Chương 1 - Hẹn ước

Chiếc xe hơi sang trọng, băng băng chạy trên con đường mòn, hai bên được trồng rất nhiều ngô đồng, mảnh đất rộng trãi dài màu xanh khung cảnh yên bình làm người ta lưu luyến, thư thái....

Trong xe người phụ nữ trung niên, nhìn đứa cháu trai ngoan ngoãn ngồi im lặng, mắt vô hồn nhìn ra cửa xe.Cậu bé có khuôn mặt rất đẹp, còn nhỏ nhưng đường nét rõ ràng...Chỉ tiếc là khuôn mặt u sầu, không cảm xúc đó không phù hợp với đứa bé tám tuổi.Bà Dương đau lòng thở dài, từ ngày con dâu bà lên lâm bệnh mà mất..cũng đã nửa năm nhưng tình trạng đứa cháu trai của bà vẫn như thế không thay đổi, nó không còn vui vẻ, hoạt bát mà trở nên im lặng như tự nhốt mình vào thế giới riêng làm cả nhà bà lo lắng không thôi....

Hơn ai hết bà cũng xót thương đứa con dâu bạc mệnh, nhưng số trời đã định biết làm gì sao bây giờ.Con trai bà từ ngày vợ mất đau lòng đến độ quay cuồng với công việc bỏ bê cả đứa nhỏ.Gia đình bà tiền của không thiếu nhưng sao lại bạc phước thế này...

Vì muốn cải thiện tình trạng của cháu trai,hôm nay bà dắt nó về quê thăm một người bạn thân nhất của bà...Để sự bình yên nơi đây có thể làm tâm tình nó tốt hơn...

Chẳng mấy chốc xe ngừng lại trước ngôi nhà nhỏ, hai bên đường vào nhà, trồng rất nhiều hoa hồng đỏ, có cả loài hoa mọc thành dây leo, nhìn nơi đây như một bức tranh thiên nhiên mộc mạc rực rỡ, mang một chút lãng mạng,nên thơ...Không lấy gì làm lạ tuy là vùng quê nhưng nơi đây là vùng đất cao, không khí se lạnh nên rất thích hợp trồng các loài hoa....

Chưa vào đến nhà đã có một cô bé có khuôn mặt xinh xắn,mái tóc xoăn tự nhiên được buộc cao phía sau..Càng tôn thêm làn da trắng trẻo, khuôn mặt lanh lợi,đôi mắt đen láy to tròn, khi mỉm cười ánh mắt cong cong như trăng rằm..Càng nhìn bà Dương càng thích đứa bé gái này...

-” Bà ơi..bà tìm ai ạ?”

giọng cô bé trong trẻo, ngây thơ vang lên...

-” Cháu là cháu của Trần Nhã đúng không?có bà của cháu ở nhà không?”

-” Ai thế Tiểu Thanh...?”

Từ trong nhà bước ra là một phụ nữ trung niên nông thôn,khi nhìn người đứng đó..Hai mắt mở lớn mừng rỡ đi đến...

-” Ôi...sao đến mà không thông báo cho tôi biết...”

-” Tôi muốn cho bà một bất ngờ ấy mà..Trần Nhã bà béo lên phải không?...haha..”

Bà Dương vui vẻ trêu chọc bạn..

-” Không...không..nào..có..béo...vào nhà....vào nhà...”

Hai người lớn tay bắt mặt mừng vui vẻ, hai đứa nhỏ thì im lặng đứng nhìn nhau...

Cô bé nghiêng đầu quan sát bé trai nghĩ thầm..

Ôi thật đáng yêu nha sao con trai mà lại xinh đẹp như vậy....nhưng khuôn mặt sao mà lạnh lùng thế không biết..

Thấy cô bé đôi mắt to tròn hết nghiên qua nghiên lại, quan sát cậu...như người ngoài hành tinh, ánh mắt vô hồn ngày thường ánh lên một chút vui vẻ..Vẻ mặt xinh xắn, lanh lợi, biến dạng hóa nhiều cảm xúc khiến cậu nhóc cảm thấy thích thú...

Ngôi nhà tuy nhỏ nhưng vô cùng sạch sẽ...

Trần Nhã cũng biết được biến cố xảy ra trong gia đình bạn mình...

-” Bà với Tiểu Phong ở lại đây chơi lâu một chút..Tuy nhà tôi nghèo nàn nhưng sẽ không để hai người đói đâu...”

Bà Dương gật đầu mỉm cười, sau đó nhìn bé con đứng sau lưng bà Trần...

-” Cháu gái, cháu tên gì? đến đây nào...sao mà xinh thế không biết..”

Bà rất thích có một đứa cháu gái, trắng trẻo, xinh xắn mềm mại ôm vào thật thích..

Nhưng con dâu bà...haiz....Bà Dương thở dài càng nghĩ chỉ thêm đau lòng...

-” Dạ..Cháu tên Tuyết Thanh ạ “

Tuyết Thanh bước đến gần bà Dương lễ phép trả lời đôi mắt đem láy chớp chớp, không kìm được liếc nhẹ người bên cạnh...

Tuyết Thanh!

Cậu bé tuy im lặng nhưng trong lòng lặp lại cái tên vẻ xa lạ nhưng nghe qua lại khiến người khác khó quên..

-” Tên rất hợp với cháu..đều đẹp như nhau..haha “

Bà Dương vui vẻ cười rộ..Cháu gái được khen,bà Trần cũng không giấu nổi vui vẻ...Cháu gái bà từ nhỏ đã thiếu thốn tình thương cha mẹ.Hai vợ chồng con trai bà ly hôn, mẹ nó lấy chồng khác chưa bao giờ về thăm,còn con trai bà sau khi thất bại trong hôn nhân..nó xin qua Nhật hợp tác lao động mấy năm mới về một lần..Nên từ nhỏ Tiểu Thanh đã ở với bà;con bé rất lanh lợi thông minh và ngoan ngoãn..

Hàng xóm ai cũng thích và thương yêu con bé.Cháu gái bà rất thích hoa hồng đỏ...cả khu vườn ngoài kia là do chính tay ba nó trồng cho nó..Con bé xem như bảo vật, chăm sóc cẩn thận từng ly từng tý....

Nó chưa bao giờ hỏi về mẹ, những lúc thấy lũ trẻ hàng xóm có ba mẹ đầy đủ, bà chỉ biết ôm cháu gái vào lòng thương xót cho con bé..có lần bà hỏi

- “ Tiểu Thanh có nhớ mẹ không?..”

Con bé gật đầu,sau đó lại lắc đầu...giọng nghẹn ngào làm người khác thấy đau lòng

-” Mẹ không cần cháu...cháu chỉ cần bà và ba thương cháu thôi “

Từ đó bà không bao giờ nhắc đến chuyện đó nữa, vì bà biết có đứa trẻ nào không ao ước được mẹ ôm vào lòng..Cháu gái bà còn nhỏ nhưng đã học cách mạnh mẽ....nhưng thật ra tâm hồn con bé rất mong manh và yếu đuối..

-”Trần Nhã chúng ta kết thành thông gia đi.Tui rất thích đứa nhỏ này “

Cắt dòng suy nghĩ là lời đề nghị của Bà Dương khiến Trần Nhã bất ngờ, vui vẻ nhận lời...Không phải vì nhà họ Dương có tiền mà vì tình bạn bao nhiêu năm bà biết nếu Tiểu Thanh làm con dâu nhà họ sẽ không thiệt thòi..Nhưng ba quên mất người lấy Tiểu Thanh lấy sẽ là Dương Phong chứ không phải nhà họ Dương.

Không biết rằng bà có vội vàng hấp tấp quá hay không? Nhưng con cháu có phúc phần của con cháu vậy!

-” Được..được...Để Tiểu Thanh làm cháu dâu của bà...tôi mừng còn không bằng...Chỉ sợ Tiểu Phong không đồng ý mà thôi “

Trần Nhã khéo léo đẩy vấn đề cho Tiểu Phong...

Bà Dương quay sang đứa cháu trai, im lặng từ lúc giờ, kéo tay cậu bé lên phía trước...

-” Tiểu Phong con nghe bà hỏi,con có muốn lấy cô bé xinh đẹp này làm vợ không?”

Nghe bà Dương hỏi Dương Phong im lặng quan sát cô bé đứng thấp hơn mình nữa cái đầu...im lặng không trả lời...

Làm vợ sao? Vợ là như thế nào có giống ba mẹ cậu không? Mất đi mẹ cậu rất buồn nếu có cô bé xinh đẹp này bên cạnh chắc là cũng vui...Mỗi lần nhìn vào đôi mắt đen láy chớp chớp, khuôn mặt biến hóa cảm xúc của cô bé làm cậu rất thích nhìn...Vì thế cậu bé quay sang bà Dương gật đầu...

Cả nhà cười rộ lên nhưng tiếng nói lảnh lảnh vang lên không đúng lúc...

-” Con không muốn lấy anh ta làm chồng đâu “

Khuôn mặt lạnh lùng chẳng vui vẻ gì hết...

Tuy cậu ta rất đẹp trai nhưng khuôn mặt âm trầm không giống như một đứa trẻ nên có..

Hàng chân mày cậu bé nhíu lại....Bà Dương cũng tắt hẳn nụ cười, ngồi xuống ôm cô bé vào lòng..

-” Sao cháu không thích làm vợ cháu trai bà thế?”

Tiểu Thanh nghiêng đầu nhìn cậu bé, nắm lấy một sợ tóc miệng chu ra...

-” Khuôn mặt anh ấy quá lạnh lùng...cháu không thích nha “

À thì ra là như vậy...không phải không thích cháu trai bà mà cô bé đang e dè khuôn mặt lạnh lùng của nhóc con nhà bà...

Bà Trần mỉm cười kéo tay Tuyết Thanh

-” Vì đó là Tiểu Phong đang gặp chuyện không vui...cháu không an ủi còn ghét bỏ Tiểu Phong...thật không ngoan mà “

Tuyết Thanh nghe bà Trần giải thích, nhìn sang bà Dương, thấy bà Dương gật đầu...

khuôn mặt nhỏ nhắn tỏ vẻ ái nái..

Thì ra cậu ta có chuyện buồn,đôi mắt cụp xuống lông mi thật dài....

Tiểu Thanh đi đến trước mặt cậu bé, ngẩng khuôn mặt xinh xắn lên nhìn...

-” Thì ra anh đang có chuyện buồn à..em không có ghét bỏ anh....Em đồng ý làm vợ anh nha “

Cô bé trịnh trọng tuyên bố...Lời hứa trẻ con ngây ngô, đâu biết được hai tiếng vợ chồng có nghĩa gì, sâu sắc như thế nào?...

Nhưng người lớn, hai người làm bà thì vui vẻ không thôi,dù biết chỉ là lời hẹn ước qua cửa miệng,phía trước hai đứa nhỏ phải trãi qua nhiều chuyện buồn vui có đến được với nhau hay không mọi sự còn tùy duyên.

Dương Phong ngắm nhìn cô bé nhỏ nhắn khoảng cách hai người rất gần, nhìn kĩ sẽ thấy môi cậu nhếch lên nụ cười nhạt...

Nhưng phía trước ra sau? Sóng gió cuộc đời có làm con người quên đi lời hẹn ước tuổi thơ hay không?