Chương 1 - Khổng Hi Nhan kết hôn

Khổng Hi Nhan đã kết hôn.

Mới nửa giờ trước ở phòng làm việc Cục dân chính, nàng nhận giấy chứng nhận kết hôn cùng với hiệp nghị thư. Nàng cúi đầu nhìn trên tờ giấy hồng là ảnh hai người dựa vào nhau, một người ngồi không yên, một người cười miễn cưỡng.

Không trách được vị chủ nhiệm Cục dân chính khi nghe được hai người muốn kết hôn thì sửng sốt một chút, nhỏ giọng nói: “Tôi tưởng hai người muốn ly hôn chứ.” Nhìn bức ảnh này, chẳng lẽ còn không giống tư thế muốn ly hôn?

Nàng mím mím môi, đem giấy chứng nhận kết hôn cùng hiệp nghị thư để sang một bên. Lục Hàn nhìn nàng qua kính chiếu hậu hỏi: “Phu nhân, ở phía trước sao?”

Khổng Hi Nhan giật mình, ý thức được Lục Hàn đang nói chuyện với mình, nàng trả lời: “Ừm. Anh ở đây chờ tôi là được”

Lục Hàn đem xe đến bãi đỗ xe phía trong, bước xuống đi ra cửa sau, khom lưng mở cửa xe: “Tôi vẫn nên đi vào cùng phu nhân đi.”

“Không cần, chỉ có một cái vali, tự tôi mang vào được rồi.” Khổng Hi Nhan đeo kính râm xuống xe.

Lực Hàn cúi đầu cung kính nói: “Trì tổng nói rồi, cô không giỏi nhớ đường, để tôi đi theo cô.”

Khổng Hi Nhan:...

Hồi trước nàng chỉ có chút không biết đường, giờ bị công ty biến thành mù đường, thật sự là hậu quả khó lường.

Nhà trọ không lớn, là nàng tự lựa chọn. Thứ nhất Khổng Hi Nhan cảm thấy nơi này hẻo lánh, sẽ không có người nhận ra nàng, thứ hai là nàng cũng không muốn dùng thẻ căn cước đăng ký nên mới chọn nơi này.

Ban đầu còn cho rằng nàng cùng Trì Vãn Chiếu phải tốn nhiều thời gian đàm phán vì thế mới thuê một tháng, nào ngờ chỉ cần hai ngày đã quyết định rồi. Thế sự quả nhiên khó lường.

Lục Hàn cũng không đi vào trong phòng, Khổng Hi Nhan ngồi trên ghế sofa, cụp mắt nhìn cuốn sổ cách đó không xa, ánh mắt bình tĩnh dán vào hình ảnh trên đó, ngoắc ngoắc khóe miệng, đứng dậy bắt đầu thu dọn đồ đạc.

Phòng cũng mới thuê, đồ đạc gần như không bỏ gì ra, nửa giờ sau, nàng mang theo vali ra ngoài.

Lục Hàn vẫn đứng ở ngoài cửa, nhìn thấy nàng đi ra liền đưa tay: “Phu nhân, để tôi cầm cho.”

Khổng Hi Nhan hơi khẽ gật đầu, Lục Hàn cầm lấy vali, đi bên cạnh nàng.

Dọn nhà trước sau chỉ mất một giờ đồng hồ.

Đến nhà mới là hơn bốn giờ, Khổng Hi Nhan từ trên xe bước xuống, Lục Hàn đem vali của nàng xách lên tầng xong thì cúi đầu đi ra ngoài.

Khổng Hi Nhan chờ hắn đi rồi nhìn vali của mình, lại nhìn mấy gian phòng trước mặt, nàng khẳng định không cần cùng Trì Vãn Chiếu ở chung một phòng, trên hợp đồng cũng có ghi rõ, hai người không cần chung chăn chung gối.

Nghĩ tới đây, nàng mở cửa phòng trước mặt ra, đi vào nhìn qua hai cái, mắt quét đến trên mặt tủ cạnh đầu giường để ảnh Trì Vãn Chiếu liền hiểu ra, đây là phòng ngủ chính.

Vậy thì nàng phải đổi sang phòng khác.

Khổng Hi Nhan chọn căn phòng sát bên. Bố cục các phòng thực ra cũng giống nhau, ngay cả vật trang trí cũng không khác mấy, có lẽ vì ở một mình một phòng nên không gian hơi lớn.

Nàng mở vali ra, còn chưa kịp xếp đồ thì thấy ở cửa một con mèo trắng đi vào, nghênh ngang bước tới cạnh chân nàng, dụi dụi ống quần, ngửa đầu kêu một tiếng: “Meooo...”

Khổng Hi Nhan cúi đầu, phát hiện đôi mắt mèo màu xanh thẳm vừa đặc biệt vừa thật xinh đẹp.

Nàng không nhịn được đưa tay ra ôm lấy con mèo, mèo rất béo, nàng sợ làm rơi liền ôm chặt lấy eo nó, cảm giác thật sự tốt lắm.

Con mèo nằm trong lòng nàng cũng không sợ người lạ, không dãy dụa, chỉ là hướng mặt với Khổng Hi Nhan kêu: “Meooo...Meooo”

Kêu khiến lòng người đều mềm theo.

Khổng Hi Nhan vốn yêu mèo, nàng ngồi ở trên giường, đem mèo đặt trên đầu gối, hai tay cầm chặt hai chân trước của nó, lại gần chóp mũi phấn hồng hỏi: “Em tên gì?”

Hỏi xong nàng mới bật cười, biết rõ con mèo làm sao có khả năng trả lời câu hỏi của nàng. Nàng thật ngốc quá đi.

Khổng Hi Nhan đem mèo đặt lên giường, nhanh chóng thu dọn xong đồ đạc, còn chưa kịp cùng mèo đùa một chút liền nghe đến chuông điện thoại di động vang lên. Nàng nhíu mày, bấm nghe:

“Khổng tiểu thư phải không?” Đầu bên kia vang lên câu hỏi thẳng thắn dứt khoát, Khổng Hi Nhan nhanh chóng trả lời: “Là tôi đây.”

“Được rồi, thư ký Chu chắc đã cùng cô nhắc đến, năm giờ chúng ta có bữa tiệc, cần tôi phái người đón cô không?”

Khổng Hi Nhan phản ứng đến người gọi điện thoại cho nàng chính là Vương bài quản lý Đồng Duyệt, lúc nàng mới xuất đạo (1) có gặp qua một lần.

Ánh mắt độc đáo, nhìn người rất chuẩn. Cô nói người nào có thể hồng (2), hầu như không có kém, không trở thành Ảnh Đế, Ảnh Hậu, cũng là tiểu sinh đang 'hot', cho nên khoảng thời gian nàng mới xuất đạo, Đồng Duyệt có biệt hiệu là “God's Mouth.” (Miệng thần)

Có lẽ nàng có thể trở lại, hơn nữa còn là trong tay của Đồng Duyệt.

Thấy Khổng Hi Nhan lâu không đáp, Đồng Duyệt lại hỏi thêm lần nữa: “Cần tôi cho người đến đón cô không?”

Khổng Hi Nhan bận bịu trả lời: “Không cần, cô gửi tôi địa chỉ là tốt rồi.”

Nàng nghĩ một lúc nói thêm một câu: “Làm phiền cô rồi.”

Đồng Duyệt sửng sốt một chút, đáp lời: “Cô đồng ý yêu cầu kết bạn Wechat của tôi đi, rồi tôi gửi cô địa chỉ.”

“Được”

Khổng Hi Nhan cúp điện thoại, mở tủ quần áo chọn trang phục, chỉ là những trang phục của nàng đều là kiểu dáng ba năm trước, mà ở giới giải trí này, một tuần không theo kịp xu hướng đã trở thành kẻ lạc hậu, nói gì đến ba năm.

Nàng đảo mắt tìm chọn trong tủ quần áo đa dạng, cuối cùng chọn một chiếc áo sơ-mi trắng đơn giản nhất cùng quần jean, tóc dài xõa ra, trang điểm nhẹ nhàng. Nàng vốn là cao gầy, mặc như vậy, khiến trang phục phổ thông càng trở nên thời thượng hơn cả.

Khổng Hi Nhan đứng trước gương sửa lại tóc dài, ở phía sau, con mèo vẫn đang nằm úp sấp trên giường chậm rãi đứng dậy, nhảy một cái lên bả vai nàng, có vật nặng làm vai nàng nghiêng theo, tay còn lại cấp tốc đỡ lấy nó.

“Meooo...”

Nhận ra nàng muốn ra ngoài, mèo hơi ai oán kêu một tiếng, Khổng Hi Nhan nháy mắt với nó mấy cái, gõ nhẹ vào lông xù trên trán nó: “Chờ chị trở lại nhé.”

Con mèo chỉ ngồi giữa hai chân nàng, ngẩng đầu, liếm liếm chân, cuối cùng kêu meo meo một tiếng liền nhảy xuống, rời khỏi phòng.

Khổng Hi Nhan cầm lấy túi đi xuống nhà.

Nàng vừa xuống liền nhìn thấy bóng dáng Lục Hàn, hơi kinh ngạc: “Anh còn chưa đi sao?”

Lục Hàn cúi đầu: “Thư ký Chu nói năm giờ cô có bữa tiệc, tôi sẽ đưa cô đi.”

Khổng Hi Nhan không nghĩ tới Trì Vãn Chiếu đã sắp xếp xong việc này, nàng nhẹ giọng: “Vậy đi thôi.”

Lục Hàn trực tiếp đưa nàng đến nhà hàng.

Khổng Hi Nhan lặng lẽ tắt điện thoại, Đồng Duyệt gửi tới vị trí kia nửa điểm đều không có tác dụng gì rồi (ý là Lục Hàn đã biết chỗ nên Khổng Hi Nhan không cần chờ Đồng Duyệt gửi địa chỉ nữa)

Xuống xe, Khổng Hi Nhan ngẩng đầu nhìn, bốn chữ Nhà hàng Kim Hoài ở dưới ngọn đèn càng tỏa sáng rực rỡ, óng ánh lóa mắt. Chỉ một bảng hiệu đều có thể khiến người ta cảm nhận được khí thế sang trọng, khỏi nói bên trong là cỡ nào.

Nàng đến nơi liền gửi tin nhắn cho Đồng Duyệt, rất nhanh có tin trả lời: “Chờ tôi chút.”

Khổng Hi Nhan chỉ đợi một lúc. Từ trong thang máy nhanh chóng có một người đi ra, tóc ngắn ngang vai, cả người lộ ra sự già dặn, giơ tay nhấc chân đều là dứt khoát, càng đến gần càng cảm giác được khí thế của cô. Lần đầu Khổng Hi Nhan nhìn thấy cô là vào một buổi tối ba năm trước. Khi đó Đồng Duyệt chỉ vào nàng nói: “Vệ tổng, người này không phải chỉ có tiềm năng không đâu, đây là một khối bảo ngọc đó.” Cô nói xong lại thêm một câu: “Chỉ cần bỏ thời gian đánh bóng là được.” Vệ tổng còn vỗ vai cô: “Nhờ lời tốt của cô, tôi sẽ chờ.”

Khổng Hi Nhan cười khẽ, cuối cùng hắn vẫn không chờ được, nàng liền trở thành một khối ngọc bỏ đi rồi.

Đồng Duyệt nhanh chân đi đến trước mặt Khổng Hi Nhan, đưa tay ra: “Tôi là Đồng Duyệt.”

Khổng Hi Nhan gật đầu, vừa định mở miệng, Đồng Duyệt đã nói trước: “Khổng tiểu thư, toàn bộ tư liệu về cô tôi đều có, chúng ta không cần tốn thời gian giới thiệu, đi thôi.”

Vẫn là tác phong khéo léo, Khổng Hi Nhan trả lời: “Được.”

Đồng Duyệt dẫn nàng đi thẳng tới một căn phòng trên tầng hai, cánh cửa gỗ gụ dày đóng kín, tay nắm cửa được mạ vàng lóe sáng dưới ánh đèn. Đồng Duyệt cầm vào nắm cửa, xoay nhẹ, đẩy cửa ra, Khổng Hi Nhan theo sau cô đi vào.

Trong căn phòng, mọi người nhìn các nàng đều sửng sốt một chút, tiếp theo mới có người hô lên: “Đồng tỷ!”

“Đồng tỷ sao giờ mới đến?”

“Ồ, vị bên cạnh Đồng tỷ là ai đây?”

Đều là những người trẻ, Khổng Hi Nhan dù sao cũng đã nhìn qua chừng bốn năm người, cả nam lẫn nữ, nàng nhận ra có hai người là nghệ sĩ thuộc quản lý của Cảnh Yên, ngoài ra ba người khác cũng có chút phổ biến trên Tạp chí Giải trí.

Đồng Duyệt dẫn theo nàng ngồi xuống, trả lời câu hỏi của những người đó: “Đây là người mà tôi quản lý, mọi người nhớ giúp tôi quan tâm cô ấy chút, đừng có bắt nạt đấy.”

Cô vừa dứt lời, mọi người liên tục cười đùa tiếp lời: “Nào có, người của Đồng tỷ, chúng em hầu hạ còn không kịp, làm sao có khả năng bắt nạt chứ.”

“Đúng vậy, đúng vậy.”

Khổng Hi Nhan chỉ cười không nói gì.

Trên bàn cơm chỉ có hai người hai mặt nhìn nhau.(Ở đây là nói hai người cùng ở Cảnh Yên bên trên)

Nghệ sĩ cũ mà Đồng Duyệt quản lý được công ty khác trả lương cao đã chuyển đi rồi, hiện giờ ở công ty, có ai không muốn leo lên cành ô-liu Đồng Duyệt, cô vừa có quan hệ lại có nguồn lực, vì thế mọi người trong Cảnh Yên đều đoán xem liệu cô sẽ quản lý ai tiếp theo. Hai người bọn họ là được nêu tên nhiều nhất, vì các nàng đều đang “hot”, hot đến bỏng tay, hoàn toàn có lý do hợp tác với Đồng Duyệt, cùng nhau liên thủ. Không nghĩ tới đột nhiên lại nhảy ra một cái Trình Giảo Kim(3), ai cũng cảm thấy không thoải mái chút nào.

Cố Linh nhìn chằm chằm Khổng Hi Nhan, phút chốc nhẹ giọng hỏi: “Chị là Khổng Hi Nhan phải không?”

Giọng Cố Linh không lớn, nhưng lanh lảnh, nhất thời mọi người đang ngồi đều ngừng nói chuyện, ánh mắt đổ dồn vào Khổng Hi Nhan.

So với ba năm trước, nàng gầy đi khá nhiều, lại hay cúi đầu cho nên ban đầu không bị ai nhận ra. Cố Linh càng nhìn càng chắc chắn, đánh bạo hỏi Đồng Duyệt: “Đồng tỷ, đây là Khổng Hi Nhan sao?”

Đồng Duyệt quay đầu nhìn Khổng Hi Nhan, nàng chậm rãi ngẩng đầu, hào phóng thẳng thắn thừa nhận: “Là tôi.”

Toàn bộ người trong phòng nhất thời im lặng, ánh mắt bọn họ nhìn Khổng Hi Nhan cũng từ từ biến đổi, có châm chọc, có cười nhạo, nhiều hơn nữa chính là xem thường.

Khổng Hi Nhan ngồi ngay ngắn trên băng ghế, ưỡn lưng đến mức cứng rắn, ung dung nhàn nhã, không có chút cảm giác bị làm phiền.

Đồng Duyệt khóe miệng cười mà không cười, trong con ngươi có thêm mấy phần khen ngợi, ngay lại lúc bầu không khí có phần lúng túng thì cửa phòng xoạt xoạt một tiếng bị mở ra, liền nghe thấy một âm thanh yểu điệu vang lên: “Người ta không biết đâu, em thích nhân vật đó, em muốn đóng.”

******

1. Xuất đạo: mới ra mắt, bên âm nhạc mọi người hay gọi là debut.

2. “Hồng” ở đây được hiểu là có thể phất lên, có thể nổi tiếng được.

3. Trình Giảo Kim: một công thần khai quốc của nhà Đường. Trình Giảo Kim khỏe như voi, thời trẻ phá làng phá xóm, lại còn làm thảo khấu – một dạng cướp, đầu gấu - vô cùng hung hăng ngang ngược. Sau này làm tướng thì chuyên gia lấy toàn lực đánh ba búa. Đánh xong mà địch không chết thì bỏ chạy, nghỉ ngơi một chút quay lại đánh tiếp ba búa nữa. Bởi vậy, ông này là chuyên gia phá bĩnh, chịu lợi chứ không chịu thiệt. Từ đó người nào mà hay nửa đường nhảy ra phá bĩnh chuyện của người khác thường gọi là Trình Giảo Kim.

28/06/2019