Quyển 1 - Chương 1

Thư Tam Đao bị xưng lưu manh là có nguyên nhân.

Đứrẻ này từ nhỏ đến lớn tuy không phải lúc nào cũng làm chuyện xấu nhưng trong mắt hàng xóm, hắn tuyệt đối là một tai họa mười phân vẹn mười. Nhất là y, y thấy tiểu tử nọ thì rất đau đầu. Ngẫm lại thử xem, nếu như một thằng nhóc choai choai ba ngày hai bận chạy đến đập cửa nhà ngươi, ném đá vào nhà ngươi, trên đường đi đang yên đang lành cũng cố ý kiếm chuyện đụng chạm ngươi mấy lần, ngươi có thích nổi hắn không? Hơn nữa kia chỉ là khởi đầu. Chờ lúc nhóc con lớn hơn một chút, ước khoảng mười ba, mười bốn thì đập cửa sổ đã biến thành cạy cửa sổ. Để làm gì? Nói thật, ban đầ cũng không hiểu, còn chê cười tên trộm tốn công cạy cửa để rồi trắng tay đi về, cười xong thì chỉ đóng thêm vài cây đinh cho có lệ. Thế nhưng một lần, hai lần, ba lần... Mãi đến khi không chỉ hài mình thiếu đi một chiếc, vớ cũng thiếu đi một đôi, mà tệ hơn là ngay đến một trong hai cái khố mới mua cũng cuốn gói mà đi, y mới xác định nhà mình thật sự bị trộm.

Tên tiểu tặc lại là Thư Tam Đao, một tiểu lưu manh mới tí tuổi đã bắt đầu phá làng phá xóm.

Làm sao biết được?

Thì tại tên tiểu tử chết tiệt đã trộm được đồ còn ngang nhiên chạy đến rống vào mặt y: Quần chẽn (quần lót) của ca sao trước sau đều thủng lỗ thế kia!

Y giận đến mức túm lấy hắn đánh lia đánh lịa.

Tiểu tử thối! Dám trộm quần chẽn của, trộm xong còn chê này chê nọ! Xem ta bóp chết ngươi!

Tiểu tử nọ bị y đánh đến ôm đầu chạy trối chết, hắn vừa chạy vừa la hét: Mọi người nghe cho rõ này, có khuê nữ không được gả cho Hà Thủ Căn nha! Gả cho quỷ nghèo thì cẩn thận con gái ra ngoài không có quần mặc đấy!

Sau chuyện đó, không biết do tiểu lưu manh đã luyện cho da mặt dày lên hay thấy y dễ ăn hiếp mà cứ ba ngày hai bận đến gây phiền phức cho y. Thấy y ăn bánh mì, hắn bám riết sau đuôi cho đến khi được chia một mẩu nhỏ mới thôi. Thấy y mặc quần áo mới, cho dù chỉ thêm vài miếng vá, hắn chạy tới sờ soạng mấy cái, không sờ cho đến khi để lại hai dấu tay thì không vui. Thấy y nói chuyện cùng con gái, hắn vội vã vọt qua mắng y cóc ghẻ muốn ăn thịt thiên nga, tiện thể trêu ghẹo cả đại khuê nữ lẫn tiểu tức phụ nhà người ta.

Ngay cả khi y đang đi yên yên ổn ổn đi trên đường, thằng tiểu lưu manh ấy cũng vô tội vạ phóng ra đánh y một pháồi trốn mất. Thi thoảng hắn đánh vào lưng, song đại đa số lần đều là cái mông chịu tội... Cho nên mới nói hắn là tiểu lưu manh! Nhìn y đẽo gỗ, hắn không có gì làm bèn đi qua đi lại, hoặc ngồi chồm hổm bên cạnh, đã ngồi là ngồi cả nửa ngày, khiến y tưởng rằng tiểu tử này muốn chuyển sang nghề thợ mộc. Nếu không có lần thằng quỷ con giật mất chiếc hộp trang sức y mới điêu khắc xong chạy biến – Đương nhiên một đồng cũng chẳng trả, y đã thật sự tưởng hắn muốn học nghề. Chuyện đó bị ông chủ vốn keo kiệt bủn xỉn, hở tí là đòi trừ lương công nhân của y lấy làm lý do, không những bắt y tự bỏ tiền mua lại nguyên liệu mà còn trừ y hết nửa ngày tiền công. Loại chuyện này nhiều không kể xiết, nhưng đáng hận nhất là tiểu tử kia có một thói quen quái gở hết sức – Hắn cư nhiên thích nhìn y tắm!

Lần đầu phát hiện, y không lưu tâm. Dù gì đều là đàn ông, thủ phạm lại là thằng nhóc miệng còn hôi sữa nên y cũng không để trong lòng. Huống hồ đây còn là dòng suối trong núi, ai đến cũng được. Có lẽ hắn cũng đến tắm thì sao? Lần thứ hai, hắn thấy thằng nhóc không phải đến tắm mà đứng thập thò sau gốc cây lấm la lấm lét không biết làm gì. Trong lúc nghĩ ngợi y đã đi đến bên bờ, định mang quần áo đặt trên hòn đá cạnh đó, nào ngờ chúng lại bị trộm sạch, thế là y đành mông trần chạy về nhà. Lần thứ ba... Y nhịn.

Lần thứ tư, y phóng nhanh lên bờ túm được tên quỷ con kỳ cục mắng cho một trận! Lần nọ rất lạ, thái độ tên tiểu tử hư hỏng khá ngoan, hắn cúi đầu nghe y dạy dỗ. Mãi đến khi y phát hiện bản thân đang trần như nhộng, còn ánh mắt tiểu lưu manh lại dán chặt ở vị trí nào đó. Lần thứ năm... Tóm lại càng về sau càng thảm. Ngươi không tưởng tượng nổi cảm giác một nam tử trưởng thành bị một thiếu niên nhìn lén phức tạp cỡ nào đâu. Thế là từ rày về sau, mỗi khi ánh mắt tiểu tử kia ve vãn trên người, da gà dà vịt toàn thân y thi nhau nổi. Mùa hè qua, mùa đông về, y một mực khẳng định dù hắn muốn nhìn cũng không nhìn được, song kết quả... Vào một ngày mưa, nóc nhà phòng y bị dột, y đành trèo lên xem thử, ai dè thấy mái ngói bị xếp lung tung. Ngói xếp kiểu này đương nhiên không ngăn nổi nước mưa. Theo dõi vài hôm đã để y tóm được tiểu lưu manh trên nóc nhà. Khỏi phải bàn, ai đó no đòn tại chỗ.

Kỳ thật cũng không lạ, thành Phiến Mã loại người nào chẳng có? Tuy bảo Thư Tam Đam là tiểu lưu manh đủ tiêu chuẩn nhưng tới giờ hắn vẫn chưa gây phiền phức gì lớn cho y, vả lại còn thường mang mấy món thôn dã đến tặng y, ngẫu nhiên đi xả giận cho y. Tỷ như ông chủ bủn xỉn của y đột nhiên bị chụp bao bố đánh cho không dám ra ngoài gặp người tận hai ngày.

Về phần y làm sao biết được ư?... Bởi vì tiểu tử nọ mỗi lần “vì” y làm chuyện gì đó xong đều chạy đến trước mặt y lĩnh công. Ôi, đã vậy thì lưu manh cứ lưu manh, nói cho cùng ngươi làm sao có thể tức giận với một thằng nhóc miệng còn hôi sữa chứ?

Nhưng khi Thủ Căn dần quen với những hành vi quái gở của hắn, thậm chí đôi lúc còn vừa nhìn vừa cười, tiểu lưu manh Thư Tam Đao lại nghĩ ra phương pháp mới dày vò y.

Đương lúc chăm chú làm một thợ mộc chuyên nghiệp, y đột nhiên nghe thấy có người thì thầm bên tai: “Ê, khép áo cho kín, nhìn thấy nhũ đầu (núm vú) hếồi kìa.”... Ta nhịn!

Đang đi tiểu ven đường, đột nhiên bên cạnh y nhảy ra một người cứ nhìn chằm chằm vào chỗ nào đó của y, dùng giọng điệu kỳ quái nói: “Thì ra lúc ca đi tiểu bộ dạng thế này...” Làm hại y toàn bộ nước tiểu còn lại đều chảy không ra. Sự việc lần ấy đã gieo lại trong y một mầm bệnh, khiến cho y về sau mỗi khi đi tiểu bên ngoài là tự động mắt nhìn bốn phíai nghe tám hướng, chỉ sợ có người lại nhảy rừ sau lưng.

Bên dòng suối.

“Sao da dẻ ca đen quá vậy? Bất qua đen chút không sao, sờ sướng tay là được.” Tiện thể sờ thử...

Đi đốn củi.

“Nè, không có ai đâu, cởi quần áo ra đi. Ca xem ca nóng đến mức toàn thân đều là mồ hôi, bộ dáng như vậy nếu không phải đang đứng mà là đang nằm thì giống hệt giấc mộng xuân của đêm qua.”..

Đi trên đường.

“Căn Tử ca, ta không muốn cứ phải nhìn mông ca mà tự sờ mông mình, buổi tối ta đến tìm ca được không?” Tiểu lưu manh vọt tới, dán vào tai y mà thủ thỉ.

“... Cút!”

Từng ngày trôi qua, tiểu hài tử giờ đã lớn.

Thư Tam Đao mười sáu tuổi đã dám đứng chặn tại sơn đạo không người qua lại, mang bộ dạng lưu manh trêu ghẹo con trai nhà lành nói: “Ê, làm đàn bà của, thấy sao?”

Thủ Căn, nạn nhân của hai cuộc hôn nhân thất bại do tiểu tử này gây ra, lờ hắn mà đi.

Qua hai ngày, trưng cầu ý kiến tiến hóhành uy hiếp.

“Ê, Hà Thủ Căn, cho chời gian ba ngày, nếu ca không ngoan ngoãn lên giường củiểu gia, tiểu gia phóng hóa đốt nhà ca!”

Quhêm ba ngày, tiểu lưu manh ngăn cản y đang vội vã về nhà.

“Ta nói này họ Hà kia, đừng rượu mời không uống muốn uống rượu phạt! Ta có thể nói ca hay, tối nay ta đến nhà ca, nếu ca còn dám khóa cửhì ta đi méc cha ca, nói cán tỉnh ta!”.. Y thấy buổi tối nên bảo nhị nương nấu chút chè đậu xanh cho hắn ăn. Trời nóng, thằng nhóc chắc bị hỏa vượng.

Tiểu lưu manh nọ trước khi lang bạt đến tìm y lần cuối, mang theo một bầu rượu, cứ thế mà lôi y từ trong chăn êm nệm ấm ra ngoài để uống rượu cùng hắn.

Một chén rượu chảy xuống bụng, y tửu lượng bình bình, cộng thêm cơn mơ màng mới ngủ dậy, lẳng lặng lắng nghe mấy lời tàm xàm buồn nôn của hắn.

Nói cái gì mà từ nhỏ đã nhìn trúng y, bởi vì vào ngày đông lạnh lẽo y đã ôm hắn về nhà.

Tiểu tử không nhắc thì thôi, vừa nhắc tới Thủ Căn liền phát cáu.

Hồi ấy tiểu tử kia không biết đói quá hóa rồ hay bị cái gì mà lúc y đang lên núi nhặt củi, hắn đột nhiên từ trên cây nhảy xuống, dùng cành cây đập đầ, đoạt lấy lương khô của y nhét đại vào mồm, kết quả bị chiếc màn thầu lạnh tanh làm nghẹn đến đỏ mặt tíai, thiếu chút tắt thở. Nhìn hắn thật đáng thương, y cố không để ý đến vết thương trên đầu vẫn đang chảy máu không ngừng, dốc ngược thằng nhóc xuống rồi vỗ vỗ lưng hắn, giúp hắn vỗ ra miếng màn thầu.

Sau đó thấy hắn đói đến nổ đom đóm mắt, trên mình ngay cả bộ quần áo lành lặn cũng không có mới mềm lòng bế hắn về nhà. Hiện tại nghĩ lại quả thật là ngàn lần không nên vạn lần không nên. Vì chuyện đó mà đến bây giờ cha mẹ y vẫn trách mắng y, nói tại y mang đứa nhỏ về mà mùa đông năm ấy nhà y suýt cạn kiệt lương thực. Nhị đệ tam đệ tuổi còn bé của y nhắc tới tên quỷ con càng hận đến nghiến răng – Tiểu tử kia vừa vào nhà đã giành ăn với Tiểu Nhị Tiểu Tam, tối ngày thứ hai còn trộm luôn lương thực dự trữ của cả nhà. Cho nên Thủ Căn để mặc hắn nói nhảm, chỉ đắm chìm trong thế giới của mình. Tiểu lưu manh mãi lo bày tỏ nỗi lòng mà không chú y đến cái đầu bên cạnh đã sắp gục xuống ngực.

Đang nói đến đoạn hắn vốn định vừròn mười sáu sẽ dùng kiệu mười sáu người khiêng rước y về nhà, nhưng rồi phát hiện nam nhân không thể lấy nam nhân, hắn phẫn nộ nói: “Ca có biết lúc ấy ta khó sống thế nào không? Ta chỉ muốn thiến ca.”

Ngươi dám! Ta phế ngươi trước thì có! Thủ Căn giật mình đánh bay cơn buồn ngủ, lập tức thẳng lưng. Thiếu chút thì quên trước mặt tiểu tử này tuyệt đối không thể thả lỏng, bằng không ngươi không biết được lúc nào hắn lại nổi cơn đùa giỡn lưu manh.

“Uống!” Tiểu lưu manh tàn bạo vỗ sàng nói.

Được thôi, uống thì uống. Vừa khéo làm ấm thân thể.

Ừng ực! Một ngụm một chén, không tệ, rượu rất mạnh.

“Ngày mai ta phải đi rồi. Tiểu girước giờ đều muốn ra ngoài lang bạt, nếu không phải vì ca...”

Hả? Mai mốt kiếm pháo đốt chơi, nói không chừng ngày tháng mai sau của sẽ rất tươi sáng.

“Ta đã nghĩ kỹ, nếu ta cứ thế này mà đi thì ca nhất định không đợi ta. Ta vừa xoay lưng khẳng định ca liền đi lấy vợ.”

Còn cần ngươi nói à? Nếu không phải do tiểu tử nhà ngươi thích phá đám, ta có phải chịu cảnh đã qua hai mươi vẫn còn chăn đơn gối chiếc không chứ?

“Cho nên, cheo ta đi!”.. Cái gì?

Âm mưu củiểu lưu manh không đạt được, đêm hôm khuya khoắt bị y tống ra khỏi nhà, một tấm lưng thê thảm vác theo một bao hành lý đáng thương ra đi. Y đứng ở cửa nhìn đối phương đi xa.

Nam chi chí tại bốn phương, nhưng y không giống hắn. Cha mẹ còn đây, y không thể đi xa. Y còn có người thân, toàn girên dưới đều cho y chống đỡ.

“Nè nè.”

Sau cửa xuất hiện một cái đầu.

“Đại ca, có phải Tam Đao ca không?” Tiểu muội Thanh Vận hỏi.

“Ừ.” Thủ Căn nhíu mày, “Sao trễ vậy còn chưa ngủ? Còn không mau vào phòng ngủ đi.”

“Ừm...” Thanh Vận mân mê cái miệng nhỏ, dây dưa không chịu đi.

“Đại ca, Tam Đao ca ngày mai còn đến không?”

“Đi ngủ!”

“Dạ...” Tiểu Thanh Vận không tình nguyện khép cửa phòng.

Thủ Căn lắc đầu, cũng may tiểu lưu manh đi rồi, bằng không biết đâu sau này nhà họ phải rước một lưu manh về làm rể.

Tiểu lưu manh tuy rời đi nhưng không như y tưởng tượng mà cắt đứt liên lạc, trái lại cứ một thời gian lại có người mang thư về.

Lá nào cũng dùng chữ viết xiên vẹo nói mấy chuyện loạn thất bát tao.

Tỷ như:

“Mười lăm tháng sáu, hôm nay tiểu gia khiêu chiến cao thủ Lý Tam Cái của Nhạn Đãng. Tên Ba Vỏ (Tam Cái) ấy thật sự không phải là cái vỏ rỗng, một quyền đã đánh ta bẹp dí. Căn Tử ca, quyền đó đau lắm! Nhưng Thư Tam Đao ta là người gì chứ, vừa nghĩ đến Căn Tử ca của còn đang ở nhà đợi ta cưỡi ngựa lớn đến cưới ca ấy, ta lập tức từ dưới đất dứng dậy, không ngừng cố gắng, bị đánh ngã lại đứng lên! Đứng lên rồi bị đánh ngã, bị đánh ngã rồi lại đứng lên. Lặp đi lặp lại đến khi ta không bò dậy nổi mới thôi. Bất quá Tam Cái kia cũng không xấu, hắn đem ta về nhà chữrị. Đây là bề ngoài, về sau ta mới biết hắn đem ta cho con gái hắn luyện y thuật! Giận à nha! À, Căn Tử ca, ca yên tâm, con gái hắn tới quyến rũ ta, ta không thèm chú ý đến ả. Nhưng mà đàn bà thật kỳ quái, ta đối với ả càng lãnh đạm thì ả càng quấn lấy ta, thật chịu không nổi mà! Nhưng ta không thể đánh ả như ca hay đánh ta, thiếu chút nữa nghẹn chết!

Cuối cùng ta khỏe lại, tiếp tục khiên chiến Lý Tam Cái. Sau hai lần thì hắn sống chết không chịu trị cho ta nữa. Con gái hắn lén đưhuốc cho ta, ta nghĩ giữ được rừng xanh thì lo gì thiếu củi đốt mới nhận lấy. Căn Tử ca, ca đừng hiểu lầm, ta dùng thuốc của ả chứ không dùng người của ả đâu. Thật mà!

Lần sau ta đi tìm Lý Tam Cái lại không thấy người đâu, nghói đã ra ngoài vân du. Căn Tử ca, ca nói xem có phải vì hắn sợ bại dưới tay ta mới lén bỏ trốn không nhỉ? Ừm, đúng rồi, quên nói ca biết, giang hồ có một bảng xếp hạng võ công, Lý Tam Cái là đệ nhất.”

Bên trên là bức thư thứ nhất tiểu lưu manh của y kể chuyện hơn nửa năm hắn lang bạt, đọc xong thư, trong lòng y chửi thẳng má nó.

Ngươi nói xem tiểu tử này vừa ra khỏi cửìm ai không tìm lại đi khiêu chiến võ lâm đệ nhất cao thủ?!

Đây là cái người ta gọi là phiêu bạt giang hồ sao?

Thấy căn bản chính là tự tìm cái chết!

Bức thư thứ hai rất nhanh cũng đến, cách bức thứ nhất khoảng bháng.

“Căn Tử ca, phong cảnh Giang Nam đẹp lắm, thật muốn cùng ca đi ngắm. Ca biết không, non xanh nước biếc, còn có đại khuê nữ tiểu tức phụ đều đoan chính hơn con gái chỗ chúng ta.

Ây da, chật sự nên đến xem, đặc biệt phải xem ta làm sao đánh cho Vân Trung Hổ tan tác tơi bời! Hà hà!

Bạc trong nhà hắn nhiều lắm, nghói hắn cũng là một tên vô lại chuyên hà hiếp bà con nên ta chẳng thèm khách khí, cầm theo một ít bạc nhà hắn làm lộ phí. Căn Tử ca, chấy ta như vậy có tính là vì dân trừ hại không?”

Thấy ngươi mới là tai họa!

Phong thư thứ ba đến vào cuối năm. Phong thư này thiếu chút nữức chết y.

“Căn Tử ca, thật nhớ ca...

Nhớ ca với bản mặt hung bạo, nhớ ca với làn da đen như đít nồi, nhớ ca với cặp đùi cơ thịắn chắc, ôi, nếu để ta cắn một phát thì đã biết bao.

Ta nhớ ca rất nhiều rất nhiều. Ví như bàn tay chai sần ấm áp của ca, cẳng chân khẳng khiu dài ngoằng của ca, còn cặp mông vểnh vểnh giữa cặp đùi của ca nữa.

À, còn có cặp nhũ đầu nâu nâu lúc nào cũng trốn ở trong ngực không cho ta nhìn kỹ một lần của ca. Ôi, Căn Tử ca, ca không biết ta muốn dày vò và liếm được chúng đến mức nào đâu.

Thôi xong, Căn Tử ca, tối nay ta phải đi tìm kỹ viện giải quyết cho nguội, bằng không ngày mai tỷ thí với lão hòhượng ta nhất định sẽ thua mất. Hay ta đi làm hòhượng luôn nhé, như thế ta không cần tìm một cây búa chuyên dùng để đập chết ca!”

Một năm nay, y bận nuôi sống cả nhà, đôi lúc nhàn hạ chút đỉnh mới nghĩ đến không biết tiểu tử kia bên ngoài đã náo loạn đến đâu, có bị người ta chém hay không.

Về số phận ba phong thư tiểu tử gửi về ư? Y đã giấu kỹ tất cả dưới giường.

Năm thứ hai, thật lâ không thấy tiểu tử kia gửi về phong thư nào.

Có điề không cảm thấy kỳ quái, chỉ thường nghĩ không biết có phải thằng nhóc đã chết bên ngoài không?

Y tưởng tượng ra rất nhiều tình cảnh, tỷ như tiểu lưu manh ở ngoài đắc tội với lão đại nào đó hoặc khiêu chiến thất bại, cuối cùng bị đánh chết, thi thể bị vứt vào rừng sâu không ai hay biết.

Y cũng từng nghĩ qua, không biết chừng tiểu tử lại đi lưu manh người ta, về sau... Nào phải tính tình ai cũng tốt như mình đâu? Cho nên kết cục củiểu tử nọ nhất định là bị bắt vào nha môn chứ không phải đang trong ổ chăn của ai đó. Thủ Căn phi thường khẳng định.

Vào tháng thứ bảy, năm thứ hai, thằng oắt con cho người gửi về phong thư thứ tư.

“Căn Tử ca, lần này thiếu chút đi đời. Kỳ thật tưởng ta không qua nổi, sợ ca sẽ khóc lóc thảm thiết nhưng lại không muốn gạt ca. Không ngờ tên Miên Lý Tàng Châm Hoàng Phong thật sự là miên lý tàng châm (trong bông có kim, lòng dạ nham hiểm). Cuối cùng của cuối cùng, lúc tưởng mình sắp thắng đến nơi thì hắn phóng ba cây độc châm vào ta.

Thua rồi. Lần thua này suýt chút nữa lấy đi cái mạng nhỏ của. Căn Tử ca, ca nghe thấy có chút nào đau lòng vì ta không? Ta biết ca ngoài miệng sẽ mắng tự đâm đầu vào chỗ chết nhưng trong lòng nhất định lo đến mất ngủ.

Hô hô, ca yên tâm! Có người cứu ta. Hắn là con cháu thế gia quen hồi mới vào giang hồ, họ Thạch, rõ ràng gầy khô lại thích người ta gọi y Bàn Tử (tên mập), còn đặc biệt thích sĩ diện. Khi ấy ta cần một thứ, hắn ban đầu không cho ta, sau bị ta đánh đến heo còn ốm hơn hắn, hắn mới ngoan ngoãn gọi ta đại ca. Căn Tử ca, ca nói sức hấp dẫn của có lớn không? Nhưng còn ca sao lại thấy ta chướng mắt? Ừm, không vui chút nào, ta quyết định đi dần cho Bàn Tử một trận vậy. Sau khi ta dưỡng thương xong liền đi tìm Miên Lý Tàng Châm, ta muốn một cánh tay của hắn. Không sai! Căn Tử ca, ca không nhìn lầm! Thắng! Thắng đệ lục cao thủ trên bảng xếp hạng cao thủ võ lâm! A ha ha ha! Ta đã nói ta là thiên hạ đệ nhất mà! Căn Tử ca, ca đợi, ta nhảy xuống Trường Giang bơi về gặp ca!”

Đêm ấy y ngủ ngon lạ thường. Trong mơ, y thấy tiểu lưu manh hệt như con cá lớn bơi về thành Phiến Mã, còn y đứng trên bờ vẫy hắn. Mơ xong y quyết định ngày mai đi mua cá về giết ăn.

“Rầm.”

“... Ai?” Đang mơ mơ hồ hồ, Thủ Căn còn mải mê suy nghĩ nên ăn cá kho hay cá sốt chua ngọt.

“Căn Tử ca, mở cửa.”

Giật nảy mình, Thủ Căn mở choàng mắt.

“Căn Tử ca.”

Không đợi đối phương gọi đến tiếng thứ ba, Thủ Căn đã tung chăn, phóng xuống giường chạy ra mở cửa.

Ngoài cửa, một đứrẻ to xác cao cao gầy gầy, quần áo luộm thuộm đang cười hì hì với y.

Thủ Căn dùng một tay xách tai hắn lôi vào nhà.

“Ây da, ây da, ca, ca nhẹ, nhẹ thôi! Ca có biết đại hiệp ta là ai không, ta hiện tại là giang hồ đỉnh đỉnh đại danh lãng tử Tam Đao.” Giọng nói vịt kêu thuở nào giờ đã dễ nghe hơn nhiều.

“Đại hiệp? Nếu ngươi là đại hiệp vậy trên đời còn ai là lưu manh? Nói, tiểu tử ngươi sao lại đột nhiên chạy về? Có phải đã gây họa gì bên ngoài không?” Thủ Căn buông tay, xoay người vào nhà.

Tam Đao xoai, làu bàu: “Đâu có đâu. Ta chỉ là nhớ ca mới về thăm ca. Ca, ta mệt, muốn đi ngủ.” Nói xong hắn đã bước qua phía giường Thủ Căn.

“Ngươi!” Thủ Căn vừa quay đầu liền thấy tên kia chăng cũng đã trùm kín.

“Ôi chao chao ôi, hạnh phúc quá. Mùi Căn Tử ca của, chăn Căn Tử ca của.” Tam Đao ôm chăn lăn qua lăn lại trên giường. Một lát sau hắn cư nhiên còn kẹp chăn vào chân thành động tác quái dị.

“Ngươi làm gì thế! Đừng chà đạp chăn của, ngồi dậy!” Thủ Căn nhấc chân chuẩn bị đạp hắn. Chậc, tiểu tử, cho ngươi nằm thêm không biết ngươi còn làm rrò buồn nôn tởm lợm gì nữa.

“Không thích.” Tam Đao liều chết không buông chăn.

Thủ Căn bất đắc dĩ ngồi xuống đầu giường, thấp giọng hỏi: “Ngươi về để làm gì?”

“Còn có thể làm gì, về xem ca có nhân lúc ta đi vắng mà lén lấy vợ không thôi.”

“Sao ngươi biết?” Thủ Căn kinh hãi. Nhị nương y vừa bàn xong chuyện hôn nhân, là con gái của ngỗ tác nha môn. Y ngầm đi xem cô bé nọ, cảm thấy cô bé rất tốt, dung mạo không tệ, bề ngoài có vẻ dịu dàng, có lẽ sẽ hợp với y. Cả nhà định rằng mấy ngày nữa sẽ đến cầu thân.

“Ca nói cái gì?! Chật sự tìm một ả!” Tam Đao bùng nổ tại chỗ, một chú cá chép bắn lên từ trên giường, chụp lấy Thủ Căn mà rống.

“Ui! Ngươi nói nhỏ thôi! Ngươi muốn đánh thức hết cả nhà ta à?”

“Cách cả cái sân, bọn họ không nghe thấy được. Ca không được chuyển trọng tâm, nói, có thật là ca làm loạn sau lưng ta?”.. Cái gì gọi là làm loạn sau lưng ngươi? Ngươi là gì của chứ?

Thủ Căn vỗ hắn một phát, “Ngồi xuống, không biết lớn nhỏ, áo ta cũng dám túm.”

“Căn Tử ca, ca sao có thể làm một bông hoa lẳng lơ!” Tam Đao buông vạt áo y ra nhưng cả người lại nhào đến ôm lấy Thủ Căn.

“Bông hoa lẳng lơ cái gì! Không biết dùng từ thì đừng dùng bậy.” Thủ Căn bị chọc tức điên.

“Ngươi cũng không chịu suy nghĩ xem ta bao tuổi, ta đã hai mươi hai! Còn không cưới vợ thì người ta sẽ nghĩ ta có bệnh đó. Trên cổ ngươi... Đợi chút, ta xem xem!”

Thủ Căn khẽ kéo quần áo Tam Đao xuống.

“Ngắm gì vậy?” Tam Căn khó hiểu, rướn rừ trong lòng Thủ Căn, áo hắn đã bị kéo xuống khá sâu mà hắn còn khoe khoang: “Thế nào, vóc người không tệ nhỉ.”

Thủ Căn lặng lẽ không đáp.

“Sao rồi?” Tam Đao tiến đến trước mặt y.

Thủ Căn sờ sờ lưng hắn, lại sờ sờ ngực hắn.

“... Sau này cẩn thận một chút. Mạng là của mình, cố gắng đừng để người khác chém lung tung.”

Tam Đao ngẩn ngơ, “Ca, ý ca là chỉ cần đối phương trả tiền là có thể chém người ta?”

Thủ Căn tát hắn bay qua một bên rồi đi lấy cơm sáng.

Áp mặt vào giường, Tam Đao uể oải nhìn cửa phòng được đóng kỹ, chợt nở nụ cười. Nụ cười pha chút vị đạo của người đàn ông từng trải mùi đời.

“Đau lòng thì nói thẳng đi, con vịt chết tiệt cứng mỏ, ta xem ca còn cứng được đến bao giờ.” Nói xong hắn liền vùi đầu vào chăn, chỉ thấy trong lúc hắn cúi đầu, tấm lưng trần hiện rõ một vết sẹo xấu xí kéo dài từ cổ đến thắt lưng.

Chờ Thủ Căn mang cơm sáng đến thì trên giường đã không còn ai.

Thủ Căn cũng không để ý, chung quy tiểu tử này đi không thấy hình về không thấy bóng, nơi dừng chân không cố định, nếu không phải hắn đến tìm y thì căn bản không cách nào tìm thấy hắn.

Cuối tháng bảy, Thủ Căn không đem lời củiểu tử lưu manh đặt trong lòng, dưới sự thúc giục của người nhà đã đi đề thân. Thế nhưng lúc y đến, người cha vợ vốn rất vừa ý y nay đòi y phải mang đến mười sáu cân muối, mười sáu cân trà bánh, mười sáu lượng bạc làm sính lễ.

Đừng nói nhà y đào không ra mười sáu lượng bạc, chỉ muối và trà bánh cũng đã là chuyện không có khả năng. Phải biếằng đương triều lượng muối cùng trà đều bị khống chế, có tiền cũng không mua được.

“Đây là chuyện gì chứ? Lúc trước sao không thấy yêu sách mấy thứ đó?” Cha y phẫn nộ nói.

“Bỏ đi, ai không quý con gái người ta, chắc ông ấy cảm thấy nhà mình nghèo, sợ con gái gả qua chịu khổ.” Đặc biệt Thủ Căn lại không tức giận. Vả lại tiểu muội Thanh Vận dạo này cũng đang có bệnh, mời rất nhiều đại phu cũng chưa khỏe, cả nhà đều lo lắng.

Vì vậy chuyện này tạm gác lại trước. Đầu tháng tám, Thanh Vận bị một lão lang trung chẩn đoán bị bệnh nhà giàu, phải mỗi ngày dùng nhân sâm hầm với gà mái dầu làm thuốc dẫn, phối với phương thuốc tổ truyền nhà lão, liên tục dùng trong bảy bảy bốn mươi chín ngày mới có thể thuyên giảm.

Người nhà ban đầu không tin nhưng về sau phát hiện phương thuốc quả thật được việc, thân thể Thanh Vận đã có chuyển biến tốt đành không thể không tin.

Nhưng... Có vấn đề.

Tiểu muội Thanh Vận thân thể có chuyển biến tốt khiến trong nhà vừa vui vừa buồn. Vui vì trên mặt con gái út Thanh Vận cuối cùng đã có nụ cười, buồn vì trọng trách nuôi sống cả nhà càng nặng thêm.

Mà Thủ Căn lại càng cưng chiều tiểu muội Thanh Vận vô cùng, luận tuổi tác, y lớn hơn cô bé trọn một giáp (12 năm), làm phụ thân nó còn được, tự nhiên thường thiên vị con nhóc. Vì vậy y đề nghị với gia đình cho mình đi lâm trường làm việc, ở đó cực thì có cực nhưng tiền kiếm được nhiều hơn so với thợ mộc trong thành. Hơn nữa đại sư phụ ở lâm trường thấy y vừa có sức vừa có nghề nên đã đáp ứng cho y đến.

Đương nhiên ngoại trừ lý do nuôi gia đình, y còn có một lý do không dám nói ra, chính là để tránh mấy bà mai bà tám cùng với cha mẹ vì hôn sự của y mà bỏ ra không ít tâm tư. Nói thật, y không muốn cưới một nữ hài chưừng gặp mặt chung sống cả đời.

Lão cha không hiểu được tâm sự của y vốn không tán đồng cách nghĩ ấy.

Trong mắt ông, thư hương thế gia như Hà gia có một người con cả làm thợ mộc đã đủ mất mặt, làm người lấy gỗ chẳng phải còn thấp hơn một bậc sao? Y chẳng các nào thay đổi quan điểm của cha mình, dù sao y cũng không thể đi nói với người chhi hai mươi hai năm vẫn chưa đổ Tú tài, đọc sách đọc thật ngoan cố của mình: Con không đi đốn gỗ thì ai nuôi sống cả nhà? Của hồi môn của mẹ không còn đâu, cha! Cho nên y chỉ đành nói: Cha, trong nhà có một Trạng nguyên là đủ. Con không phải loại đọc sách, cha đặt hy vọng lên mình Trung Nguyên ấy. Bây giờ trong nhà không còn tiền để dành, thân thể tiểu muội còn cần điều dưỡng, tương lai còn phải chuẩn bị tiền đi thi cho Trung Nguyên, nếu như con không đi lâm trường thì sợ rằng mai sau Trung Nguyên đi thi...

Cuối cùng cha y nghĩ đi nghĩ lại thì thấy có lý.

“Ca phải đến lâm trường?” Tam Đao giữa đêm chạy đến gọi Thủ Căn, “Tại sao? Ca không phải đang làm thợ mộc rất tốt sao?”

“Thiếu tiền thôi.”

Tam Đao nghe vậy đành gãi đầu, “Xin lỗi...”

Thủ Căn sững người, “Ngươi xin lỗi ta làm chi?”

“Ta nói ta phải nuôi ca, kết quả còn để ca đi lâm trường nuôi gia đình.”

Thủ Căn dở khóc dở cười, “Ta cần ngươi nuôi sao? Ngươi có phải con ta đâu.”

“Ca là lão bà của mà.” Tam Đao nhỏ giọng thì thầm.

Thủ Căn không nghe thấy.

“Chật phải đi lâm trường à?”

“Còn giả nữa sao.”

“Vậy được, ta dẫn ca đi.” Tam Đao bộ dạng hạ quyết tâm.

“Không cần, ta đã bàn xong với đại sư phụ của lâm trường, ông ấy bảo sẽ dẫn ta đi.”

“Xì! Lão có thể dẫn ca đi đâu? Chẳng phải là đi làm người lấy gỗ thôi sao, vừa mệt vừa khổ còn phải liều mạng.”

“Đến đâu chẳng thế.” Thủ Căn cười cười, gút lại đường may, cúi đầu xuống trước ngực Tam Đam cắn đứt chỉ thừa.

“Xong. Sau này chú ý một chút, đừng để lũ sói trong rừng cào rách y phục.”

“Hề hề.” Mân mê vạt áo, Tam Đao cười ngu, “Căn Tử ca, ca nói ta biết lão đại sư phụ dẫn ca đi lâm trường gọi là gì ấy nhỉ?”