--1-- Chương 1: Chủ Nghĩa Ngắn Gọn

Type- er & Beta : Mều

Chuyện này đúng là... dở khóc dở cười!

Trì Linh Đồng lẳng lặng ngửa mặt lên trời, trông ngóng ánh mặt trời gay gắt thêm chút nữa, khiến cô bốc hơi thành một làn khói cho xong, đỡ phải đối mặt với tình cảnh làm người ta suy sụp này.

Hai mươi tư tuổi, nếu nghịch chuyển thời không về những năm Dân Quốc, thì giờ con cô cũng biết đi mua xì dầu rồi. Hiện tại cô đang đứng dưới ánh nắng tháng năm chói chang, bị hai vị cán bộ phụ trách đăng ký hôn nhân ép hỏi, rốt cuộc chọn mẹ hay là chọn cha? Cô rất muốn gào to rằng: Ngày xưa hai người kết hôn cũng chẳng thèm mời con, tại sao giờ ly hôn thì chỉ cần một cú điện thoại đã bắt con bỏ mặc mọi thứ, chịu đựng say xe, nhẫn nhịn nôn mửa, ngăn dòng nước mũi, kiềm dòng nước mắt, từ phương trời xa xôi lao thẳng về tham dự?

Hôm qua, sáng sớm bắt đầu đi làm, cô ngồi trên xe buýt, trong đầu hiện lên phương án thiết kế Trang viên Âu Lục thì bà Đàm Trần gọi điện tới, bảo cô xin nghỉ phép ba ngày, trong nhà xảy ra chút chuyện. Cô như bị điện giật từ đầu tới chân, Thanh Đài cách Tân Giang hơn một ngàn kilômét, nếu không phải ngày nghỉ hay ngày lễ quan trọng, bà Đàm Trần và ông Trì Minh Chi cũng không bắt cô phải về nhà làm gì.

Quả nhiên không phải việc nhỏ. Một tháng trước, có một cô gái trẻ ôm bụng tới tìm bà Đàm Trần, nói rằng tôi đã mang thai con của chồng chị, sáu tháng, là thai Long Phụng(1) . Bà Đàm Trần dạy kinh tế học ở Đại học Ninh Thành, ông Trì Minh Chi dạy Tiếng Anh ở Đại học Tân Giang, hai người đều là giảng viên hướng dẫn cho nghiên cứu sinh, cũng được xem như phần tử trí thức cao. Chiều tối ngay ngày hôm ấy, bà Đàm Trần trở về Tân Giang, chẳng cần phải nghiêm khắc tra hỏi thì ông Trì Minh Chi đã khai báo toàn bộ sự việc. Câu chuyện chẳng có gì lãng mạn, cô gái kia tên là Cam Lộ, người Tây An, mới tới Đại học Tân Giang làm kế toán chưa lâu. Ông Trì Minh Chi nhìn cô ta thì luôn nhớ tới Trì Linh Đồng cũng đang bôn ba một mình ở xứ người như vậy, nên luôn quan tâm chăm sóc cô ta. Chăm sóc, chăm sóc, tới một ngày bỗng nhiên bị ma quỷ ám ảnh, không may phạm phải sai lầm mà đàn ông thường mắc. Sau đó Cam Lộ cũng không quấn lấy ông, thậm chí còn cố gắng giữ khoảng cách. Chẳng bao lâu sau, ông Trì Minh Chi nghe nói sức khỏe cô ta không tốt, xin nghỉ để về quê chữa bệnh. Ông còn mừng thầm, chỉ coi đó như một giấc mộng thoáng qua, ai ngờ lại xảy ra chuyện liên quan tới sinh mệnh như vậy. Nếu bà Đàm Trần không ngăn cản, ông Trì Minh Chi đã bế tắc mà tìm tới cái chết từ lâu rồi. Sống một đời thanh cao trăng gió, cuối cùng lại rơi xuống chốn phàm trần, một chữ hận sao tả hết tâm tình của ông. Cho dù có yêu hay không, ông Trì Minh Chi vẫn phải trả giá cho giấc mộng thoáng qua của mình.

(1) Thai sinh đôi, một bé trai và một bé gái.

Cam Lộ chỉ là một sinh viên học niên chế năm năm tại đại học nhưng trên phương diện này, một người đến sau như cô ta lại toàn thắng bà Đàm Trần – người phụ nữ có học vị tiến sĩ. Ly hôn vội vã nhưng nhà, xe và tiền tiết kiệm đều không phải chuyện cần bận tâm, chỉ có vấn đề Trì Linh Đồng sẽ ở với ai, hai người họ cảm thấy nên tôn trọng sự lựa chọn của cô. Nên mới nói, dân chủ quá cũng phản tác dụng, Trì Linh Đồng nghĩ như vậy đấy.

Thực ra tranh chấp hôn nhân kiểu này có thể để người trong cuộc tự tới tòa án giải quyết, nhưng một trong hai vị cán bộ đang ngồi đây lại là học trò của ông Trì Minh Chi, nhìn khuôn mặt như phủ một tần sương lạnh của ông, cô học trò không nỡ mở lời. Nhớ hồi còn học đại học, cô thường nhìn thấy ông Trì Minh Chi và bà Đàm Trần đẩy xe nôi tản bộ trên con đường rợp bóng cây, ông Trì Minh Chi nho nhã uyên bác, bà Đàm Trần khéo léo dịu dàng, Tiểu Đồng lại cực kỳ đáng yêu gặp ai cũng cười. Khung cảnh ấy, sau bao nhiêu năm vẫn in sâu trong trí nhớ người ta. Đám học trò gọi đây là lá cờ đầu hạnh phúc, chúng ta cứ đi theo cờ đầu, chắc chắn không lầm đường đâu.

Nhưng ngày hôm nay lá cờ đầu ấy lại ngã xuống, cô học trò nọ cảm thấy rất buồn bã.

Người trông khổ sở nhất là ông Trì Minh Chi, ông tuyệt vọng và suy sụp như thể bị toàn thế giới bỏ rơi. “Đồng Đồng, một tay cha nuôi nấng con nên người, con đã từng nói giờ cha già đi, con sẽ giúp cha lau nước miếng mà.” Ông thấy mình như một khúc gỗ lênh đênh trên mặt biển giữa cơn cuồng phong bão tố, nếu không cố bám lấy Trì Linh Đồng, ông sẽ bị kéo xuống vực sâu vô tận. “Khi con lên năm, mẹ con đi nước ngoài du học. Cha nấu cơm cho con ăn, đưa đón con đi học, cùng con học chữ, chơi trò chơi. Đêm đến, con gối đầu lên tay cha, bi bô hát cho cha nghe những bài hát thiếu nhi, kể chuyện, bóp trán, dịch chăn giúp cha, rất ngoan ngoãn hiếu thảo. Cha thật sự không thể sống thiếu con...”

Không sai, ông Trì Minh Chi là một người cha hiền hậu, còn bà Đàm Trần lại là một người mẹ nghiêm khắc, thế nhưng anh hùng không kể chuyện đã qua, sống ở hiện tại thì nhất định phải nhìn vào hiện thực. Trì Linh Đồng giúp cha chỉnh chu lại quần áo, trông ông tiều tụy đau buồn như đã già thêm mười tuổi.

Bà Đàm Trần – người vẫn luôn im lặng từ đầu tới giờ đột nhiên mở lời, bà nhìn ông Trì Minh Chi, trong đôi mắt còn thấp thoáng nỗi đau: “Minh Chi, nếu đến cả Linh Đồng cũng theo ông, vậy tôi còn gì nữa đây?”

Thoáng cái, hai hàng lệ rơi xuống từ đôi mắt của ông Trì Minh Chi, môi ông run lên. Đúng thế, một người phụ nữ năm mươi tuổi đã ly hôn, còn gì nữa đây?

Bà Đàm Trần nói tiếp: “Từ khi kết hôn tới giờ, chúng ta chưa bao giờ cãi nhau. Tính tình của tôi không tốt lại chú trọng sự nghiệp, nhưng ông vẫn luôn bao dung nhường nhịn tôi. Lần cuối này, ông lại nhường tôi, được không?”

Ông Trì Minh Chi khóc nức nở. Bà Đàm Trần lẳng lặng rũ mi, trong lòng tựa như có tuyết đang rơi.

Người học trò cũ và đồng nghiệp quay ra nhìn nhau, thế này vẫn còn muốn ly hôn nữa sao, bọn họ đều nhìn về phía Trì Linh Đồng với ý hỏi dò.

Trì Linh Đồng thoáng nhìn ra bên ngoài, Cam Lộ cũng tới đây, đang đứng dưới bóng cây, hai tay ôm bụng bình thản nhìn về phương xa, vẻ mặt rất yên bình.

Trì Linh Đồng hít sâu, tay phải cầm chặt tay lái. Nghe nói khi con người ta cảm thấy bất lực thì sẽ làm vậy theo bản năng, giúp cho bản thân có thêm sức mạnh và tạo cảm giác an toàn. “Khổng Tước nói với con năm nay là năm nhuận âm lịch, rất hợp để kết hôn. Con quyết định, nhân dịp này sẽ lấy chồng. Trước khi được chồng mang về nuôi, con tạm thời ở chỗ mẹ vài tháng.” Trả lời như vậy rất công bằng, nên hai phía đều có thể chấp nhận được.

Ông Trì Minh Chi lập tức ngừng khóc, vẻ mặt giống hệt bà Đàm Trân, hỏi: “Con có bạn trai rồi?”

Trì Linh Đồng rất tự tin: “Bây giờ vẫn chưa có, nhưng có lẽ anh ấy đang trên đường tới tìm con.”

“Hôn nhân không phải trò đùa, Đồng Đồng, con nhất định phải thật thận trọng.” Ông Trì Minh Chi nói xong lại xấu hổ cúi đầu, ông thực sự không phải tấm gương tốt. “Xin lỗi, Đàm Trân.” Ông đã nói câu này cả ngàn lần, nhưng mỗi khi nói ra vẫn mang cảm giác mệt mỏi tang thương vô cùng.

Bà Đàm Trân đáp lại bằng một tiếng thở dài.

Ông Trì Minh Chi rời đi với hai bàn tay trắng, bỏ lại toàn bộ tài sản, bỏ lại Trì Linh Đồng, bỏ lại mọi thứ mà xưa kia ông luôn gìn giữ. Về sau, ông sẽ lại có con trai con gái bên người, thế nhưng, có những niềm hạnh phúc mãi mãi không thể tìm lại.

Cam Lộ chân thành cảm ơn bà Đàm Trần, cảm ơn bà đã tác thành lòng ngưỡng mộ của cô ta với ông Trì Minh Chi, cảm ơn bà đã cho đôi trai gái trong bụng cô ta có cơ hội sống sót. Cô ta đã sai nhưng cô ta biết phải cảm ơn, cô ta biết cái gì nên giữ cái gì nên bỏ, cô ta sẽ giảm sự tổn thương xuống mức thấp nhất, cô ta trân trọng tình yêu.

Bà Đàm Trân cười nhạt, tao nhã bước qua người cô ta.

“Tình yêu chết tiệt.” Trước khi cùng bà Đàm Trân lái xe rời khỏi đây, Trì Linh Đồng nhìn ông Trì Minh Chi qua gương chiếu hậu, ông khom lưng tiều tụy như một cụ già, còn đâu phong thái lịch sự thanh tao của giảng viên Trì trường Đại học Tân Giang nữa.

“Tình yêu không sai.” Bấy giờ thân thể căng cứng của bà Đàm Trân mới buông lỏng, bà không thể không mau chóng tựa vào người Trì Linh Đồng mới ngăn được mình ngã xuống. “Là do giữa mẹ và cha con đã xảy ra vấn đề, nếu ban đầu mẹ không kiên quyết tới Đại học Ninh Thành, có lẽ...”

Phụ nữ là một sinh vật luôn dễ dàng thay đổi, nhưng khi bước vào trạng thái ổn định thì lại trở nên lười nhác, chẳng thiết thay đổi muôn hình vạn trạng nữa. Còn đàn ông là một sinh vật lười nhác, nhưng tình cảm càng ổn định thì lại càng cuồng tay cuồng chân, muốn thêm chút màu sắc cho cuộc sống thường ngày. Bà đã hiểu, nhưng muộn mất rồi!

Trì Linh Đồng buồn bã xoa nhẹ mu bàn tay lạnh lẽo của bà. Cô biết, nội tâm của mẹ không bình tĩnh lý trí như vẻ bề ngoài, lần này từ Ninh Thành trở về Tân Giang để làm thủ tục ly hôn, bà Đàm Trân chưa từng bước vào trong nhà dù chỉ một lần mà luôn ở trong khách sạn. Có thể hiểu được bà đã đau khổ suy sụp tới mức nào. Ngôi nhà kia, lớn thì là việc mua nhà, nhỏ thì là một chậu cây trên bệ cửa sổ, đều là bà tự tay chăm sóc gây dựng nên.

“Mẹ luôn nghĩ, có lẽ đồng nghiệp không hợp để làm vợ chồng, vì quá hiểu nhau, trước mặt nhau cũng như người trong suốt vậy.” Bà Đàm Trân tổng kết kinh nghiệm, “Đồng Đồng, sau này nếu con tìm bạn trai thì phải cố gắng tránh xa đồng nghiệp.”

Trì Linh Đồng không cho là đúng, Tiền Chung Thư và Dương Giáng (2), hai người họ cũng là đồng nghiệp, tại sao có thể bên nhau tới đầu bạc răng long? Hết thảy nhân quả trên thế giới này đều từ con người mà ra. Cô chỉ thấy không cam lòng, mẹ mình xuất xắc như vậy mà lại bị thua cuộc một cách dễ dàng.

Bà Đàm Trân xoa đầu Trì Linh Đồng, bà cũng không nói cho con gái biết lý do mà bà không làm khó ông Trì Minh Chi và Cam Lộ, là bởi vì bà quá hiểu ông Trì Minh Chi, ông quả thực không phải người xấu, cuộc sống sau này ông sẽ sống trong mặc cảm tội lỗi, sự hổ thẹn và áy náy sẽ dằn vặt ông tới chết. Hạnh phúc của ông đã chấm dứt cho nên ông mới khóc thương tâm như vậy, còn bà chỉ có thể cố gắng không để mình căm hận ông, nhưng cũng không thông cảm nổi.

- - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - -

(2). Hai nhà văn lớn của nền văn học Trung Quốc, hai người cũng là vợ chồng.

Ánh nắng của buổi chiều tà tản mạn khắp nơi, xuyên qua cửa sổ xe, chiếu lên khuôn mặt trắng trẻo non nớt như bé con của Trì Linh Đồng, bà Đàm Trân thấy lòng mình đau đớn: “Cho dù mẹ và cha con có ra sao, Đồng Đồng, con mãi mãi là người mà cha mẹ yêu thương nhất.”

Trì Linh Đồng mím môi, thế thì sao, hiện tại gia đình khiến người ta hâm mộ ao ước ấy đã không còn. Nhưng cô cũng không biểu lộ suy nghĩ ra ngoài, chỉ vui vẻ gật đầu, cười tươi như hoa.

Khi bà Đàm Trân trở lại khách sạn thì vội vã thu gom hành lý, chuẩn bị để ngày mai quay lại Ninh Thành, bà không thể ở lại ký túc xá cho giảng viên nữa, bà phải mua nhà mới, phải cho con gái một mái ấm mới. Trì Linh Đồng nhìn bà khom lưng kéo va li hành lý, bóng lưng gầy gò như một gang bàn tay, cô bỗng thấy chua xót trong lòng, bèn nói phải đi gặp Khổng Tước rồi vội vã chạy ra khỏi phòng. Nếu ở lại thêm chút nữa, cô chỉ sợ mình sẽ ôm lấy bà Đàm Trân mà gào khóc nức nở.

*****

Khổng Tước không phải một con chim tự luyến, mà là một cô gái xinh đẹp, là bạn học thời trung học của Trì Linh Đồng, hiện tại đang làm người dẫn chương trình của Đài phát thanh Tân Giang. Chương trình mà cô dẫn tên là “Bách khoa cuộc sống”, thường phát vào tầm hai, ba giờ sáng. Nội dung là dạy người ta tắm rửa thế nào cho đúng cách, ra chợ mua cam ngon kiểu gì, phân biệt con đực con cái ra sao, khi mua dưa hấu thì gõ thử một cái, tiếng ở quả nào vang hơn thì quả đó ngọt hơn... Nếu chia các chương trình phát thanh vàng và bạc, có lẽ chương trình của Khổng Tước chính là một đống đồng nát. Làm gì có ai hứng thú nghe mấy thứ này vào buổi tối, chỉ có vài thính giả trung thành thì đều bị khó ngủ, nói rằng nghe Khổng Tước nói líu ríu, hiệu suất gây buồn ngủ rất cao.

Lúc đó Khổng Tước tức giận tới suýt nôn ra máu mà chết. Thế nhưng trái với công việc nhàm chán, chuyện tình cảm của cô lại rất tốt đẹp. Bỏ qua mấy mối tình huy hoàng trong quá khứ, hiện tại cô có một người bạn trai yêu suốt ba năm, tên là Tiêu Tử Thần, dạy học ở Học viện Y học, đã là giảng viên hướng dẫn cho thạc sĩ. Cô đã từng kể rằng anh ta lịch sự, tuấn tú... với Trì Linh Đồng không chỉ một lần, nhưng khi Trì Linh Đồng đề nghị gặp mặt thì cô luôn từ chối.

Lòng hiếu kỳ có thể giết chết mèo, cho nên mỗi lần gọi điện thoại, Trì Linh Đồng đều nói thêm một câu: “Tớ muốn gặp thầy giáo Tiêu nhà cậu.” Hôm nay Khổng Tước cũng từ chối như thường lệ.