Phần 1 - Chương 1

Lỡ khóc lỡ cười

Bắc Kinh. Những năm thời vua Càn Long, Tử Vy cùng a đầu Kim Tỏa đến Bắc Kinh đã gần tháng nay và hai người ngày nào cũng tới trước cổng Tử Cấm Thành, đứng ở đấy chăm chú nhìn vào thành quách lộng lẫy vĩ đại này. Những bờ tường đỏ cao lớn, với những cánh cửa lớn khép kín, bên ngoài là lính canh áo giáp, vũ khí đầy đủ canh chừng không thể lọt. Bên trên những mái ngói đỏ hình vẩy cá hết mái này đến mái khác. Thành rất rộng lớn. Nhiều lúc Vy thắc mắc Hoàng cung là vùng đất Thánh, một cấm địa, hay chỉ là một thứ ảo ảnh? Nơi chỉ có thể nhìn, mà không thể đến được. Tử Vy đứng tần ngần. Nàng biết là chẳng có cách nào, chẳng có phương thức nào để đi vào đấy, chứ đừng nói là gặp người mà mình muốn tìm.

Và như vậy, nhiệm vị nàng phải thực hiện gần như vô vọng. Nhưng trước đó Vy đã lỡ hứa với mẹ rồi? Khi mẹ gần nhắm mắt, Vy đã trịnh trọng hứa, và cũng chính vì muốn thực hiện lời hứa đó, mà Vy đã bán hết tài sản, nhà cửa ở Tế Nam, để đến chốn Bắc Kinh hoa lệ này. Vy không hối tiếc việc mình đã làm, vì lời hát buồn thảm, mẹ thường hát cứ vẳng mãi bên tai.

Núi xa vời vợi, sông vời vợi.

Sông và núi cùng xa lắc lơ...

Mãi đợi mãi chờ, chờ với đợi,

Ngày qua ngày đợi đã mỏi mòn

Vậy thì... Không được! Ta nhất định phải bằng mọi giá, mọi cách để vào đó cho được!

Lúc đó, Tử Vy mới tròn mười tám, cái tuổi còn quá trẻ. Nên bao nhiêu suy nghĩ của nàng cũng đều rất vô tư giản dị. Tuổi thơ của Tử Vy lại lớn lên trong vòng tay, trong tình yêu tròn đầy Vy được mẹ nuôi, mẹ dạy và rất ít tiếp xúc với chung quanh, vì vậy tất cả kiến thức nàng có gần như đều chỉ do mẹ truyền đạt, nên Tử Vy không có được một ý niệm gì về sự phức tạp của cuộc đời. Con a đầu Kim Tỏa tuy là một đứa ở trung tín, nhưng nó kém nàng gần một tuổi, vì vậy cũng chẳng giúp ích được gì. Cũng chính vì kiến thức của Vy đều có được qua sách vở, nên Vy nghĩ mọi sự việc đều đơn giản. Một lần, tình cờ đi ngang một cơ quan có tên là Thái Thường Tự nơi chuyên chủ quản lễ bộ điển chế của triều đình. Là Vy nghĩ đây, đúng là nơi cần gõ cửa, để gặp được người cần gặp rồi, chứ làm sao biết được, vị quan ở cơ quan này là một ông quan chẳng ra quan, ông ta tên là Lương đại nhân. Một người gần như lúc nào cũng vắng mặt ở cửa quan. Chính vì vậy mà mấy lần, Vy dẫn Kim Tỏa đến, xin vào đều được lính gác cổng từ chối, nói là Lương đại nhân bữa nay bận việc đi vắng. Mãi đến một bữa, Vy nghe nói kiệu của Lương đại nhân hôm nay sẽ đi qua cầu Ngân Đính. Thế là nàng quyết tâm, phải ra chận kiệu để thực hiện ý định của mình

Đường xá hôm đó cũng như mọi hôm rất tấp nập. Tử Vy cùng Kim Tỏa đứng bên vệ đường, lóng ngóng nhìn. Trong tay nàng vẫn giữ chặt một tay đãy. Trong tay đãy đó có hai vật mà Vy quí hơn cả sự sống của mình. Vì nó mà có một người đàn bà - mẹ Vy - phải sống bên bờ hồ Đại Minh suốt đời hoài phí cả một thời xuân.

Tử Vy đứng đó ngóng đợi với nỗi bồn chồn bực dọc. Dòng người cứ tất bật ngược xuôi. Ai đi qua, cũng có cái đích đến có nơi chờ. Còn nàng, gần như mù mịt.

Khách qua đường, có người đã qua rồi, vẫn quay lại nhìn hai thầy trò Vy, vì thật ra Tử Vy khá xinh, dù trang phục nam nhi bình dị không cầu kỳ. Nhưng cái đôi mắt to với hàng mi cong vút buồn buồn, cái nước da trắng như sữa. Cái phong cách cao quí có cả con a đầu Kim Tỏa bên cạnh nữa. Hai thầy trò như hai đóa hoa đang xuân. Làm sao chẳng khiến người chú ý?

Đường phố cứ tấp nập, dòng người tiếp tục trôi. Chợt cái tấp nập bình thường đó, như bị phá vỡ để trở thành ồn ào hơn trước. Có tiếng ngựa dồn dập. Rồi đầu phố xuất hiện một tốp kỵ mã với những lá phướng, có mấy chữ lớn Tránh xa - Nghiêm chỉnh, tiếp theo sau là kiệu của của Lương Đại nhân với hai hàng cận vệ hai bên. Họ đang đi về hướng nàng, rầm rộ. Đám ngựa đến đâu, bọn quan lại lớn tiếng hò hét:

- Tránh ra! Tránh ra! Không ai được cản đường Lương Đại nhân! Tránh ra!

Tử Vy phấn khởi, hồi hộp vì mục tiêu sắp đạt, nàng nói nhanh với Kim Tỏa:

- Cơ hội của chúng ta đến rồi đấy! Kim Tỏa! Mi đứng đây chờ để ta ra cản kiệu nhé!

Tử Vy nói xong là chen người vào đám đông. Kim Tỏa chẳng yên tâm chạy theo. Bọn kỵ binh đã trờ tới, vì đường phố đông người, nên họ phải đi chậm lại. Tử Vy và Kim Tỏa thừa dịp chen vào, nàng đi nhanh đến trước kiệu quan quỳ xuống. Hai tay nâng cao chiếc đãy:

- Lương Đại nhân! Lương Đại nhân! Tiểu nữ có chuyện quan trọng, muốn thưa cùng Lương Đại Nhân! Mời Đại nhân xuống kiệu, dành cho tiểu nữ một ít thời gian để tiểu nữ trần tình. Lương Đại nhân! Lương Đại nhân!

Vì kiệu bị cản đường nên dừng lại. Viên quan trong kiệu có vẻ bực dọc:

- Ai vậy? Sao dám cả gan chận kiệu chứ? Kéo nó ra đi!

- Xéo đi! Có chuyện gì ngày mai đến cửa quan mà trình!

Bọn quan quân tùy tùng cũng lên tiếng. Điều này làm Kim Tỏa nổi nóng, nó nói lớn:

- Chúng tôi đã đến cửa quan mấy lượt, nhưng ở đấy cứ bảo quan không có đến làm việc. Lương Đại nhân không có mặt ở đấy. Bọn tôi làm sao gặp được mặt chứ?

Một tay tùy tùng trợn mắt:

- Lương Đại nhân của chúng ta ngày mai này cưới vợ cho con trai, rất bận! Rất bận! Suốt tháng này sẽ không làm việc gì cả! Muốn gặp tháng sau gặp!

Tử Vy nghe vậy càng lo, cô ta vừa nắm lấy kiệu, vừa nói to:

- Lương Đại nhân! Lương Đại nhân! Nếu không có chuyện quan trọng, bất đắc dĩ lắm tôi mới chận kiệu của ngài! Tôi làm chuyện phạm thượng này là có lý dọ Xin người hãy nhín chút thời gian, nghe lời tôi trình bày. Xin người hãy xem những vật này...

Vị quan trong kiệu thò đầu ra, lớn tiếng.

- Hừ! Cái bọn vô lại nào dám cản kiệu của bổn quan vậy? Mà còn lớn tiếng vô lễ. Không muốn sống nữa ư?

Tử Vy vừa thấy Lương Đại nhân chịu lộ mặt ra, đã cố gắng vùng quay lại:

- Lương Đại nhân! Lương Đại Nhân! Hãy nghe tôi nói, chắc chắn là ngài nghe xong sẽ không thấy uổng công. Xin ngài hãy dành cho tôi một ít thời gian, một ít thôi!...

Nhưng Lương Đại Nhân đã lạnh lùng phán:

- Ai có thì giờ để nghe chuyện của ngươi chứ?

Và quay sang đám tùy tùng, ông ta hét:

- Làm gì để mất thì giờ thế? Sao không "dọn dẹp" để kiệu về phủ sớm đi?

Rồi ông ta quay ngay vào kiệu. Kiệu được nâng lên. Đoàn người ngựa lại tiếp tục hành trình. Tử Vy và Kim Tỏa bị đẩy ngã vào trong lề đường. Đám đông đứng gần đấy thấy vậy, vội bước tới đỡ hai người lên. Một ông lão lắc đầu, thở dài nói:

- Có chuyện oan ức mà ra cản kiệu thì chẳng tác dụng gì đâu. Sao không kiếm người "lo" có phải dễ hơn không?

Tử Vy được đỡ dậy, đầu óc còn choáng váng. Kim Tỏa đứng gần đấy, không giấu được bất bình:

- Cái tay Lương Đại Nhân này chỉ lo chuyện con trai cưới vợ, mà nghỉ việc cả tháng. Thế này thì bọn mình làm sao gặp được ông tả Tiểu thự Tiền của chúng ta ngày càng cạn kiệt, nếu cứ thế này chắc tiêu mất. Tay Lương Đại Nhân này thật là vô nhân, không dám tin? Hay là chúng ta nhờ người khác giúp đỡ đi?

Một người khác đứng gần đó lắc đầu nói:

- Bọn đại nhân trong cõi đời này đều một lứa như nhau. Chẳng có tay nào tốt đâu.

Trong khi Tử Vy cứ hướng mắt theo đoàn kiệu càng lúc càng xa dần mà thất vọng, nàng đưa tay ra sau lưng thăm dò bị đãy xem còn hay mất, rồi thở ra. Nhưng một ý nghĩ thoáng qua trong đầu. Vy phủi phủi lớp bụi bậm trên áo, nói với Kim Tỏa:

- Đừng sớm nản như vậy, Kim Tỏa! Chắc chắn là rồi ta sẽ tìm được cách khác để gặp lại Lương Đại Nhân. Chừng nào không gặp được, ta mới liệu phương thức khác.

Và rồi như sực nhớ ra điều gì, Vy thích thú nói:

- Nghe nói ngày mai nhà Lương Đại Nhân tổ chức tiệc cưới phải không? Chắc hẳn là phải mời rất nhiều khách...

Kim Tỏa chưa hiểu chủ nói gì, hỏi:

- Tiểu thư, cô định nói là...

Tử Vy gạt ngang:

- Mi cứ chuẩn bị giúp ta một phần quà đi, mai bọn ta đến Lương phủ ăn cưới!

Tử Vy nào biết, quyết định đó của nàng, cũng quyết định luôn cả vận mệnh. Bởi vì trong ngày lễ cưới kia nàng sẽ gặp một người con gái. Đứa con gái đó có tên là Tiểu Yến Tử. Tiểu Yến Tử chẳng phải nhân vật lớn lao của thành Bắc Kinh mà chỉ là một hạt cát bé xíu trong dòng người đầy đặc ở kinh thành hoa lệ. Năm đó cô ta cũng vừa tròn mười tám tuổi.

Và trong cái ngày mà Tử Vy chận kiệu của Lương Đại Nhân, thì tối hôm ấy Yến Tử đã trổ nghề trèo tường khoét vách. Đó là nghề nghiệp chính của cộ Lý do là mai này nhà họ Lương sẽ tổ chức tiệc cưới. Mà như vậy thì quà cáp lễ vật hẳn là không nhỏ. Hôm nay Yến Tử phải đến nhà gái trước, thám thính tình hình, xem đồ đạc đáng giá để đâu. Cất nơi nào, hầu hành động, Yến Tử nghĩ. Gả cho Lương phủ hẳn phải có rất nhiều đồ sính lễ? Vì vậy Yến Tử thăm dò từng điểm một.

Nhưng khi đến phòng cô dâu. Đột nhiên Yến Tử nghe có tiếng khóc rất bi thảm. Yến Tử tò mò khoét một lỗ nhỏ nhìn vào. Vừa dán mắt vào lỗ, cô nàng đã giật mình tái mặt. Trời ơi cô dâu đang đứng trên ghế, thò đầu vào vòng định treo cổ. Và Yến Tử quên phắt ngay ý định của mình, nàng đẩy cửa nhảy vào phòng. Vừa chạy về phía cô dâu, vừa hét lớn:

- Bớ người ta! Vào ngay! Vào ngay! Cô dâu đang định treo cổ này!

o0o

Hôm ấy Lương phủ đang tưng bừng tổ chức tiệc cưới. Khách khứa đông tấp nập. Bữa đó Tử Vy cũng có mặt, nhưng hóa trang thành một thư sinh. Kim Tỏa thì biến thành Tiểu đồng. Chuyện hóa trang này với họ khá thường xuyên nên cũng đã quen. Mặc dù cả hai không giống con trai lắm.

Lễ cưới tổ chức rất rầm rộ, khách đông như lễ hội, nên sự hiện diện của thầy trò Vy, cũng không khiến ai ngờ vực.

Giữa tiếng trống tiếng kèn nổi lên inh ỏi, kiệu cô dâu được khiêng vào sảnh đường đàng trai. Tử Vy vẫn ẩn nhẫn chờ đợi. Đợi cô dâu chú rể bái thiên, bái địa, bái tổ tiên rồi đi vào phòng động phòng xong mới tính.

Và khi nghi lễ hoàn tất, khi Lương Đại Nhân từ chỗ Cao Đường bước xuống, cùng cậu con trai, mặt mày hớn hở ra đón tiếp quan khách. Không bỏ lỡ dịp may, Vy vội lẫn vào đám đông chen đến gần Lương Đại Nhân.

- Lương Đại Nhân.

Tử Vy nắm lấy tay áo Lương Đại Nhân gọi, làm ông ta ngạc nhiên:

- Cậu là...

Tử Vy vội nói nhanh:

- Dạ, tôi họ Hạ, tên Tử Vy, có chút chuyện làm phiền Đại Nhân, ngài có thể giành cho tôi ít phút được không?

- Bận quá! Để làm gì chứ?

Ngay lúc đó con trai của Lương Đại Nhân đưa một lão già đến, đẩy Tử Vy qua một bên:

- Cha ơi! Triệu Đại Nhân đến rồi nè!

Lương Đại Nhân hồ hởi bước tới đón khách, nhưng Vy không buông tha, đeo theo phía sau, nói với một chút trách móc:

- Lương Đại Nhân, đến cửa quan thì không gặp, mà đến tận nhà riêng, thì cũng không được ông tiếp, chẳng lẽ ông không hề để tâm đến một chút nỗi đau của bá tánh ư?

Lương Đại Nhân quay qua ngạc nhiên, càng ngạc nhiên hơn khi nhìn rõ đây là cô gái giả trai.

- Cô là con gái nhà ai mà ăn mặc kỳ cục vậy? Đi! Đi! Đi! Đi! Đi chỗ khác chơi. Đám đàn bà con gái đều được đãi đằng hoa viên đằng kia. Cô cứ sang đấy, đừng lẽo đẽo sau lưng tôi phiền lắm.

- Ngài không nhớ tôi là ai ư? Người con gái hôm qua chận kiệu ngài là tôi đấy! Hạ Tử Vy này!

Lương Đại Nhân càng ngạc nhiên hơn:

- Cái gì? Ngươi lại dám trà trộn vào tận đây à?

ông ta chưa kịp phản ứng gì, thì một tình huống đặc biệt xảy ra, làm không khí như đảo lộn cả. Ngay lúc đó có một chiếc bóng đỏ chói từ đầu đến chân, phóng vọt ra từ trong nhà. Mọi người nhìn kỹ bỗng giật mình. Sao lại là cô dâu? Mà cô dâu lại chẳng đội mũ phụng có rèm che mặt. Cô dâu lạ hoắc có nét mặt khá thanh tú, không trang điểm. Trên lưng cô ta lại có một chiếc bị to, có vẻ rất nặng. Đám phụ dâu, bà mai, gia đinh... thì đuổi theo phía sau, họ vừa chạy vừa hét:

- Bắt cô ta lại! Giữ cô ta lại! Đó không phải là cô dâu mà là một kẻ trộm!

Và kẻ trộm kia đúng là Tiểu Yến Tử cô ta đang tả xung hữu đột, vừa chống trả vừa chạy. Tình cờ chạy về phía Lương Đại Nhân và... Ầm!... Tiểu Yến Tử đã húc ngã vị quan này. Cảnh hỗn loạn càng hỗn loạn hơn. Khách tham dự đổ xô đến, rồi tiếng la hét... Tử Vy và Kim Tỏa đứng ngẩn ra. Nhưng cảnh trước mặt cũng khá nực cười. Cô dâu áo đỏ, bị đẫy trên lưng, nhảy tới nhảy lui, đám đông thì rượt theo như chơi trò cút bắt. Đuổi mãi mà bắt không được. Xem ra kẻ trộm cũng là kẻ biết nghề. Lương Đại Nhân vừa ngồi dậy lại bị đụng ngã xuống, ông bực dọc hét:

- Chuyện gì kỳ cục thế này?

Bà mai vừa chạy theo cô dâu, vừa hét:

- Cô dâu mất tích rồi! Cái cô này không phải cô dâu. Không phải tiểu thư nhà họ Trình, mà là kẻ cắp! Hãy bắt giữ cô ta lại!

Cả phòng nghe.t khách. Chỉ đứng nhìn, đứng hét. Lương Đại Nhân thấy vậy kêu lên:

- Cái gì? Cô dâu mất rồi ư? Làm gì có chuyện đó? Tại sao để cô dâu đi mất?

Bà mai đứng lại:

- Dạ, cũng không biết nữa. Tôi vừa bước vào phòng, thấy kẻ trộm mặc áo cô dâu đang gom lấy đồ đạc, nó đã lấy hết đồ quí giá bỏ vào bị đãy sau lưng, và phóng ra ngoài.

Lương Đại Nhân hét toáng lên:

- Người đâu! Hãy mau bắt tên trộm cho ta!

Đám gia đinh được lệnh chạy ùa vào, gậy gộc trên taỵ Tiểu Yến Tử như một chú khỉ nhảy từ hướng này sang hướng khác, đột phá vòng vây mà vẫn không thoát được. Người lại đông quá. Bao đãy trên lưng cột miệng không chặt, nên đồ đạc trong ấy mỗi lần Tiểu Yến Tử nhảy là rơi vãi tứ tung. Đám thực khách có cơ hội chen nhặt. Thế là khung cảnh càng thêm hỗn loạn.

Tiểu Yến Tử nhảy đến đâu còn nhặt châu báu trong đãy ném đến đấy, để cản đường đám gia đinh và hù dọa:

- Các ngươi tránh ra, đến gần là ta không nhân nhượng đâu! Hãy lo nhặt nữ trang đi.

Tiểu Yến Tử nói, Lương Đại Nhân bực tức:

- Cô dâu chắc chắn là đã bị con ăn trộm này bắt cóc. Bây đâu, hãy bắt giữ nó lại, tra khảo chắc chắn sẽ ra ngay! Đứa nào bắt được có thưởng!

Đám gia đinh được lệnh của chủ lại xông tới, hai bên đánh nhau. Tay trộm nữ này hình như cũng biết võ nghệ nên tránh đòn rất linh hoạt, đôi lúc còn đánh trả. Nhưng rồi vì cái bao trên vai nặng quá, mà bọn gia đinh càng lúc càng đông nên Tiểu Yến Tử yếu thế dần. Thấy tình hình càng lúc càng bất tiện, Yến Tử quyết định ngay, thế là vừa cởi chiếc bị trên lưng xuống, mở ra ném tung tất cả, nữ trang vàng bạc ra bốn hướng rồi nói lớn:

- Các người hãy xem này, trong nhà tay Lương tham quan này, cái già cũng có. Mà tất cả đều là vật vơ vét của nhân dân. Vậy mọi người cứ nhặt lấy đi, ai nhặt được thứ gì là của người đó. Hãy nhặt đi, nhặt đi! Đừng để hắn ta góp nhặt được!

Đám khách đến dự tiệc, nhìn thấy vàng bạc châu báu tung tóe khắp nơi, không ai không động lòng tham, lúc dầu còn ngại, sau mạnh ai nấy nhặt, còn giành giựt nhau nữa, khung cảnh càng hỗn loạn.

Tiểu Yến Tử thừa cơ chạy về phía Tử Vy và Kim Tỏa. Vy và Kim Tỏa chẳng có chút cảm tình gì với Lương Đại Nhân, nên cố ý đứng che, để Tiểu Yến Tử phá cửa sổ chạy thoát ra ngoài, mất dạng.

Thấy kẻ trộm đã chạy trốn, Lương Đại Nhân nổi cơn thịnh nộ, dậm chân hét:

- Phản rồi! Phản rồi! Giữa trời đất này sao có chuyện hoang đường thế này? Toàn lũ ăn hại? Bây đâu? Còn đứng đó làm gì? Phải đuổi theo bắt cho được tên trộm đó cho ta chứ!

Đám đông trong phòng vẫn hỗn loạn. Người lo nhặt người sợ liên lụy đẩy nhau bỏ đi, chỉ có kẻ có bổn phận là đuổi theo Yến Tử. Tử Vy thừa cơ này nắm tay Kim Tỏa cũng bỏ ra ngoài.

Ra khỏi cổng nhà họ Lương, Tử Vy và Kim Tỏa không hiểu sao lại thấy lòng phơi phơi, mặc dù việc không thành. Tử Vy nói:

- Trong cõi đời này cái gì cũng có thể xảy ra cả, chuyện xảy ra trong lễ cưới hôm nay, ta chưa thấy bao giờ!

- Cái tay ăn trộm nữ kia qua? là to gan, tiếc là võ công không thâm hậu lắm, nên phải bỏ về tay không, tiếc thật! Tiếc thật!

- Về tay không còn đỡ, chỉ sợ sau này bị tóm lại đó mới là khổ!

Giữa lúc đó trên đường có tiếng vó ngựa dồn dập. Hình như quan binh nhà Lương phủ đang đuổi theo Tiểu Yến Tử. Một tay quan nói to:

- Bà con bá tánh hãy tránh ra! Tránh ra! Đừng cản đường để bọn ta bắt trộm. Ở đây có ai trông thấy một cô gái mặc áo đỏ không? Nếu ai thấy mà không chỉ hay chứa chấp khi bắt được sẽ mang tội đồng lõa. Biết chưa? Ai biết nói đi!

Đám đông đi dường chỉ biết lắc đầu, rồi lảng tránh đi nơi khác. Mấy tay lính xuống ngựa tiến tới Tử Vy và Kim Tỏa, nhìn mặt rồi khoát tay:

- Bọn ngươi đi đi, đứng đây cản đường làm gì? Không đi thì đứng sang một bên!

Tử Vy và Kim Tỏa vội bước tránh lên lề, trên lề có một cái giỏ bội cao. Vy đang đứng tần ngần chợt có cảm giác ai đó đang kéo lấy vạt áo mình, nàng giật mình quay lại nhìn, và suýt kêu lên thành tiếng. Thì ra, tay trộm nữ ban nãy đang trốn trong giỏ! Tiểu Yến Tử cũng đang ngẩng đầu lên nhìn Tử Vỵ Cái đôi mắt to đen kia rất sáng. Vy nhìn lại và bất giác thiện cảm ngay.

Trong khi đám quan quân đang tiếp tục lục soát. Tử Vy thấy họ đến gần, vội lanh trí ngồi lên giỏ bội, rồi mở quạt ra quạt, như người đang đứng hóng mát ngoài đường. Đội quân đến gần hai thầy trò Tử Vy dọ xét rồi lại bỏ đi. Đợi cho tất cả đám quan binh đi mất. Tử Vy mới đứng dậy nói:

- Nào bọn họ đi cả rồi, ra đi!

Tiểu Yến Tử đứng dậy, vừa vò đầu vừ lẩm bẩm:

- Hôm nay xúi quẩy quá! Để cho người ta ngồi trên đầu nãy giờ, chẳng xui cũng thành xui!

Kim Tỏa bất bình nói

- Hừ! Chẳng biết điều tí nào cả! Nếu bọn ta xấu không che chắn cho ngươi, thì chắc gì ngươi đã toàn mạng với đám quan binh kia chứ?

Tiểu Yến Tử đứng thẳng, chấp hai tay lại giễu cơt:

- Vâng, Tiểu Yến Tử này trong một ngày, được các ngươi cứu mạng những hai lần, nếu không biết ơn thì quá bậy. Vậy thì cảm ơn hai cộ Được rồi chứ?

Tiểu Yến Tử? Tức là con chim én nhỏ. Cái tên hay thật! Tử Vy tò mò hỏi:

- Thế sao ngươi lại nhận ra bọn ta là gái chứ?

Tiểu Yến Tử cười nói

- Lúc nãy ở lại tại Lương phủ, vừa nhìn là ta biết hai người là gái ngaỵ Nếu không, tại sao ta cười với ngươi? Nhưng ta khuyên các ngươi, đừng có giả trai nữa với nước da trắng thế này, các người có mặc thế nào cũng đâu có giống con trai? Lần sau nếu có muốn hóa trang, trai tráng hay ông lão, bà cụ, cứ nhờ ta, ta có tay nghề hết biết. Thôi, hẹn gặp lại khi khác nhé! Bây giờ ta phải đi đây. Chào!

Tiểu Yến Tử vừa nói, vừa vội cởi bộ áo cô dâu ra, cuộn lại thành một gói rồi khoát tay chào thầy trò Tử Vy định bỏ đi. Vy tò mò:

- Này khoan đã, hãy nói cho ta biết, ngươi đã đem cô dâu người ta giấu nơi nào rồi?

Tiểu Yến Tử cười:

- Chuyện này xin miễn tiết lộ, hãy miễn thứ cho!

- Ngươi bắt cóc cô dâu, trộm cắp tiền của, còn khuấy động cả đám cưới, khiến cho chuyện cưới hỏi của nhà Lương phủ bất thành, như vậy không phải là quá đáng ư? Chẳng lẽ ngươi chẳng biết là đã gây họa lớn? Đã phạm pháp, rất dễ bị ngồi tù?

- Tôi mà làm chuyện phạm pháp à? Các người có lầm lẫn không? Chẳng qua Tiểu Yến Tử này "giữa đường thấy chuyện bất bình chẳng tha" thôi. Tôi đã vì nghĩa mà hành động cứu người đó, vậy thì làm gì phạm pháp? Có phạm pháp chăng là hai cha con nhà họ Lương kia...

Tiểu Yến Tử phùng mang trợn mắt biện minh, rồi nhìn cái mặt ngơ ngác của Vy cô ta như hiểu ra, hạ thấp giọng:

- à!... Chắc hai người là người ở nơi khác mới đến đây, phải không?

Tử Vy gật đầu, Tiểu Yến Tử nói:

- Vậy thì không thể trách các ngươi được. Mấy ngươi đâu biết cha con nhà họ Lương kia họ nào có phải người đàng hoàng, quang minh chính đại. Họ thấy con gái người ta xinh đẹp, là bất chấp cái chuyện người ta đã đính hôn hay chưa, đồng ý hay không đồng ý, cứ nằng nặc đòi cưới mà phải cưới cho bằng được. ép nhà họ Trình phải gả ngay.

- Làm sao ngươi biết được chuyện đó?

- Chuyện này qua? là có sự trùng hợp lạ lùng. Tối hôm qua, trong một phút cao hứng, ta đảo qua nhà họ Trình định kiếm một mẻ nhỏ, không ngờ khi đến đấy, lại gặp chuyện tày trời. Ngươi biết gì không? Ta gặp cô dâu đang đưa đầu vào dây thòng lọng, muốn treo cổ, nên ta phải ra tay cứu sống và cái cô Trình tiểu thơ kia mới vừa khóc vừa kể cho ta biết sự việc. Đấy ngươi xem, gặp chuyện như vậy Tiểu Yến Tử này không cứu người sao được?

Tử Vy kinh ngạc:

- Có chuyện như vậy ư?

- Ta gạt ngươi để làm gì chứ? Còn bây giờ ta đi được chưa?

- Thế bây giờ Trình cô nương kia ở đâu?

Tiểu Yến Tử nhìn quanh, thấy chẳng có ai để ý đến câu chuyện của hai người, mới hạ thấp giọng tiếp:

- Cô ấy đã bỏ đi rồi, đi ngày đi đêm, để thoát đến chỗ an toàn với người yêu rồi.

Vy có vẻ lo lắng:

- Liệu cô ta có thoát được không? Nhà họ Lương chắc chắn sẽ nghi ngờ. Như vậy sẽ không buông tha, nhà họ Trình rồi sẽ gặp rắc rối!

Tiểu Yến Tử nói ra vẻ đắc ý:

- Chính vì vậy mà bọn này mới sắp xếp. Giờ này ở nhà họ Trình chắc chắn là đang kiện Lương phủ. Họ đòi phải đi tìm con gái cho họ. Tóm lại lẽ phải đang ở phía nhà họ Trình. Họ có thể đổ cho là Lương phủ đã thủ tiêu con gái họ, được chứ?

Tử Vy lắc đầu:

- Ngươi đúng là làm chuyện tày trời. Ngươi không sợ liên lụy ư?

- Sợ à? Chuyện bắt tôi đâu có dễ? Mấy người xem thường tôi quá. Tiểu Yến Tử đây từng nổi tiếng là vô hình, thoắt ẩn thoắt hiện nên chẳng sợ ai, mà cũng chẳng ai giữ được ta đâu.

Kim Tỏa cười:

- Giờ chẳng có ai ở đây nên mặc tình mi muốn thổi phồng thế nào mà chẳng được? Đúng không?

Tiểu Yến Tử cười theo, Tử Vy nhìn Tiểu Yến Tử, cô có đôi mắt dài, mày sậm, trông ra cũng khí phách. Cô ta lại có nụ cười rất ngọt, với hàm răng trắng đều. Vy không ngờ rằng một nữ đạo tặc mà cũng xinh đẹp như thế, nên sinh ra cảm tình.

Trong khi đó Tiểu Yến Tử cũng ngắm Tử Vỵ Những người thiếu nữ con nhà khuê các hẳn đại loại như thế này. Mặc áo giả trai mà vẫn hết sức lôi cuốn, và cứ thế hai người nhìn nhau. Cảm tình nhau. Nhưng Tiểu Yến Tử chẳng còn thời giờ nữa. Quanh quân họ đang lùng sục truy nã, phải tìm chỗ lánh nạn ngay, nên Tiểu Yến Tử liếc nhanh xuống gói áo cô dâu cười nói:

- Cũng may là còn được bộ áo đắt giá này, chắc bán cũng được vài quan tiền, không phải về không. Thôi tạm biệt nhé!

Và Tiểu Yến Tử không chần chừ, quay người đi ngaỵ Tử Vy nhìn theo, lạ lùng. Cái con người mà trước đây chưa bao giờ Tử Vy gặp. Sao họ lại sống một cách vô tư, tự tin như vậy? Mặc dù cuộc sống lúc nào cũng cận kề nguy hiểm? Bất giác Tử Vy thấy khâm phục Tiểu Yến Tử ngay.

Tử Vy đâu biết là sự gặp mặt đó giữa hai người như cái duyên tiền định, vì Tiểu Yến Tử sau đó đã đóng một vai trò quan trọng trong quãng đời còn lại của nàng, Tiểu Yến Tử và Tử Vỵ Hai người đến từ hai thế giới khác nhau, hai giai cấp khác nhau nhưng định mệnh lại trớ trêu cứ cột chặt hai người. Phải chăng đó là ý trời, để cho bao chuyện lỡ khóc lỡ cười xảy ra kế tiếp.