Chương 1

Trần Việt vừa thất tình xong, sở dĩ dùng đến chữ “vừa”, đó là bởi vì số lần cô thất tình thực sự là quá nhiều rồi, chia đều mỗi tháng hai lần, cái này cũng không đại biểu cô đang chơi trò chơi tình yêu, chỉ là mỗi lần cô rất chân thành bắt đầu, lại bị vứt bỏ một cách vô tình, về nguyên nhân, đến nay cô vẫn không nghĩ ra, nếu như nghĩ ra, cũng không tiếp tục thất tình nữa rồi.

Điều kiện của cô không tồi a, tốt xấu gì cũng coi như là bà chủ xí nghiệp nhỏ, muốn tướng mạo có tướng mạo, muốn tài vận có tài vận, làm sao lại rơi vào tình trạng thất tình? Không nghĩ ra!

Cho nên mỗi lần thất tình, cô đều chạy tới quán rượu, lúc này đây cũng không ngoại lệ, bởi vì không muốn uống rượu giải sầu, cho nên tìm đến Lam Giai Vi, kết quả người này từ đầu đến cuối mắng cô không ra gì, cảm tình nhược trí, năng lực luyến ái kém, ở chung là không thể, Lam Giai Vi nếu như có thể…, cũng không giống như chó Nhật đi theo bên người một phụ nữ khác đã hơn một năm, đến nay vẫn là tương lai xa vời.

Vẫn còn dám ở chỗ này mang đạo lý ra để dạy dỗ cô, thực sự gặp quỷ!

Nhưng cô ấy giáo huấn cũng có lý, cho nên cô một lời cũng không thể nói lại, tiếp tục buồn bực uống rượu, quyết định không say không nghỉ.

Lam Giai Vi thực sự cảm thấy mình thực sự quá quan tâm, quá vĩ đại rồi, bị Trần Việt kéo đi uống rượu giải sầu, sau khi cô uống rượu còn có lòng tốt giúp cô thuê phòng khách sạn gần đó, (bởi vì tên này sống chết cũng không chịu về nha) còn cẩn thận giúp cô thay quần áo ngủ thoải mái.

Chỉ tuyệt đối không nghĩ tới chính là cô tiếp tục có lòng giúp con ma men đi mua giải rượu trở về, Trần Việt lại đóng cửa không cho cô vào, cái này… cử chỉ này quả thật là táng tận lương tâm, vong ân phụ nghĩa, lấy oán trả ân, lòng lang dạ sói…

Cô tính đứng ở cửa ra vào mắng suốt đêm, người say mộng kia cũng sẽ không đứng dậy mở cửa cho cô, hay là trở về tìm Khả Tình chơi, nhưng mà đã quá trễ như vậy, Khả Tình có chịu mở cửa cho cô hay không cũng không biết.

Chỉ là, cô nhớ rõ ràng cô đi ra ngoài chỉ tiện tay đóng cửa, cũng không khóa cửa, sao người say như bùn nhão kia lại có thể tự mình dậy đóng cửa, thật là quỷ dị!

Cảnh Nhiên càng nghĩ càng bực bội, tuy hôm nay là sinh nhật hắn, không nên vượt qua trong tâm tình bực bội, nhưng hắn chính là không nhịn được tiếp tục bực bội! Người khác sinh nhật không phải đều được mời cơm, sau đó vui mừng nhận quà mừng đấy sao? Vì sao sinh nhật của hắn, hắn lại phải bỏ tiền mời cơm, bỏ tiền mời KTV! Hơn nữa vượt qua tận hứng lại là bọn người vô lương tâm tự xưng là anh em của hắn a! Không phải hắn keo kiệt, thực sự là rất làm cho hắn buồn bực, tiền dư tháng này của hắn đều ở trong dự tính, vừa vặn lúc trước kiếm đủ có thể mua notebook cho Cảnh Mân, kết quả sinh nhật không giống như bình thường làm cho không có, hắn thề, từ nay về sau đều không làm sinh nhật nữa.

Bất quá coi như đám gia hỏa còn có lương tâm, biết rõ hắn đã lâu không có bạn gái, gần đây càng có dấu hiệu chưa thỏa mãn dục vọng, kiếm đủ tiền thuê một gian phòng xa hoa tại khách sạn 5 sao cho hắn, nghe nói bên trong có “gặp gỡ màu hồng phấn” đang chờ hắn.

Giúp hắn tìm kĩ nữ thì cứ việc nói thẳng, còn có vẻ nho nhã nói cái gì “ gặp gỡ màu hồng phấn”, rõ ràng là đang kiểm tra năng lực nổi da gà chống lạnh của hắn. Tuy nói hắn đối với việc này ngược lại ít hứng thú, nhưng đã bỏ tiền, vậy không thể lãng phí một cách vô ích, bình thường đều bị đám tiểu tử kia làm thịt quen, khó được có một lần làm thịt trở lại, sao có thể bỏ qua!

Hắn đối với phụ nữ gần đây đều có chọn lựa rất kỹ, nếu như “ gặp gỡ màu hồng phấn” kia không hợp khẩu vị của hắn, có thể trả hàng hay không?

Phòng 906, chính là chỗ này rồi, móc ra cái chìa khóa, lại phát hiện cửa rõ ràng không khóa! Người đã ở bên trong sao? Lúc này trong nội tâm Cảnh Nhiên ít nhiều vẫn cảm thấy không xác định, rốt cuộc có nên đi vào hay không? Tính xem người trước một chút rồi tính sau, nếu có không hợp với ý hắn, bỏ đi cũng không muộn.

Cho nên khi hắn nhìn vào trong phòng, trên giường King Size có một cô gái dàng người thon dài mảnh khảnh nằm thì tâm tình lập tức nhẹ nhàng bay bổng, sướng đến ứa nước bọt.

Đám tiểu tử kia thật hiểu rõ hắn, cô nàng này, thật đúng là vượt qua khẩu vị của hắn .

Mông lung, Trần Việt cảm thấy hít thở không thông có chút trầm trọng giống như có người ở trên người cô làm loạn, sẽ là ai chứ ? Linh Tử sao? Cô không phải hôm nay mới cho cô một tát, kêu khóc nói yêu cô là sai lầm, sau đó cũng rời đi không quay đầu lại, vậy bây giờ sao lại còn nhiệt tình như lửa ghế vào trên người cô như vậy?

Nhưng mà thật đúng là vô cùng thoải mái, đầu lưỡi muốn chết tại trên người cô chậm rãi chạy, lướt qua từng điểm mẫn cảm trên thân thể, làm cô thoải mái đến nổi da gà, lão Thiên, trên thân thể cô vẫn còn có nhiều điểm mẫn cảm mà cô không biết như vậy sao?

Ừ…Ừ… xuống một chút nữa, xuống một chút nữa, sảng khoái a, đầu lưỡi quả thực chính là một máy rada dò xét, đòi hỏi cô như lòng bàn tay.

Mơ hồ, Trần Việt cố gắng nâng tay lên như muốn sờ đối phương, tốt xấu cô cũng là T (đam mỹ là công, GL là T, tóm lại chị ấy ở trên =]]), sao có thể làm cho phụ nữ chủ động đây, tiểu bảo bối, chị đến thương cưng.

Tầm mắt mông lung, phát hiện có điểm gì là lạ, sao dáng người cao lớn như vậy? Tuy cô không ngại đối phương lớn lên rắn chắc, nhưng rắn chắc đến ngoại hạng a! Chỗ ngón tay, đều cứng ngắc buộc buộc, véo thế nào, đây tuyệt đối không phải Linh Tử xinh đẹp lung linh, chẳng lẽ là Lam Giai Vi thấy cô thất tình, tìm bạn đến an ủi cô?

Vậy cũng hơi quá đáng, rõ ràng tìm mặt hàng như vậy đến ứng phó cô!

Cắn một cái đều cảm thấy hàm răng đau, hơn nữa sờ soạng nửa ngày, trước ngực đối phương so với đường băng máy bay còn đều hơn!! Hay không phải phụ nữ, dựa dựa dựa vào…Cô muốn trả hàng, nào có người lên giường cư nhiên còn mang gậy gộc phòng thân, thật coi cô là lưu manh a! Đừng tưởng rẳng thừa dịp cô uống rượu say có thể lừa dối cô.

Lúc này Cảnh Nhiên đúng là đầu đây mồ hôi nóng, muốn chết, cô nàng này nhìn say như chết, sao lại đột nhiên giống như con khỉ nhỏ động tình, vừa sờ vừa bóp vừa cắn hắn, bộc lộ hung mãnh muốn đem hắn ăn vào bụng.

Bất quá đám gia hỏa kia cũng thiệt là, cho hắn phụ nữ hưởng thụ, nên tỉ mỉ chọn lựa phụ nữ tốt mới đúng, lại tìm một con ma men cho hắn, nhìn xem, hắn còn chưa chính thức lên ngựa, liền mệt mỏi đầu đầy mồ hôi, thực sự chờ một chút cũng không còn khí lực làm đến cuối cùng.

Nhìn xem, nhìn xem, cư nhiên còn không biết xâu hổ bắt lấy thịt lớn phía dưới của hắn không tha một mực dùng sức kéo, người phụ nữ này là chuẩn bị giật hắn xuống sao? Bạo lực như vậy! Nếu không xem diện mạo cô quá hợp khẩu vị của hắn, đã sớm đem đá cô xuống giường rồi, đâu khiến phiên cô gây sóng gió trên giường!

Không để ý tới, hắn thực sự không chịu nổi, trực tiếp vác súng ra trận. Cùng một con quỷ say đùa giỡn cái gì trước, quả thực là lãng phí tâm tình.

Nghĩ là làm, hai tay Cảnh Nhiên vừa dùng sức, đem cô gái động như con khỉ này cố định trên giường, sau đó ngăn chặn cô, động thân một cái, cứ như vậy xông vào, sau đó, đầu hắn như có vài tấn thuốc nổ đồng thời nổ tung ở bên trong! Oanh~~ lão Thiên, thần a, Thượng đế a, chân chủ a, bên trong người phụ nữ này rõ ràng chặt đến như vậy, tuy không phải tấm thân xử nữ, nhưng lại chặt đến không bình thường a! Cũng chặt đến làm cho hắn vô cùng tiêu hồn, mà quá mức tiêu hồn. Kết quả là - - - hắn đi vào liền tiết, cái này cái này cái này…. Cái này chỉ do ngoài ý muốn, tuyệt đối chỉ do ngoài ý muốn a~.

Cũng không thể tin được thời gian một buổi tối còn làm không được cô gái không giống bình thường này!

Trần Việt cố gắng mở mắt chua xót ra, biết vậy nên một hồi choáng váng, trong não bộ như có them cái đồng hồ báo thức, đang đồng thời ông ông ông cùng đổ, khó chịu đòi mạng, nhưng mà khó chịu hơn nữa cũng không như đau nhức muốn chết trên người cô, trời, là có người thừa dịp cô uống rượu đạp bẹp dí cô phải không, cảm giác toàn thân như muốn rã ra.

Tối hôm qua rốt cuộc sảy ra chuyện gì, đợi chút….hạ thân cảm giác là lạ! Cô nghĩ tới, tối hôm qua Lam Giai Vi rõ ràng tìm một cô gái cường tráng hơn tinh tinh cho cô, đáng chết, cuối cùng cô còn bị đè ỏ phía dưới, sau đó cô giãy dụa không thôi, tên kia còn cầm gậy gộc chọc cô, thật là không có thiên lý ! Cô trở thành T nhiều năm như vậy, còn không có uất ức như vậy bao giờ nha! Lam Giai Vi, cậu nhất định phải chết.

Cảnh Nhiên sảng khoái tinh thần đến quầy phục vụ khách sạn trả phòng, nghĩ lại tối hôm qua hưởng thụ trên giường, thực sự dư vi vô cùng…chỉ có một chữ : sướng! Bao lâu không có gặp qua phụ nữ hợp khẩu vị như vậy, cảm giác kia, quả thực chính là thiên lôi dẫn địa hỏa, lửa văng khắp nơi, nếu không phải sáng sớm còn có xe phải sửa chữa, hắn còn muốn ở bên đến khi cô tỉnh lại, cùng cô trao cách thức liên lạc.

Tính đi về hỏi đám gia hỏa kia sẽ biết.

“Cô em, trả phòng 906.” Cảnh Nhiên tâm tình tốt cười với cô gái ở quầy đến mặt mũi tràn đầy ánh mặt trời.

Cô gái cũng cười đến vạn phần ngọt ngào, sau khi nhìn cái chìa khoá của hắn, dùng giọng điệu dịu dàng đến có thể chảy nước nói với hắn: “Trả phòng phải không? Anh đây là phòng 609.”

“609!” Cảnh Nhiên nhất thời phản ứng không kịp, ngơ ngác nhìn cái chìa khóa phòng, 609, 906. . . Nếu như cái chìa khóa của hắn là phòng 609, vậy hắn tối hôm qua chạy tới phòng 906, còn cùng người phụ nữ kia làm tình một buổi tối, chẳng lẽ đều là hắn đang nằm mơ?

Đột nhiên, sau lưng có cảm giác gió lạnh đang thổi!