Hiệp nữ khuynh thành 2 - Chương 01

Chương 1

Diệp Khuynh Thành không nguôi nhớ nhung Lam Tố, cô bèn gọi Hồng Loan vào phòng mình.

“Hồng Loan, ngươi còn nhớ lời mình đã nói chứ?”

Chà!

Giả vờ ngốc, giả vờ ngớ ngẩn, ngây như tượng gỗ à?

“Ngươi nói là, chỉ cần ta phi thăng lên tiên giới thì ngươi sẽ dẫn ta đi tìm Lam Tố. Ngày mai, ta sẽ bảo Đại Bàng Cánh Vàng đưa ta đi xuyên không gian lên tiên giới; ngươi nhất định phải ở đó chờ ta.”

Lam Tố.

Lam Tố của cô.

Cô sắp đến với anh.

Cô sắp cùng anh đối mặt với phong ba bão táp.

Cô tin chắc, anh nhất định cũng sẽ như cô, chỉ cần trong lòng chúng ta nghĩ đến nhau, thì kẻ địch dù mạnh đến mấy cũng biến thành nhỏ bé yếu ớt.

“Khuynh Thành, cô không được xuyên không gian lên tiên giới, kẻo vương gia sẽ giết tôi mất!”

Khuynh Thành giận dữ nhìn nó, mắt cô như sắp tóe lửa.

“Ngươi nói gì hả?”

Nhìn Khuynh Thành như là sắp ăn thịt nó đến nơi.

Hồng Loan thầm nghĩ mình khốn khổ thật rồi?

Không dám đắc tội với vương gia.

Nhưng cũng không thể đắc tội với Khuynh Thành.

“Vương gia đã gọi tôi đến, nói rằng Ngài không cho phép cô đi xuyên không gian; trừ khi cô đã độ xong thiên kiếp rồi tự mình phi thăng lên.”

Tự mình phi thăng.

Nó coi cô là con ngốc hay sao?

Nếu thế thì cần bao nhiêu thời gian.

“Hồng Loan!”

Sắc mặt Khuynh Thành nghiêm túc chưa từng thấy, cô nhìn nó.

Hồng Loan bất giác kinh hãi.

“Nói cho ta biết, hiện nay anh ấy đang gặp nguy hiểm gì?”

Bàn tay bé xíu rất trẻ con của Hồng Loan mân mê góc vạt áo.

“Nói đi!”

Khuynh Thành bỗng lớn tiếng, âm thanh mạnh lên hơn một đề-ci-ben[1].

[1] Đơn vị đo cường độ âm thanh.

Nói ra? Nếu cho cô ấy biết, thì cô ấy sẽ lập tức xuyên không gian đi tìm vương gia của nó.

Thế thì nó sẽ càng chết nhanh hơn.

Chỉ đồ ngu thì mới nói ra.

Hừ!

Hồng Loan dứt khoát ngẩng đầu lên.

Vẻ mặt rắn rỏi: dù đánh chết tôi, tôi cũng không nói.

Nhìn bộ dạng của Hồng Loan, Khuynh Thành hiểu rằng, chắc chắn tình thế của Lam Tố đang rất gay go.

Nếu không, con chim phải gió đã chẳng cứng đầu thế này; nó sẽ thao thao bất tuyệt, nói liến thoắng ngay.

“Hừ! Ngươi không nói thì thôi!”

Khuynh Thành liền quay người bước ra, giả vờ như đang rất tức giận.

Vừa ra khỏi cửa, cô liền linh thức truyền âm cho Đại Bàng Cánh Vàng.

Khi Khuynh Thành vừa trở về phòng thì Đại Bành Cánh Vàng vỗ cánh bay vào.

“Cô vội vã gọi tôi, có chuyện gì thế?”

“Tối nay ngươi đưa ta lên tiên giới.”

“Tối nay đi, e là quá gấp thì phải?”

Gấp? Khuynh Thành không hề cảm thấy gấp. Cô chỉ hận rằng không thể đi ngay bây giờ.

Lên tiên giới rồi, dù Hồng Loan không giúp cô thì cô nhất định cũng sẽ nghĩ ra cách lên thần giới.

“Chim phao câu thối, ngươi có giúp ta không đây?”

Đại Bàng Cánh Vàng ưỡn ngực, nói: “Có chứ! Tôi nhất định sẽ giúp.”

“Được! Cứ nhất trí thế đi! Ngoài ra, cấm không được cho ai biết chuyện này, con chim phải gió kia thì lại càng không được biết.”

Con chim phải gió. Đại Bàng Cánh Vàng đương nhiên hiểu đó là Hồng Loan.

Nó thấy rất buồn.

Vì chúng đều là thần thú, sao chúng cứ như là kiếp trước mắc nợ Diệp Khuynh Thành không bằng!

Luôn bị cô ta sai bảo đã đành.

Hễ mở miệng ra là gọi con chim phải gió, con chim phao câu thối!

Chúng là thần thú, không phải là con chim phải gió, con chim phao câu thối!

Trong lòng nó ngàn lần rất không bằng lòng, tuy nhiên nó cũng chỉ ngầm càu nhàu trong bụng mà thôi.

Nếu nói ra thì Khuynh Thành sẽ không ngó ngàng gì tới chúng nữa.

“Được! Tôi hiểu rồi!”

Đại Bàng Cánh Vàng tiu nghỉu cúi đầu.

“Đừng làm ra vẻ như sắp chết đến nơi như thế!”

Diệp Khuynh Thành vỗ nhẹ vào đầu nó.

Đại Bàng Cánh Vàng bay vút ra, nó rất bức xúc.

Trời đang dần dần tối.

Bữa tối đã ăn xong.

Cũng như mọi ngày, cả nhà ngồi trò chuyện một lúc rồi ai nấy về phòng mình đi nghỉ.

Ngoài cửa sổ, vầng trăng sáng trong đang treo lơ lửng, gió nhẹ thoảng đưa.

Diệp Khuynh Thành bận bộ đồ màu đỏ, đứng trước cửa sổ.

Cô ngẩng nhìn thời gian, đã đến lúc rồi đây.

Tàn ảnh loáng lên, người đã bay ra ngoài cửa sổ.

Đại Bàng Cánh Vàng đã sẵn sàng ở Thực Nhân Cốc, chờ Diệp Khuynh Thành.

Vừa nhìn thấy hồng quang lóe lên, nó biết ngay là cô đã đến.

Khuynh Thành bước lên lưng Đại Bàng Cánh Vàng, nói: “Mau đi thôi!”

Trong đêm tối.

Một đạo lưu quang màu vàng kim cùng với một vệt đỏ thắm lướt nhanh trên bầu trời sâu thẳm tối đen như mực.

Lấp lánh tuyệt đẹp như một vệt sao băng đang rơi xuống phía chân trời.

Để giảm thiểu khả năng Khuynh Thành bị tổn thương, Đại Bàng Cánh Vàng trước tiên chở cô đến núi Phiêu Diểu.

Để phá huyễn trận.

Cảnh tượng trước mắt, đâu còn ánh sáng bảy màu?

Đâu còn đường ngầm không gian thông lên tiên giới?

Gã Khương Tịch Nguyệt đáng chết đã bịt kín đường ngầm đi rồi.

“Chắc chắn là thằng cha đẹp mã ấy sợ chúng ta lên tiên giới tìm gã để trả thù.

Đại Bàng Cánh Vàng nhìn Khuynh Thành, rồi hỏi: “Vậy ta nên làm gì bây giờ?”

“Đêm nay bất luận thế nào ta cũng phải lên tiên giới. Nếu không, mất cơ hội này ta phải đợi sau khi độ xong thiên kiếp thì mới có thể phi thăng lên.

Ta không thể đợi lâu như thế, ta không thể chờ thêm một khắc nào nữa.

Ta biết chắc chắn Lam Tố đang gặp nguy hiểm. Ta cảm nhận được, hiện giờ anh ấy không biết trông vào đâu, anh ấy đang cần đến ta.

Cho nên, lần này ta chỉ biết trông cậy ở ngươi.”

Nhìn ánh mắt kiên định của Khuynh Thành, Đại Bàng Cánh Vàng hiểu rằng nó không thể can ngăn nổi cô.

Ánh mắt này hệt như ngày nào ở Hồng Hoang, Khuynh Thành biết rõ mình rất có thể mất mạng, nhưng cô vẫn không dao động, không nghĩ ngợi gì khác, cô lựa chọn phải chiến đấu để đổi lấy cơ hội đi xuyên không gian lên tiên giới.

Đại Bàng Cánh Vàng không hiểu nổi cái sức mạnh bất chấp sinh tử ấy đến từ đâu.

Nhưng nó cũng biết có một người đang chờ đợi Khuynh Thành.

Người đó hết sức quan trọng đối với cô. Hết sức quan trọng.

Cho nên, Đại Bàng Cánh Vàng cũng không nói gì nữa, nó cũng nhìn lại Khuynh Thành với ánh mắt kiên định như ánh mắt cô.

Một tiếng chim kêu chấn động thiên địa.

Trên bầu trời tối đen như mực bỗng xuất hiện một xoáy lốc khổng lồ.

Nó dường như muốn nuốt chửng đất trời.

Cực kỳ đáng sợ.

Đại Bàng Cánh Vàng nhìn Khuynh Thành, nói: “Đã sẵn sàng chưa?”

Ánh mắt Khuynh Thành hết sức kiên định, nhìn nó và gật đầu.

Lòng cô xiết bao hồi hộp.

Xuyên không gian lần này, cô sẽ được đến gần Lam Tố hơn.

Cô đã từng nói, cô rất không muốn mình vĩnh viễn đứng sau Lam Tố chờ anh bảo vệ cô.

Cô muốn cùng anh kề vai sát cánh chiến đấu.

“Lam Tố, anh cứ yên tâm, quãng thời gian tiếp theo đây em sẽ càng nỗ lực luyện công. Anh hãy chờ em, Lam Tố…”

Khuynh Thành tung mình nhảy lên lưng Đại Bàng Cánh Vàng.

Màn đêm dường như đang chùng xuống.

Xoáy lốc khổng lồ đó mỗi lúc một hung mãnh.

Bầu trời vốn đang tối đen như mực, bỗng thấy các tầng mây xung quanh chuyển vần sôi sục như nước lũ cuồn cuộn chảy, không ngừng không nghỉ.

“Này, cô bám chắc nhé, coi chừng bị xoáy lốc cuốn đi thì tôi cũng không biết xảy ra hậu quả gì. Cô phải bám cho thật chắc nghe chưa?”

Đại Bàng Cánh Vàng không ngớt dặn dò nhắc nhỏ Khuynh Thành.

“Ngươi yên tâm, ta đương nhiên không muốn chết lúc này!”

Khuynh Thành ôm cổ Đại Bàng Cánh Vàng rõ chặt.

Khi cả hai còn chưa bắt đầu bay vào cái miệng khổng lồ của xoáy lốc, thì đã bị sóng không khí tràn đến, đau nhức thấu xương.

“Chuẩn bị nhé! Bây giờ chúng ta bay vào trong!”

“Được!”

Đại Bàng Cánh Vàng lại kêu một tiếng động trời ù tai.

Nó lao thẳng vào xoáy lốc với tốc độ cực nhanh.

Bỗng nhiên.

Một đạo hồng quang chớp đến, bám theo đạo kim quang, lao vào trong xoáy lốc.

“Ngươi là đồ ngu!”

Hồng Loan gọi ầm lên phía sau Diệp Khuynh Thành và Đại Bàng Cánh Vàng.

“Con chim phải gió, sao ngươi lại đến đây?”

Hồng Loan “hừ” lạnh lùng, rồi nói: “Cô cho rằng cái thủ đoạn vặt ấy của cô có thể lừa được tôi chắc? Tuy nhiên, tôi cũng đã cố gắng hết sức rồi, chắc vương gia sẽ không giết tôi đâu!”

Khuynh Thành bỗng cảm thấy ấm lòng, cô nói: “Con chim phải gió ơi, ta cảm ơn ngươi.”

“Nếu cô không muốn tôi phải chết thì cô phải chịu khó nghe tôi.”

Hồng Loan bay gần lại bọn họ.

Làn sóng không tạt vào khí khiến Khuynh Thành không thể mở mắt.

Mỗi đợt khí lưu đều sắc như dao cạo.

Thân thể chỉ cần hơi tránh không kịp thì sẽ bị nó cứa đứt thịt ngay.

Hồng Loan vốn là thần thú trên tiên giới, cho nên khí lưu kinh khủng này chẳng thể có lực sát thương làm hại được nó.

Còn Đại Bàng Cánh Vàng vốn dĩ đã đạt đến cảnh giới có thể phi thăng, tuy nó hơi phải gắng một chút nhưng vẫn có thể đủ sức đối phó được.

Khuynh Thành đang đi ngược với lẽ trời.

Thân thể cô phải hứng chịu nỗi đau đớn kinh hãi hơn Đại Bàng Cánh Vàng nhiều.

Lúc này bộ trang phục màu đỏ của Khuynh Thành đã bị luồng khí lưu ghê gớm quật cho rách bươm tơi tả.

Trên người cô đã bị hơn chục vết thương khá dài.

Máu không ngớt chảy ra ròng ròng.

“Nằm rạp xuống!”

Hồng Loan lớn tiếng hô lên.

Khuynh Thành vội cúi rạp người xuống lưng Đại Bàng Cánh Vàng.

Một cơn gió lốc vù vù xẹt qua lưng cô.

Lưng áo cô bị rách mất một mảng khá to.

Tuy không bị va đập trực tiếp với cơn gió lốc dữ dội ấy, tuy đã rạp người xuống rồi, nhưng Khuynh Thành vẫn có thể cảm nhận được lực đạo của nó.

Nếu Hồng Loan không kịp thời nhắc nhở cô, thì có lẽ thân thể cô đã bị cơn lốc lột da gãy lưng rồi.

“Chim thối ơi, ngươi có nhìn rõ xoáy lốc phía trước không?”

Chính giữa xoáy lốc lại chứa một xoáy lốc còn hung mãnh hơn nữa.

Khuynh Thành chỉ cảm thấy hai tai ong ong sôi sục.

Lần đầu tiên cô dấn thân vào một nơi đáng sợ như thế này.

Cô nhớ lại những ngày mình còn ở thế giới hiện đại, là một sát thủ siêu hạng, cô có thể thả sức làm bất cứ điều gì.

Nhưng đến với không gian này, cô lại biến thành yếu ớt và bất khả kháng.

Năng lực giao chiến sinh tử hoàn toàn không thể vận dụng ở đây.

Bởi vì, gắng gượng để tiến được lên phía trước đã là rất gian nan rồi, đâu còn bản lĩnh để thi triển võ công gì nữa.

Ngay cả Đại Bàng Cánh Vàng cũng cảm thấy không ngớt bị áp lực dồn dập.

“Tôi thấy rồi.”

“Ngươi phải dốc toàn lực để có tốc độ nhanh nhất, cấp tốc xông vào đó.

Tuyệt đối không được phép dừng lại.

Càng không được nhìn ngó bên này bên kia, buộc phải tập trung tinh lực, tuyệt đối chú ý tập trung tinh thần.

Dù trông thấy cái gì, dù nghĩ đến điều gì, đều phải gạt hẳn sang một bên.

Hãy nhớ, điều mà ta muốn làm là cấp tốc phi hành, rồi xông ra khỏi cái xoáy lốc kia.”

“Hiểu rồi!”

Khuynh Thành, xoáy lốc này khác hẳn xoáy lốc vừa nãy, cho nên cô phải bám cho thật chặt. Kẻo hậu quả sẽ là không sao tưởng tượng nổi.”

“Được! Ta nhớ rồi.”

Đại Bàng Cánh Vàng vỗ cánh cực nhanh, cấp tốc lao về phía trước.

“Chuẩn bị xong chưa? Tôi xông vào ngay đây!”

“Xong rồi!”

Khuynh Thành đáp lời nó một cách chật vật.

Chưa tiến vào lốc xoáy mà Khuynh Thành đã cảm thấy sức ép ghê gớm của nó.

Lục phủ ngũ tạng nhộn nhạo cực kỳ khó chịu.

Cô cảm thấy gần như hít thở cũng không kịp nữa.

Hồng Loan căng thẳng nhìn Khuynh Thành, nhưng nó chẳng còn cách nào khác.

Muốn đi ngược lẽ trời, thì phải chịu sự trừng phạt.

Điều này chẳng có bất cứ ai chịu đựng hộ được.

“Vương gia gặp được người con gái hết lòng với Ngài như thế này, thực có phúc quá lớn.”

Hồng Loan nhìn cô gái Diệp Khuynh Thành đầy mình thương tích.

Nó dường như hình dung được khung cảnh trên thần giới, cô cùng với vương gia của nó kề vai sát cánh anh dũng chiến đấu.

Không ai có thể ngăn cản nổi họ.

Không ai có thể đánh bại họ.

Hồng Loan đang nghĩ ngợi lan man thì Đại Bàng Cánh Vàng đã lao vào xoáy lốc cực nhanh.

Thấy thế, nó cũng lập tức bay vào.

Xoáy lốc kinh khủng này là một huyễn trận.

Điều lợi hại nhất không phải bản thân huyễn trận, mà là sát trận nằm bên trong nó.

Có thể nói nó là trận nằm trong trận.

Muốn phi thăng lên tiên giới thì phải vượt qua được trận này trước đã.

Có rất nhiều vị tiên phi thăng đã bị chết ngay trong lúc đi qua huyễn trận này.

Phi thăng, cũng giống như khi độ thiên kiếp.

Không ai có thể giúp đỡ hoặc làm thay cho ai.

Tất cả chỉ có thể dựa vào chính mình.

Trước mặt Đại Bàng Cánh Vàng xuất hiện một đạo tàn ảnh.

Nó định thần nhìn kỹ, thì ra là Khương Tịch Nguyệt.

“Định chạy đi đâu hả?”

Đại Bàng Cánh Vàng lập tức vỗ cánh truy kích.

Khuynh Thành ngồi trên lưng Đại Bàng Cánh Vàng, cô cảm thấy hơi thở của nó bỗng trở nên gấp gáp.

Cô biết chắc chắn nó đã bị huyễn trận này mê hoặc.

Người đã tiến vào huyễn trận rồi.

Thì không ai thức tỉnh nổi nữa.

Xem ra, chỉ có thể phải phá trận. Trong huyễn trận có sát trận, nếu Đại Bàng Cánh Vàng xông vào sát trận thì phải chết là cái chắc.

Cái xoáy lốc này khác với xoáy lốc lúc trước.

Ngoại trừ sức ép to lớn lúc mới vào, thì bên trong hầu như căn bản không có bất cứ mối nguy hiểm nào.

Hồng Loan nhìn một người một chim bay lung tung trong huyễn trận.

Nó bất giác kinh sợ thót tim.

Nó đã nhiều lần dặn dò rồi, mà họ vẫn bị huyễn trận vây khốn.

Nhìn Đại Bàng Cánh Vàng cấp tốc phi hành chẳng có bài bản hàng lối gì, Hồng Loan không nén được gào lên.

“Không được vào! Đó là sát trận! Chui vào sát trận là chết đấy!”

Nhưng họ không nghe thấy.

Đại Bàng Cánh Vàng không nghe thấy gì hết.

Khuynh Thành ngồi trên lưng Đại Bàng Cánh Vàng thì đang không ngớt chỉ trỏ cái gì đó.

Hồng Loan càng thêm lo sợ cuống cuồng.

Thế là hết, lần này thế là hết thật rồi.

Diệp Khuynh Thành cũng bị huyễn trận vây khốn.

Cô ta đang làm gì thế kia? Phá trận hay sao?

Đúng là đồ ngớ ngẩn! Trận pháp của tiên giới, cô ta có thể phá nổi sao?

Nó căng thẳng nhìn Đại Bàng Cánh Vàng, cũng còn may, đúng cái khoảnh khắc sắp lao vào sát trận thì Đại Bàng Cánh Vàng quay ngoặt đầu, bay sang hướng khác!

Lúc này con tim Hồng Loan mới hơi hơi chùng xuống.

Phải làm gì, phải làm gì đây? Nếu họ không ý thức được rằng mình bị huyễn trận vây khốn.

Thì dù không bay vào sát trận, họ cũng mệt đứt hơi mà chết.

Hồng Loan nhìn rõ tất cả tình thế đang diễn ra, nhưng nó không có cách gì, không thể có cách gì.

Khuynh Thành ngồi trên lưng Đại Bàng Cánh Vàng và vẫn tiếp tục khua tay chỉ trỏ, trông tựa như đang phá trận.

Bỗng nhiên.

Bóng đỏ loang loáng, Khuynh Thành từ lưng Đại Bàng Cánh Vàng vụt đứng lên.

Cô ta định làm gì thế? Không muốn sống nữa hay sao?

Bàn tay nhỏ nhắn của Hồng Loan bỗng nắm chặt.

“Khuynh Thành! Khuynh Thành!”

Nó kinh hãi gào ầm lên, nhưng Khuynh Thành không nghe thấy, không hề nghe thấy.

Nó chỉ nhìn thấy cô nhào thẳng vào trận pháp kinh khủng kia.

Sau đó, chìm hẳn vào trong trận pháp.

Tất cả, Hồng Loan nhìn rõ mồn một nhưng nó lại không biết phá trận, nó bất lực.

Dù là yêu thú hung mãnh đến đâu, kể cả thượng tiên, Hồng Loan có thể tiêu diệt hoặc chinh phục chỉ trong chốc lát.

Nhưng đối mặt với cái trận pháp đáng chết này thì nó chịu, nó hoàn toàn không có cách gì chế ngự.

Trong lúc Hồng Loan vẫn đang bế tắc không biết nên làm gì thì bỗng nhiên “uỳnh…” một âm thanh cực lớn vang rền.

Toàn bộ không gian bị chấn động dữ dội. Một đạo hồng ảnh đỏ như máu nháng lên.

Diệp Khuynh Thành từ trong sát trận xông ra.

Toàn thân cô đầy thương tích, quần áo rách bươm, trên mặt cũng bê bết những vệt máu khô.

Nhưng, trông Khuynh Thành như thế.

Lại đặc biệt kiều diễm, hút hồn.

Hồng Loan nhìn thấy Khuynh Thành rồi, nó thở phào nhẹ nhõm.

Huyễn tượng trước mặt Đại Bàng Cánh Vàng cũng bỗng nhiên biến mất.

Nó như đột nhiên bừng tỉnh, và hiểu rằng vừa nãy nó mắc lừa.

“Khuynh Thành!”

“Đi!”

Khuynh Thành im lặng không nói nửa lời, tung người nhảy ngay lên lưng Đại Bàng Cánh Vàng.

Huyễn trận này, một khi bị nó mê hoặc, ngoại trừ những ai có tâm trí đặc biệt mạnh mẽ có thể phá nó, những người khác thì chỉ còn cách chờ chết mà thôi.

Bởi vì căn bản không ai có thể ngờ rằng muốn phá được huyễn trận này thì phải xông vào sát trận trước đã.

Phá được sát trận thì huyễn trận tự khắc tan biến.

Phía trước bỗng xuất hiện một miền thông thoáng rộng rãi.

Diệp Khuynh Thành và hai con chim cấp tốc phi hành một chập.

Dọc đường không gặp bất kỳ mối nguy hiểm nào. Ngoại trừ đôi lúc nhìn thấy vài con chim nhỏ đẹp tuyệt vời bay qua bay lại.

“Ra khỏi đây, là đến tiên giới!”

Giọng Hồng Loan vang lên.

Tiên giới.

Cuối cùng đã đến tiên giới rồi đây.

Diệp Khuynh Thành không nén nổi xúc động trong lòng, toàn thân cô bỗng nhũn ra, trước mắt là một màn tối, cô ngất đi.

Trước đó thể lực cô vốn đã tiêu hao dưới cả ngưỡng, lại thấy Đại Bàng Cánh Vàng bị huyễn trận mê hoặc.

Cho nên cô không thể không liều mạng xông vào sát trận để phá trận.

Đã phá xong sát trận, thân thể Khuynh Thành không sao gượng nổi nữa nhưng chưa gục ngã, bởi lẽ ý chí của cô đã giúp cô trụ lại được.

Lúc này coi như đã lên đến tiên giới.

Được xả hơi thật, nhưng người thì rũ ra ngất xỉu.

Vừa vào đến tiên giới, ngay Đại Bàng Cánh Vàng cũng không thể phi hành cấp tập được nữa.

Nó đành dừng lại, nhìn Diệp Khuynh Thành đầy mình thương tích, nó rất xót xa.

“Khuynh Thành…Khuynh Thành …”

“Cứ để cô ấy ngủ! Cô ấy đã quá mệt mỏi. Ngươi cứ yên tâm, ta đã cho cô ấy nuốt kim đan rồi, cô ấy sẽ không sao đâu.”

Giọng Hồng Loan vang bên tai Đại Bàng Cánh Vàng. Đại Bàng Cánh Vàng nhìn Hồng Loan một cái, lúc này nó mới cảm thấy yên tâm.

Diệp Khuynh Thành đã có Hồng Loan bảo vệ, thì nó có thể yên tâm để đi được rồi.

“Hồng Loan…”

“Khỏi cần nói gì nữa. Ta biết rồi!”

Tiên giới có ba giới, gồm nhân giới, yêu giới và ma giới.

Đại Bàng Cánh Vàng tuy là thần thú nhưng vẫn thuộc yêu giới.

Nếu bây giờ nó không hành tẩu trong lĩnh vực của mình, thì nó rất dễ bị người ta giết.

Cho nên nó buộc phải trở lại lĩnh vực của mình, sau đó tiếp tục tu luyện.

Chỉ khi nào nó có đủ cường lực mạnh mẽ, nó mới có thể tìm gặp Khuynh Thành.

Mong sao, lúc đó Diệp Khuynh Thành vẫn chưa lên thần giới.

“Chẳng rõ lần này từ biệt, đến bao giờ mới có thể gặp lại.”

Hồng Loan đưa bàn tay xinh xắn lên vỗ vai Đại Bàng Cánh Vàng, nói: “Nam nhi kia mà, sao lại dễ bùi ngùi xúc động gì thế? Dù không thể gặp lại trên tiên giới, thì sau này ngươi lên thần giới, chúng ta vẫn có thể tái ngộ với nhau kia mà?

Lên đến thần giới, chỉ cần vương gia của ta nói một câu, là ngươi có thể gặp ta bất cứ lúc nào.”

“Được! Ta sẽ cố gắng tu luyện. chờ đến khi lên thần giới, ta nghĩ, chắc lúc đó ta đã có thể tu thành hình người, ta nhất định sẽ là một chàng trai rất đẹp.”

Hồng Loan bật cười ha hả.

Chàng trai rất đẹp. Thì ra, mình chưa biết thằng cha này cũng mê mỹ thuật.

Nhưng chỉ e giấc mơ đẹp của nó sắp bị phá tan.

Hồng Loan chỉ vào chính mình, nói: “Ta đã được gọi là chàng trai đẹp chưa?”

“Nghỉ cho khỏe! Sau này ta sẽ đẹp hơn cả ngươi. Ta sẽ không tu luyện thành đứa trẻ con mông bé tẹo đâu!”

Hồng Loan bất giác cảm thấy bùi ngùi. Đứa trẻ mông bé tẹo! Có biết nó phải tu bao lâu mới có được hình hài như hôm nay không?

Chàng trai đẹp à? Cứ chờ vài trăm triệu năm nữa rồi hãy hay!

Đại Bàng Cánh Vàng lo lắng nhìn Diệp Khuynh Thành, rất nghiêm túc nói với Hồng Loan: “Ngươi phải chăm sóc cô ấy thật chu đáo, nếu không, ta sẽ xông lên tận thần giới giết phăng nhà ngươi.”

“Này chàng trai đẹp, sao ngươi lắm lời thế? Dù là không vì cái gì khác, dù ta chỉ vì cái mạng của ta, thì ta cũng sẽ chăm sóc cô ấy chu đáo. Ngươi cứ yên tâm mà đi đi! Đi đi! Ngươi rắc rối quá!”

Lúc này Đại Bàng Cánh Vàng mới bịn rịn quay người, rồi bay đi.

Nhìn bóng Đại Bàng Cánh Vàng dần dần bay xa rồi mất hẳn, nét cười trên mặt Hồng Loan bỗng ngưng đọng, ánh mắt nó rầu rầu bi thương.

Tình cảm sinh tử có nhau giữa Đại Bàng Cánh Vàng và Diệp Khuynh Thành, đâu phải nó không biết?

“Chim thối à, một gã rất có nghĩa khí như ngươi, chắc chắn sẽ tu thành một chàng trai đẹp!”

Hồng Loan nhìn Diệp Khuynh Thành vẫn đang ngủ mê mệt. Nó vận linh thức chuyển cô vào trong cái xuyến không gian của nó.

Tình trạng của Khuynh Thành hiện giờ sẽ không chịu nổi khi đi xuyên không gian thêm một lần nữa.

Tuy nhiên, dù sao linh khí trên tiên giới vẫn đầy đủ hơn ở phàm trần.

Khuynh Thành đã xuyên không gian thành công, thì có thể được coi như là tiên rồi.

Hiện nay chỉ cần đợi cô ấy điều dưỡng thân thể cho tốt, và tiếp tục chuyên cần khổ luyện.