báo nàng cẩn thận kẻo trúng gió, nhưng lưỡi tôi cứng như miếng da vô tri, vô giác.

Tôi nghe thấy tiếng người, tiếng đàn ông, bóng tối nô giỡn trên tường. Tôi như đi trên xe trượt tuyết tối tăm lướt vào bóng tối.

***

Tôi bắt đầu leo lên thành giếng tối tăm tới chỗ có tí ánh sáng nhỏ bằng đầu kim ở tít trên cao. Leo chẳng dễ gì, nhưng tôi trụ vững được vì cách đây không xa, tôi nghe có tiếng đàn bà hét.

Đột nhiên tôi leo lên thành giếng. Ánh nắng làm lóa mắt tôi. Có tiếng người rên, tôi chợt nhận ra chính là tôi. Tôi cố ngồi dậy, đỉnh đầu tôi như muốn nhấc tôi bay lên. Tôi nắm chặt lấy đầu, kìm cơn đau bằng một tiếng chửi. Người đàn bà vẫn hét. Máu tôi như đông lại.

Cố gắng của tôi có hiệu quả: tuy nền nhà có chao đảo dưới chân nhưng tôi đứng dậy được, bước qua phòng, đi cứ như bị bão đuổi.

Đến cửa phòng, tôi níu lấy khung cửa, nhìn vào phòng khách.

Wonderly đang đứng tựa lưng vào tường đối diện, tay ngửa ra, bàn tay áp vào bức tường xanh nhạt. Nàng trần truồng như nhộng, miệng há to. Trông thấy tôi, nàng lại hét lên.

Đầu tôi như nhét đầy bông. Nhưng tiếng hét đã mở một lối đi qua đám bông làm tôi nghiến răng lại.

Mắt tôi chĩa vào Wonderly rồi xuống nền nhà, Herrick nằm ngửa, tay cong lại hướng về phía trần nhà, tay nắm chặt, trán vỡ tung, máu đen tóe ra dây vào mái tóc trắng, tạo thành quầng khủng khiếp trên đầu.

Có tiếng nắm tay khỏe mạnh đấm ầm ầm vào cửa. Lại có tiếng người la lớn.

Wonderly nhăn nhó thở hắt ra rồi lại hét nữa.

Tôi bước tới bạt tai. Mắt trợn ngược, nàng ngã gục xuống đất. Vai và hông còn in vết ướt trên tường.

Cửa chợt bung ra đánh sầm một cái. Dường như có cả đám người đông đảo ùa vào phòng.

Tôi đứng đối diện với những người mới tới. Họ đứng phắt lại sau khi đi được hai hay ba bước. Họ nhìn tôi, nhìn Wonderly, nhìn John Herrick. Tôi nhìn trả lại họ.

Có gã lễ tân, gã bảo vệ, anh bồi, hai người đàn bà mặc áo ngủ, ba người đàn ông mặc áo ngủ bằng nỉ trắng và một lão mặc áo ngắn trong nhà.

Đứng trước đám đông là một gã mặc bộ quần áo vải Ga-bác-đin xanh lục mà tôi đã phát hiện gương mặt mốc của hắn khi hắn theo dõi tôi ở sòng bạc.

Vừa nhìn thấy xác Herrick, hai người đàn bà hét lên ngay. Tôi thông cảm họ. Nếu trong hoàn cảnh họ thì tôi cũng làm như thế. Nhưng họ lại làm gã mặc Ga-bác-đin nổi giận. Hắn nghiến răng nói:

-  Đuổi bọn gà mái này ra. Đi ra, cút đi hết!

Chỉ còn gã lễ tân và gã bảo vệ ở lại, còn những người khác đi hết.

Lúc cửa phòng đóng, gã mặc Ga-bác-đin quay về phía tôi. Hắn vừa hỏi vừa nắm chặt nắm đấm, hàm răng nhe ra đằng trước, vẻ đe dọa:

-  Có chuyện gì xảy ra vậy?

Nghe câu hỏi ngu ngốc này, tôi đoán chắc hắn là cớm. Đúng thế thật!

-  Tôi đang tự hỏi đây - Tôi cố nói, nhưng nói không nên lời. Miệng tôi như bị nhét đầy đinh rỉ vậy.

Cẩn thận như trong giáo đường, gã bảo vệ nhón gót bước qua phòng khách rồi trở lại phòng mang theo cái chăn để đắp lên mình Wonderly. Nàng nằm ở tư thế vừa buồn cười vừa khủng khiếp.

-  Gã này là ai vậy? - Gã mặc Ga-bác-đin lấy tay chỉ tôi hỏi gã lễ tân. Gã này dường như muốn lộn mửa. Mặt hắn xanh rờn.

-  Đây là ông Chester Cain - Hắn nói bằng giọng nhợt nhạt.

Tên tôi dường như làm gã mặt mốc chợt tỉnh người.

-  Anh có chắc không?

Gã kia gật đầu.

Hắn đứng thẳng trước mặt tôi. Cái mặt mốc dẹt ra, vẻ dữ tợn, hắn nói:

-  Tao biết mày quá mà! Tao là Raggerty, thanh tra hình sự. Số phận mày đã an bài rồi đây, Cain ạ.

Dù sao chăng nữa, tôi cũng phải biện bạch. Tôi nói:

-  Ông điên rồi! Không phải tôi là người gây ra chuyện này.

Hắn cười gằn:

-  Khi tao gặp thằng khốn thứ mày bị nhốt với một xác chết, tao khỏi phải tốn công tìm thủ phạm ở chỗ khác làm gì. Mày bị bắt. Tốt hơn là khai thật ra di.

Tôi cố tìm cách suy nghĩ nhưng óc tôi không hoat động được. Tôi thấy khó chịu quá. Đầu tôi như bị búa bổ vậy.

Gã lễ tân kéo tay Flaggerty ra một bên, thì thầm vào tai hắn. Lúc đầu, hắn không muốn nghe. Tôi thoáng nghe tên Killeano. Nó có tác dụng ngay. Flaggerty nhìn tôi nghi ngại rồi nhún vai. Hắn nói:

-  Nếu anh muốn. Nhưng mất thì giờ vô ích thôi.

Gã lễ tân ra khỏi phòng. Hắn phải rẽ lối đi qua đám đông đang chờ đợi ngoài hành lang. Có ba hay bốn người cố tìm cách lẻn vào phòng nhưng Flaggerty đóng sập cửa lại. Hắn đi ra cửa sổ, nhìn ra ngoài.

Gã bảo vệ vỗ vai tôi và trao cho tôi ly Whisky. Tôi cầm lấy uống. Đúng là thứ tôi cần. Tôi đòi uống nữa. Gã rót cho tôi thêm ly nữa. Gã ngốc nghếch mỉm cười, trong ánh mắt hắn có pha trộn nét kinh tởm và đê tiện.

Đột nhiên, lớp bông trong đầu tôi biến mất, cơn đau mất đi. Tôi cảm thấy hiểu được tình thế. Tôi xin gã bảo vệ một điếu thuốc, gã đưa thuốc và mồi cho tôi. Bàn tay to béo mập mạp của hắn run lẩy bẩy.

-  Đúng thế đấy, để cho thằng khốn này được dễ chịu - Flaggerty từ cửa sổ càu nhàu, hắn đang theo dõi tôi, tay nắm khẩu súng tự động nòng ngắn. - Đừng cử động, Cain ạ. - Hắn nói tiếp. - Với mày, tao phải cẩn thận coi chừng.

-  Đừng có hại tôi. - Tôi nói. - Tôi biết tôi đang ở trong tình thế khó xử, nhưng cứ đợi cô này tỉnh dậy, cô ấy sẽ nói cho ông biết câu chuyện này xảy ra như thế nào. Còn tôi, tôi chẳng biết gì hết.

Flaggerty cười gằn:

-  Luôn luôn như thế đấy!

-  Ở vào địa vị của ông, tôi không nói gì hết, ông Cain ạ. - Gã bảo vệ thì thào. - Hãy chờ ông Killeano đến đã.

- Ông ấy sắp tới chưa?

-  Sắp tới rồi. Ông là khách, nên nếu có phương cách, chúng tôi sẽ cứu ông ra khỏi vụ này.

Tôi ngạc nhiên nhìn hắn:

-  Chẳng có khách sạn nào trên thế giới lại săn sóc giỏi như thế này đấy! - Không còn cách nào nói hơn, tôi la lớn.

Hắn mỉm cười với tôi nhưng lại lặng nhìn hướng khác.

Tôi nhìn Wonderly. Nàng còn bất tỉnh. Tôi định bước tới.

-  Đứng yên, Cain ạ! - Flaggerty sủa lên. - Đừng động đậy.

Tôi có cảm tưởng như hắn sẵn sàng bắn tôi vì bất cứ lý do gì. Tôi nhún vai, ngồi xuống, nói:

-  Ông nên cứu tỉnh cô này thì hơn.

-  Anh săn sóc cô ta đi. - Flaggerty ra lệnh cho gã bảo vệ.

Gã bèn quì bên cạnh nàng. Hình như hắn khó chịu nên hắn nhìn nàng mà chẳng làm gì cả.

Tôi đảo mắt quanh phòng. Các gạt thuốc lá đầy cả. Trên lò sưởi có hai chai Whisky không. Một chai khác lăn lóc trên thảm, có một vệt ướt chứng tỏ rằng rượu đã được rải ra thảm. Căn phòng sực nức mùi rượu. Nhiều bàn chân đã giẫm nhàu tấm thảm nhỏ. Một cái ghế dựa bị lật đổ. Cảnh được dàn dựng giống như một tiệc rượu say sưa, y như thật vậy.

Trên mặt đất, gần xác chết có khẩu súng Luger to tướng. Máu và tóc dính vào báng súng. Tôi nhận ra khẩu súng này. Đó là súng của tôi.

Ngắm khẩu súng, tôi biết mình bị vào tròng. Nếu Wonderly không biện giải thì tôi bị mắc bẫy. Tôi mong nàng ngất đi không lâu quá.

Chúng tôi ngồi lẳng lặng nửa giờ, Wonderly cựa quậy một hay hai lần nhưng không tỉnh dậy. Đó là một cơn ngất xỉu kỷ lục. Chắc cô nàng muốn chiếm kỷ lục mới.

Tôi bắt đầu mất bình tĩnh thì cửa chợt mở, một gã lùn khỏe mạnh, đội mũ to đen bước vào. Hắn làm tôi liên tưởng đến hình ảnh lãnh tụ. Hắn đảo mắt quanh phòng và bước thẳng về chỗ tôi.

-  Có phải ông là ông Cain không ạ? - Hắn vừa hỏi vừa đưa tay ra bắt. - Tôi tên là Killeano. Ông không có gì mà sợ. Tôi sẽ lo sao cho người ta đối xử với ông đúng mực. Ông là khách mời của tôi và tôi biết cách săn sóc khách.

Tôi không bắt tay hắn, cũng không đứng dậy.

-  Đối thủ của ông chết rồi, ông Killeano ạ. - Tôi vừa nói vừa nhìn hắn từ đầu đến chân. - Ông không phải sợ gì nữa.

Hắn vội vàng rút tay về, rồi nhìn xác Herrick, nói:

-  Cậu này thật đáng thương. - Tôi thề rằng thấy hắn ứa nước mắt. - Đây là một đối thủ đứng đắn và can đảm của tôi. Cậu này mất đi thì thành phố bị mất mát nhiều.

-  Hãy dành câu nói ấy cho bọn nhà báo. - Tôi khuyên hắn.

Tất cả chúng tôi đang yên lặng như phỗng thì Wonderly hét lên.

***

Vào việc, Killeano tỏ ra là tay tổ chức giỏi. Hắn vừa đấm tay vào lưng ghế vừa nói:

-  Chúng tôi sẽ xử sự đàng hoàng với ông. Dù nhìn bề ngoài thì ông có tội nhưng vì ông là khách mời của tôi nên tôi sẽ lo sao cho ông có cơ may.

-  Rồi sao? - Flaggerty nhún vai hỏi. - Chúng ta tốn thì giờ làm gì? Tôi muốn đưa gã này về sở cảnh sát để thẩm vấn.

Gã Killeano rống lên:

-  Chúng ta chưa chắc ông ta là thủ phạm. Tôi chống lại việc bắt ông ta trước khi tôi chắc rằng anh có chứng cớ đứng đắn kết tội ông ta. Chúng ta thẩm vấn ông ta ở đây.

-  Xin đa tạ. - Tôi nói.

Hắn không nhìn tôi. Hắn tiếp tục vừa nói vừa trỏ tay vào cô Wonderly đang khóc trong khăn tay của gã bảo vệ ngồi bên cạnh.

-  Hãy làm cho cô này im đi. Tôi không muốn cô ta mở miệng trước khi chúng ta nghe các nhân chứng khác khai xong.

Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, hút thuốc tiếp trong khi Killeano vừa tổ chức vừa thét lác om sòm qua điện thoại. Cuối cùng, mọi việc được thu xếp theo đúng ý hắn. Chúng tôi bắt đầu cuộc thẩm vấn. Gã lễ tân, gã bảo vệ, gã hầu thang, Speratza, gã bán rượu tập trung lại xếp hàng ngoài hành lang. Chúng được lệnh đứng chờ.

Wonderly được đưa sang phòng ngủ và được giao cho một người đàn bà mập mặc quần áo màu đen được triệu tập khẩn cấp từ nhà lao trung tâm đến để canh chừng. Nàng được phép mặc quần áo.

Đứng sau ghế tôi có hai thằng cớm. Đó là những gã dữ dằn sẵn sàng lấy mạng tôi nếu tôi tỏ bất cứ ý định nào muốn cử động chân nhưng chúng cố giấu ý đồ ấy. Có Haggerty, hai gã cớm mặc thường phục, một thợ ảnh và một bác sĩ. Ngoài ra còn có một gã ghi tốc ký nhỏ con cứ trố mắt ra nhìn. Gã ngồi ở góc phòng ghi chép hết tốc lực tưởng như chép chuyện đời hắn chứ không phải chuyện đời tôi. Cuối cùng là tôi và tất nhiên là gã Killeano thân mến này nữa.

-  Được rồi! - Killeano ra lệnh — Ta vào việc đi!

Flaggerty không chắc sẽ tống giam được tôi. Hắn đứng sững trước mặt tôi, nhô cằm ra đằng trước, ánh độc ác lóe trong đôi mắt sáng ti hí của hắn.

-  Anh có phải là Chester Cain không? - Hắn làm như chưa biết tôi.

-  Phải - Tôi trả lời - Ông có phải là Thanh tra Flaggerty, cái người chưa được ai mách cho biết tên tôi?

Killeano đứng phắt ngay dậy.

-  Hãy nghe tôi nói đây, ông Cam, ông nên biết điều, vụ này có ảnh hưởng đến sinh mạng của ông đấy.

-  Tôi là vật tế thần - Tôi mỉm cười trả lời - Ông can thiệp làm gì tới việc tôi chọc gã khốn này?

-  Làm thế chẳng ích gì cho ông đâu - Killeano thì thầm. Tuy thế, hắn cũng ngồi xuống.

Raggerty nóng nảy đi đi lại lại trong phòng. Đợi Killeano nói xong, hắn nói tiếp:

-  Được rồi. Anh tên là Chester Cain và là tay đánh bạc nhà nghề.

Mặt hắn đỏ lên:

-  Anh công nhận anh kiếm sống bằng cách đánh bạc?

-  Không. Tôi chưa đi làm - Tôi nói - Vì tôi mới ra quân.

-  Anh ra đã được bốn tháng rồi. Trong thời gian đó, anh đánh bạc, đúng hay không nào?

Tôi gật đầu.

-  Anh được bạc nhiều không?

-  Một ít - Tôi nói.

-  Anh cho hai mươi ngàn đô la là ít à?

-  Không tệ đâu.

Hắn do dự định không hỏi thêm chuyện này nữa vì đã gài được việc tôi đánh bạc.

-  Có đúng anh đã hạ sát được năm người trong bốn tháng không? - Hắn vụt xổ ra.

Killeano đứng phắt lên.

-  Đừng đưa việc này vào trong hồ sơ! - Hắn hét tướng lên, hai con mắt ti hí của hắn lồi ra vì giận - Ông Cain ở trong tình trạng tự vệ hợp pháp.

-  Hắn đã hạ sát họ! - Flaggerty hét lên - Tôi hỏi ông chứ: giết năm người trong bốn tháng! Hồ sơ đẹp nhỉ! Tự vệ hợp pháp hay không, khủng khiếp quá! Công dân nào trong nước ta chẳng sợ khiếp vía!

Killeano làu bàu ngồi xuống. Có lẽ hắn muốn làm công dân tốt.

-  Nào - Flaggerty nghiến răng như muốn lấy chiều cao trấn áp tôi - Anh đã giết người, phải không nào?

-  Năm thằng khốn hăng máu muốn bắn tôi. Tôi tự vệ - Tôi bình thản nói - Nếu như anh bảo là hạ sát, thì đúng đấy. Tôi hạ sát chúng đấy.

Flaggerty vừa quay về phía gã ghi tốc ký vừa giơ tay lên trời.

-  Hắn tự thú đã hạ sát năm người vô tội! - Hắn hét lên.

Lời hắn nói lại làm Killeano đứng dậy còn tôi thì chán ngấy rồi.

-  Đừng có mà nhọc xác nữa - Tôi bảo hắn - Mọi việc đã an bài rồi. Ông chưởng lý Nữu Ước đã ra lệnh miễn tố tôi rồi. Để mặc xác thằng cớm tỉnh lẻ muốn nói gì thì nói. Đừng tốn hơi nữa.

Flaggerty dường như sắp bị xỉu.

-  Tiếp tục nữa đi - Killeano vừa khô khan ra lệnh vừa lừ mắt nhìn tôi.

-  Cứ chống mắt ra mà xem có bỏ được không - Flaggerty nắm chặt nắm đấm nói - Nghe tôi nói đây. Anh đến Paradise Palms vì anh biết đây là một mỏ vàng. Anh tính ăn hết tiền sòng bạc.

-  Nói láo! - Tôi nói - Tôi đến đây để nghỉ ngơi.

-  Thế sao vừa mới đến anh đã chạy đến sòng bạc? - Flaggerty nghiến răng nói.

-  Speratza mời tôi tới - Tôi nói - Vì không thấy có việc gì làm hơn nên tôi mới đến đấy.

-  Anh quen Speratza được bao lâu rồi?

-  Tôi không quen hắn.

Flaggerty nhíu mày:

-  A! Anh không quen? Thế anh không thấy gì lạ khi Speratza mời anh tới sòng bạc mà không quen anh sao?

-  Lạ thật đấy! - Tôi vừa mỉm cười vừa nói.

-  Còn phải nói - Haggerty bước tới một bước - Còn nếu hắn không mời anh? Nếu anh đến tự ý vì anh muốn tìm cách mau chóng nhất để kiếm chác?

Hắn lắc lắc ngón tay trước mũi tôi, hét đến điếc tai.

-  Thôi đi - Tôi từ tốn nói - Nếu không, tôi cho anh nếm quả đấm vào họng bây giờ.

Hắn quay lưng lại, bước ra khỏi phòng, kéo Speratza vào.

Speratza mặc cái quần khá chiến màu xanh dương nhạt có nếp xếp rộng quanh mình. Áo vét màu vàng. Vai hắn rộng đến nỗi trông hắn như cái tủ đứng. Ở cổ áo, có ít nhất tám miếng vải xéo. Chỗ cúc, hắn chưng một cái nút hình hoa hồng trắng. Tôi dám chắc đàn bà con gái đến chết mệt trước hình hài này!

Hắn mỉm cười với mọi người, liếc mắt nhìn xác chết Herrick che dưới chăn. Nụ cười vụt tắt. Hắn nhìn tôi rồi vội lảng tránh ngay.

Tôi mồi thêm điếu thuốc nữa. Chẳng bao lâu nữa, tôi sẽ biết mọi việc này đi đến đâu.

Cũng chẳng lâu. Speratza khai rằng hắn không điện thoại cho tôi bao giờ. Hắn bảo không biết tôi có mặt ở thành phố trước khi hắn gặp tôi ở sòng bạc. Hắn tiếp lời nói rằng hắn biết tôi vì tôi nổi tiếng và lấy làm buồn vì thấy tôi đến sòng bạc của hắn.

Từ lúc đó, tôi hiểu rằng chúng muốn lấy mạng tôi. Tôi bảo Speratza là thằng nói dối, câu nói này dường như làm hắn buồn. Nhưng hắn khỏi lo. Tôi chỉ biết lấy lời nói để biện hộ và biết ngay là lời nói của mình vô giá trị.

Raggerty gạt Speratza ra, bước đến chỗ tôi, giả bộ đạo đức:

-  Nói dối chẳng đi đến đâu đâu, Cain ạ. Anh phải coi chừng đấy.

-  Cút đi - Tôi phà khói trúng giữa mặt hắn, nói.

-  Hãy chờ đến lúc tôi gặp anh ở Sở cảnh sát! - Hắn nghiến răng nói.

-  Còn lâu - Tôi nói.

Killeano bảo Flaggerty tiếp tục.

-  Anh đã gặp Herrick ở sòng bạc? - Sau khi đã nuốt giận, Flaggerty hỏi.

-  Đúng thế.

-  Hắn ra lệnh cho anh ra khỏi thành phố?

-  Hắn khuyên tôi ra khỏi thành phố - Tôi sửa lại.

-  Anh trả lời ra sao?

-  Tôi ở lại.

-  Anh đã bảo hắn cút đi. Phải! Anh đã nói với hắn rằng anh sẽ thanh toán nếu hắn thò mũi vào việc của anh.

-  Nói dóc! - Tôi nói.

Flaggerty gọi gã bán rượu ở sòng bạc vào. Gã này khai rằng tôi đã đe dọa Herrick.

-  Hắn đã nói: "Nếu anh thò mũi vào việc của tôi, tôi hạ anh liền", - gã bán rượu khai với Plaggerty. Gã có vẻ khó chịu và như bị xúc phạm vậy.

-  Anh được trả bao nhiêu tiền để bịa ra chuyện này? - Tôi hỏi.

-  Được rồi, Cain ạ - Raggerty ngắt lời. Hắn quay về gã bán rượu - Được rồi. Thế thôi. Chúng tôi còn cần đến anh ở tòa án.

Gã bán rượu gật đầu, đi ra khỏi phòng.

-  Sau chuyện này, anh trở về khách sạn với cô gái này - Flaggerty vừa nói vừa trỏ Wonderly vừa mới được đưa vào phòng.

Giữa ban ngày, chiếc áo nhiễu xanh của nàng trông có vẻ bất nhã. Dường như nàng buồn. Tôi nháy mắt với nàng nhưng nàng tránh ánh mắt tôi.

-  Các người say sưa với nhau. Cô bé xỉn còn anh thì giở trò. Anh nghĩ tới Herrick. Anh cho rằng hắn có thể làm khó dễ ý đồ của anh. Thế là anh nổi giận. Anh đã điện thoại cho hắn, bảo hắn đến đây, anh có thể dọa cho hắn sợ và bắt hắn bỏ việc làm khó dễ anh.

-  Đừng có nói bậy! Chính tôi mới là thằng ngốc bị ngất, cứ hỏi cô bé đi. Cô sẽ trả lời cho anh biết. Tốt hơn nữa là đi lấy chai rượu mùi trong phòng bên cạnh. Chai rượu ấy đủ thuốc để phục cho người ta ngủ mê.

-  Chai rượu mùi nào vậy? - Flaggerty hỏi.

Một gã cảnh sát đi vào phòng trong. Một phút sau, hắn trở ra nói:

-  Không có rượu mùi.

Tôi nhún vai nói:

-  Thế là phải đạo rồi. Hỏi cô ấy đi. Cô ấy sẽ xác nhận cho mà xem.

-  Tôi chẳng phải hỏi - Flaggerty gầm lên - Cô phụ trách tổng đài điện thoại khách sạn đã ghi cú điện thoại của anh vào lúc hai giờ sáng. Chúng tôi dò ra đó là số điện thoại của Herrick. Đến đây mười phút sau đó. Hắn đã hỏi ở chỗ lễ tân số phòng anh, anh bồi phòng đã dẫn hắn đến đây. Anh nói sao đây?

-  Chơi khá thật - Tôi nói.

-  Herrick với anh đã cãi nhau. Anh say rượu và nổi giận. Anh là kẻ sát nhân. Anh chẳng do dự. Thật như con chó dại! Vì Herrick không chịu thua nên anh đã dùng súng hạ hắn. Anh say quá đến nỗi một phút sau đó đã quên hết mọi sự. Tôi giải thích cho anh hay: tại anh thèm cô bé này. Cô đang đợi anh trong giường, đúng không nào?

Tôi cười vào mũi hắn:

-  Anh chỉ việc hỏi cô ta. Đây là nhân chứng duy nhất của tôi - Tôi nhìn Wonderly - Nghe đây, cô em: tối qua, cô bảo cô về chỗ tôi. Đây là lúc cô chứng minh điều ấy. Cô là người duy nhất có thể tung hê cái bẫy nho nhỏ đèm đẹp mà chúng muốn bẫy tôi. Tôi tin ở cô. Chúng nó túm chặt tôi rồi. Còn tôi, tôi chẳng còn làm gì được. Nhưng nếu có đủ can đảm, cô có thể nói sự thật và tôi thoát. Hai ta đã trải qua những giây phút hạnh phúc và sẽ còn hưởng nữa. Cô phải đứng về phe tôi. Thế nào, hãy nói cho chúng nghe sự thật đi.

-  Chờ chút đã - Killeano đứng dậy nói.

Thái độ của hắn khôn khéo, vừa nghi ngại vừa do dự một cách thân ái. Lúc đầu, hắn làm như muốn giúp tôi sau rồi hắn cho là tôi có tội. Vở hài kịch đóng đạt quá. Hắn đi đến chỗ Wonderly.

-  Lời khai của cô không có giá trị trước tòa án.

Cô cũng vậy, cô cũng lâm vào thế bí. Nếu Cain không giết Herrick thì chính cô giết hắn. Cô có biết người ta chứng minh ra sao không? Đó là vì cửa đã khóa từ bên trong. Vậy thì, đừng có nói dối. Cain có lẽ đối xử tử tế với cô, nhưng dù sao, cô cũng phải khai thật. Cô không có thể khai man để mà đùa chơi thôi vì tính mạng cô đang bị đe dọa nhiều rồi đấy.

Tôi chắc là bọn chúng đã tính toán kín cạnh cả.

Nếu Wonderly khai tôi bị ngất đi, chúng sẽ đổ tội cho cô. Chúng có đổ tội cho ai thì cũng chẳng quan hệ gì đến chúng cả.

-  Được rồi, cô em ạ - Tôi nói - Cô cứ việc khai man đi. Hắn nói có lý. Bọn chúng quá quỉ quyệt với chúng ta.

-  Tôi chẳng nói gì cả - Cô bật khóc, nói.

Flaggerty chỉ đợi có thế. Hắn nắm tay cô, giật cô bật lên khỏi ghế:

-  Mày phải nói, con đĩ! - Hắn hét lên. Hắn lắc cô thô bạo đến nỗi đầu cô lật ngửa ra đằng sau.

Tôi nhảy chồm đến hắn trước khi hai tên cớm kịp hành động.

Tôi xoay người hắn lại, tống thẳng vào mặt hắn. Cú đấm trúng đích, ngón tay tôi trượt lên răng hắn. Hắn ngã bổ ngửa, khạc ra máu. Tôi hả hê lắm.

Bấy giờ, bọn cớm nhảy xổ vào lưng tôi, một đứa đập dùi cui vào đầu tôi.

***

Khi tỉnh dậy tôi thấy Flaggerty đang ngồi. Đầu tôi nổi u lên nhưng hắn bị gãy hai cái răng cửa.

Killeano tách chúng tôi ra.

Được một lát, lại yên. Flaggerty bị ngầy ngật không tiếp tục hỏi cung được nữa. Killeano vào thay. Hắn đứng trước mặt Wonderly, đôi chân mập của hắn dạng ra. Hắn bảo nàng:

-  Nếu cô không kể lại việc đã xảy ra, cô sẽ bị tống giam.

-  Để làm gì chứ? - Tôi vừa nói vừa vuốt trán - Đừng tìm cách làm khó dễ. Cô cứ khai rằng cô bị ngất và không biết gì cả. Chúng không thiếu gì nhân chứng đâu.

Một tên cớm tát tôi một cái. Hắn nói:

-  Câm đi.

-  Mày phải trả tao món nợ này đấy! - Tôi trừng mắt nhìn hắn nói, khiến hắn lùi lại.

Mắt Wonderly liếc từ Killeano đến tôi. Nàng xanh xao quá nhưng trong mắt nàng tôi thấy có một tia khiến tôi hy vọng.

Không phải anh ta đâu - Cô nói - Đây là một vụ có sắp xếp trước. Các anh muốn làm gì tôi thì làm, tôi cóc cần, không phải anh ta đâu! Các anh có nghe không? Không phải anh ta đâu!

Killeano nhìn cô chòng chọc tưởng như tai hắn nghe lầm. Mặt hắn vàng đi vì giận dữ.

- Con khốn! Hắn vừa nói vừa dang thẳng cánh tay tát nàng. Một thằng cớm lấy dùi cui quật vào họng tôi.

Tôi không cựa quậy, không thở được nữa.

Flaggerty và Killeano nhìn Wonderly trừng trừng. Nàng áp tay lên má đang đỏ như lửa cũng nhìn lại chúng.

- Chẳng phải anh ta - Nàng nhắc lại giọng dữ tợn - Chúng mày cứ giữ lấy số tiền bẩn thỉu của chúng mày. Hãy giết tao đi nếu chúng mày muốn, tao không nghe chúng mày đâu.

Tôi ngạt thở hoan hô nàng.

Killeano quay sang Flaggerty rít giọng nói:

-  Hãy bắt cả hai đứa!

-  Chúng ta kết chúng tội thông đồng, cả hai đứa!

Hắn nhìn Wonderly nói:

-  Rồi mày sẽ ăn năn đấy.

Hắn đi ra mở cửa rồi đóng sầm cửa lại.

-  Hãy cho thằng khốn này mặc quần áo vào! - Flaggerty ra lệnh - Và coi chừng nó.

Hai tên cớm mặc sắc phục và hai gã khác mặc thường phục hộ vệ tôi vào phòng ngủ.

-  Chúng tao được một mẻ cười khi mày được giải đến sở cảnh sát - Tên cớm nói. Thằng này vuông vức, mặt đỏ gay như gà chọi, mắt xanh lục, dữ dội. Nó tên là Hyams.

Một thằng thì gầy như bị chứng khó tiêu. Hắn cao người, mũi đỏ, mắt to. Hắn tên là Solly.

-  Tao cũng muốn cười lắm - Tôi mỉm cười nói.

Thằng cớm đã đánh tôi bằng dùi cui lấy dùi cui thúc vào sườn tôi. Nó bảo:

-  Mặc quần áo vào đi, thằng ranh. Tao là thành viên sẽ săn sóc mày đấy.

Tôi mặc quần áo. Chúng khám từng cái trước khi đưa cho tôi mặc. Chúng không để lộ một sơ hở nào.

-  Tao mong Flaggerty để tao săn sóc con bé - Solly nói.

-  Nó sẽ tự lo lấy - Hyaims nói - Tớ mà là con bé thì tớ chỉ muốn làm con chuột nhắt lúc ấy.

-  Mày bảo là dịp may đấy à! - Solly liếm mép thèm thuồng, la lên - Nện một con bé chiến như thế, mày phải biết!

-  Ừ phải! Mà lại hợp pháp nữa chứ! – Hyams nói.

Chúng nó trao nhau một nụ cười mỉm.

Tôi thắt cà vạt và mặc áo măng tô. Phải hành động nhanh trước khi quá trễ. Một khi chúng giải chúng tôi đến Sở cảnh sát, không phải là chuyện đùa nữa. Cứ theo cái họng của bọn này, đem so sánh, thì trại tập trung Đức quốc xã là trò vui thôi.

-  Này, đi đi, thằng khốn - Hyams nói - Nghe kỹ đây: nếu mày kháng cự, tao hạ mày liền rồi xin lỗi sau. Chúng ông không tính hạ mày trước khi săn sóc thân thể mày một tí. Nếu mày quên thì mày lãnh đủ.

-  Đừng sợ - Tôi nói - Tao đã đọc sách nói về các trận tra tấn, tao muốn được tự mình đánh giá lấy đấy.

-  Mày sẽ được phục vụ thôi - Solly lườm tôi, nói.

Chúng tôi đi vào phòng khách.

Flaggerty đang đi đi lại lại. Wonderly ngồi trên cái ghế dựa, mụ to béo đứng đằng sau.

Raggerty mỉm cười với tôi, dung nhan hắn chẳng tốt lành gì. Môi hắn sưng vù, hàm răng có lỗ hổng.

-  Hạ sát năm người trong bốn tháng - Hắn đứng trước mặt tôi, nói - Ngài là kẻ sát nhân hả? Ngài sắp xem chúng tôi khu xử bọn chúng! Ngài chỉ được đưa ra tòa sau nửa tháng mà thôi. Mười lăm ngày địa ngục đấy, ngài sát nhân ạ! Đó là cái chờ đợi ngài đấy!

-  Thằng mạt hạng như mày đừng có đóng kịch - Tôi nói.

Thằng cớm Ái Nhĩ Lan tát tôi, đập dùi cui vào lưng tôi. Tôi lảo đảo ngã ra phía trước hứng lấy cú đấm thẳng vào hàm của Flaggerty. Bị hai cú đấm trúng đích, tôi ngã lăn ra đất.

Flaggerty lại lấy chân đá tôi. Tôi bảo vệ lấy mặt được sao hay vậy, nhưng mũi giày lính nhọn của hắn trúng cổ tôi.

-  Đừng để phải vác hắn về đồn đấy - Hyams lo lắng nói.

Raggerty lách sang một bên, nghiến răng:

-  Mày, dậy đi!

Tôi nằm gần xác Herrick vẫn còn phủ dưới chăn. Tôi làm bộ bị ngất ngư, che tay lên mặt để chúng không thấy hướng nhìn của tôi. Khẩu Luger của tôi thò ra dưới chăn. Bọn chúng quên nhặt súng và vô tình, che súng khi đắp chăn lên xác chết.

Flaggerty hét:

-  Mày có đứng dậy không, hả thằng khốn hay để tao đánh mày nữa?

-  Tao dậy đây - Tôi vừa quì một đầu gối lên từ từ làm bộ như sắp bị gục vừa nói.

Báng súng dính máu cách tôi gần hai thước. Tôi cố nhớ xem có thằng cớm nào còn cầm súng không. Hình như không. Bây giờ, khi biết chắc tôi không có súng, chúng nó yên tâm rồi.

Flaggerty đá tôi một cái. Tôi ngã xuống xác Herrick. Lúc ấy, tôi có ấn tượng kỳ khôi lắm. Tay tôi nắm báng súng. Máu làm súng trơn nhưng chẳng sao.

Tôi đứng dậy.

Mặt thằng Flaggerty xanh lè khi hắn thấy khẩu Luger. Những đứa khác sững sờ như những mẫu người bằng sáp vậy.

- Xin chào - Tôi nói - Chúng mày trả tao đấy à?

Tôi không chĩa súng về hướng bọn chúng. Tôi cầm súng nhưng không nắm chắc. Tôi bước lại sát tường để dễ trông chừng cả bọn trong phòng.

- Thế nào? - Tôi mỉm cười, nói với chúng - Chúng ta không cười với nhau ở Sở cảnh sát sao?

Bọn chúng không cựa quậy, không mở miệng.

Tôi nhìn Wonderly. Nàng ngồi trên thành ghế mắt mở to sững sờ.

-  Đây chỉ là lũ tép riu muốn đóng vai anh chị - Tôi nói với nàng - Em đi với anh chứ, em yêu?

Nàng đứng dậy, đến với tôi. Đầu gối nàng còn run lẩy bẩy, tôi ôm lấy nàng.

-  Em có muốn giúp anh không? - Tôi kéo nàng sát vào mình, hỏi.

-  Có - Nàng nói.

-  Em vào phòng, lấy cho anh vài bộ quần áo, bỏ vào va li. Nhớ lấy bộ nào còn khá, bỏ những thứ khác đi. Nhanh lên!

Nàng bước qua lũ hình nhân bằng sáp, không nhìn chúng, biến vào phòng trong.

- Có đứa nào trong bọn bây biết tốc độ tao bắn súng chưa? Nếu muốn biết cứ nói đi, tao sẽ làm cho vừa ý - Tôi nhét súng vào lưng quần vui vẻ đề nghị.

Không đứa nào dám cựa quây. Bon chúng có tám đứa cộng thêm mụ mập. Chúng sợ quá không dám nháy cả mắt.

Tôi mồi điếu thuốc phả vào mũi Flaggerty.

-  Chúng mày được cười thỏa thích rồi đấy - Tôi nói - Bây giờ, đến lượt tao. Tao đến đây để nghỉ ngơi. Tao chỉ muốn khuây khỏa và tiêu tiền. Nhưng chúng mày lại quỉ quyệt. Chúng mày định đổ vấy tội lên đầu tao. Việc ấy suýt thành. Nhưng không được vì chúng mày ngu quá. Chúng mày hạ được Herrick nhưng không hạ được tao. Chúng mày thấy khó hạ tao hơn Herrick. Tao định điều tra xem vì sao chúng mày hạ Herrick. Khi nào xong, tao mới thôi. Tao sẽ ở lại đây cho đến khi nào tìm ra được nguyên nhân dù phải đảo lộn cả thành phố này. Tao ở lại đây đến khi nào tao phá tan được cái hội đồng thành phố của chúng mày. Cứ cố mà ngăn tao đi. Tao ghét bị bọn quê mùa đụng. Tao tức lắm!

Chúng vẫn chẳng nói gì.

Tôi ra lệnh cho thằng cảnh sát Ái Nhĩ Lan:

-  Lại đây!

Hắn đi lại phía tôi. Trông cứ như hắn đi trên trứng vậy, hai tay hắn vẫn giơ thẳng lên trời.

Để hắn lại gần, tôi nện vào giữa mũi hắn, hắn lảo đảo đụng phải Flaggerty, cả hai ngã ngồi xuống đất. Thằng cớm chảy máu mũi.

Wonderly ra khỏi phòng, tay cầm cái va li của tôi. Tôi nói:

-  Cưng ơi, chờ anh ở gần cửa!

Tôi bước ra cửa sổ vạch màn ra cầm lấy hộp xì gà giấu ở đằng sau. Có mười tám ngàn đô la trong hộp: tất cả số tiền tôi dành để nghỉ ngơi.

Tôi chẳng phải để mắt trông chừng thế mà chúng cũng không dám chớp mắt. Tiếng tăm của tôi nổi ở Paradise Palms quá, hay chúng chỉ là một lũ hôi thối vô dụng.

-  Ta đi nào. - Tôi nói với Wonderly.

-  Tạm biệt! - Tôi bảo Flaggerty - Mày có thể đuổi theo tao nếu mày thích. Tao khoái bị buộc phải đánh nhau nhưng tao không bao giờ bắn trước đâu, vì vô ích lắm - Tôi nháy mắt với hắn - Chúc mày vui nhé!

Hắn còn ngồi ở dưới đất, mắt hắn chất chứa hận thù nhưng hắn không nói gì cả.

Tôi khoác tay Wonderly bước vào thang máy, tôi ấn nút, hai giây sau, cửa mở.

-  Thưa ông, ông định xuống? - Tên hầu thang hỏi. Đó là thằng hề đã đưa Herrick vào phòng tôi.

Tôi kéo nó ra khỏi thang máy đấm vào giữa hai con mắt nó. Nó ngã xuống đất, không dám kháng cự.

Tôi đẩy Wonderly vào thang rồi bước theo sau gã hầu thang.

-  Đi xuống - tôi vừa khép cửa vừa mỉm cười với gã.