39 Manh Mối - Chương 01

CHƯƠNG 1

Năm phút trước khi chết, Grace Cahill đã thay đổi bản di chúc của mình.

Luật sư của bà mang ra một di chúc khác, là bí mật được chon giấu kỹ càng nhất của bà trong suốt bảy năm qua. Thế nhưng liệu bà có đủ điên rồ để sử dụng nó hay không thì William McIntyre vẫn hoàn toàn không rõ.

Ông hỏi: “Bà có chắc không, thưa bà?”

Grace dõi mắt ra ngoài cửa sổ, lướt qua những đồng cỏ đầy ắp nắng của điền trang. Con mèo cưng Saladin nằm cuộn tròn bên bà chủ như nó vẫn hay làm trong suốt thời kỳ bà lâm bệnh, thế nhưng sự hiện diện của nó hôm nay vẫn không đủ để an ủi vị chủ nhân. Bà sắp sửa cho bắt đầu một loạt những sự kiện mà biêt đâu điều đó có thể khiến cả nền văn minh của nhân loại chấm dứt.

“Chắc, ông William ạ”. Mỗi hơi thở bà phát ra đều nhọc nhằn. “Tôi hoàn toàn chắc”.

William gỡ bỏ niêm phong trên tệp tài liệu bọc da màu nâu. Đó là một người đàn ông cao và xương xẩu. Mũi ông nhọn như chiếc đồng hồ mặt trời lúc nào cũng đổ bong lên một bên khuôn mặt. Ông vẫn luôn là người cố vấn cho bà Grace, là người than tín nhất cũng dễ tời hơn nửa cuôc đời bà rồi. Trong nhiều năm cả hai sẻ chia với nhau nhiều bí mật, nhưng không bí mật nào lại hung hiểm như bí mật này.

Ông cầm tờ giấy trao cho bà xem lại. Một cơn ho làm cho cả người bà sụm xuống. Saladin kêu “meo” vẻ lo lắng. Khi dứt cơn ho, William giúp bà cầm bút. Bà nguệch chữ ký yếu ớt của mình lên trang giấy.

“Hai đứa còn nhỏ quá” William than thở “giá như cha mẹ chúng…”

“Nhưng cha mẹ chúng không còn nữa,” Grace cay đắng. “Và giờ bọn trẻ buộc phải trưởng thành hơn. Chúng là cơ hội duy nhất của chúng ta”

‘Nếu chúng không thành công…”

“Thì năm trăm năm công sức coi như thành công cốc” Grace nói “Mọi thứ sụp đổ. Gia đình, thế giới này – tất cả mọi thứ”

William gật đầu buồn bã. Ông đón lấy tệp tài liệu từ tay bà.

Grace ngồi dựa vào giường, luồn tay vào đám lông màu bạc của con Saladin. Cảnh tượng bên ngoài cửa sổ khiến bà buồn rười rượi. Chết trong một ngày đẹp đẽ như hôm nay thật không hay ho chút nào. Bà muốn đi picnic lần cuối cùng với bọn trẻ. Bà muốn trẻ trung, đủ khỏe mạnh để chu du khắp thế gian một lần nữa.

Nhưng ánh mắt của bà đang dần trĩu xuống. Phổi bà cật lực làm việc. tay bà nắm lấy chuỗi dây chuyền bằng ngọc bích, chiếc bùa may mắn mà bà tìm thấy ở Trung Quốc nhiều năm trước. Nó đã từng chứng kiến bà trải qua nhiều cuộc chạm trán với tử thần, bao lần thoát chết trong đường tơ kẽ tóc. Nhưng nó không còn giúp bà thêm lần nào nữa.

Bà đã phải làm rất nhiều để chuẩn bị cho cái ngày này. Thế nhưng vẫn còn quá nhiều chuyện dang dở… quá nhiều điều bà vẫn chưa kể cùng bọn trẻ.

“Chuyện rồi sẽ đâu vào đấy thôi” bà thì thầm.

Và với câu nói đó, Grace Cahill khép lại cặp mắt của mình lần cuối.

**********

Khi chắc chắn rằng Grace đã ra đi, William McIntyre đến bên cửa sổ và kéo tấm rèm xuống. William ưa bóng tối. Dường như nó hợp hơn với công việc ngay lúc này.

Cánh cửa đằng sau ông mở ra. Con mèo của Grace rít lên một tiếng rồi lủi mất xuống gầm giường.

William không ngoảnh đầu lại. Ông nhìn chữ ký của Grace Cahill trên tờ di chúc, chính là tài liệu quan trọng nhất trong toàn bộ lịch sử hiện diện của dòng họ Cahill.

“Giờ sao đây?” Một giọng nói cộc cằn cất lên.

William quay lưng lại. Người đàn ông đứng ngay ngưỡng cửa, khuôn mặt bị bóng tối che khuất, bộ quần áo đang mặc đen óng như dầu.

“Đã đến lúc rồi” Wiliam đáp “hãy làm sao cho bọn họ không nghi ngờ điều gì cả”

William không thể chắc chắn, nhưng ông nghĩ người mặc đồ đen vừa mỉm cười.

“Đừng lo” người kia hứa “ họ sẽ chẳng có tí manh mối nào đâu”