--1-- Quán Cà Phê Đợi Một Người

Khúc Mở Đầu

Lúc này chiếc thìa trong tay tôi đang khuấy loạn lớp sữa nổi bên trên cà phê, kim loại và thành chiếc ca sứ hợp tấu nên những âm thanh không theo nhịp điệu nào.

Đinh đinh đinh đang, đang đinh đang đinh.

Giống như tâm trạng của tôi lúc này, không tiết tấu, nhưng lại rất muốn biểu đạt điều đó.

********

Rõ ràng giống như trò chơi ghép hình kéo dài hết năm này tháng khác, dẫu cho có bao nhiêu mảnh ghép rơi vãi xuống đất, cứ kiên trì bền bỉ, thế nào cũng có thể lần lượt nhặt lên, ghép thành hình dáng hoàn chỉnh ban đầu, thế nào rồi cũng đến thời khắc ấy.

Vậy mà tôi vẫn rất kích động.

Bởi lẽ tôi phát hiện, những mảnh ghép ký ức không phải là vật chết.

Ký ức tích lũy dần dần, càng lúc càng nhiều, càng lúc càng phức tạp, thế nên cứ ghép hoài không hết.

Vừa phải gắng sức nhớ lại những phần xưa cũ, mặt khác lại phải nắm bắt lấy phần đang chậm rãi trở thành cuộc đời tôi kia.

Những mảnh ghép thuộc về anh, là những mảnh đơn giản nhất, không chải chuốt nhất, thẳng thớm nhất mà tôi từng thấy.

Những người từng chơi trò ghép hình đều biết, hình vẽ phức tạp thực ra lại dễ nắm bắt, vì mỗi mảnh đều đặc biệt, thoáng cái là biết nó nên đặt ở vị trí nào.

Nhưng càng là hình vẽ đơn giản, ví dụ trời xanh ngăn ngắt, cỏ mướt như thảm, lại càng khó ghép cho hoàn chỉnh.

Vì mỗi mảnh ghép đều quá đỗi mộc mạc, quá đỗi đơn thuần, tốn bao nhiêu thời gian vẫn không hiểu nổi quan hệ giữa mảnh ghép trên với mảnh ghép dưới.

Và cả mối liên hệ của chúng với mình nữa.

Tôi hít sâu một hơi.

Bổ sung dưỡng khí, dũng khí.

Và cả mùi cà phê nồng đượm.

Sau đó, tôi muốn kể một câu chuyện.

Một cuốn sách chí ít phải có một câu chuyện gắn bên trong nó, nếu muốn sách bán chạy, câu chuyện ấy tốt nhất là về tình yêu.

Nói cho người ta biết tình yêu là gì, yêu như thế nào, được yêu ra làm sao hoặc giả nghiêm túc định nghĩa thế nào mới là hạnh phúc chân chính, dựa núi núi sẽ đổ, dựa người người sẽ già, hạnh phúc vẫn phải dựa vào bản thân mới là bền vững nhất...

Nhưng tôi không xác định được câu chuyện này bắt đầu từ khi nào.

Nếu bạn mong đợi cuốn sách mình đang cầm trên tay là một cuốn tiểu thuyết tình yêu.

Tôi không chắc, nhưng tôi cũng không lấy đó làm kinh hoảng.

Có lẽ, cho đến tận trang cuối cùng của cuốn sách này, câu chuyện mới bắt đầu, nhưng đó đã là một thứ mong cầu xa xỉ.

Có lẽ câu chuyện sẽ chẳng bao giờ xảy ra.

Chỉ bởi vì, chẳng người nào có thể ý thức được tất cả những điều xảy ra với mình, khi sự việc vừa mới bắt đầu là gì. Ít nhất là tôi không thể.

Mà chỉ sau khi thực sự hiểu được bản thân mình, tôi mới lĩnh hội được hạnh phúc mình theo đuổi có hình dạng như thế nào.

Nhưng đến khi nhận ra thứ đã từng dịu dàng vây bọc lấy mình ấy, có thể, tôi sẽ chẳng bao giờ tìm lại được mảnh ghép đó nữa.