Chương 1

“Chàng bảo ta cứu nàng ta?”.

“Đúng vậy”.

“Cho dù ta chết, cũng phải cứu?”.

“Cho dù nàng chết”.

“Ha ha”. Tôi cười thất vọng, không nói thêm gì nữa.

“Được!”, tôi nhìn hắn chằm chằm, giống như thề nguyền, “Được”, giống như đang nói: chàng bảo ta chết ta sẽ chết.

Vào thu, thời tiết dưới U Đô sơn càng lúc càng lạnh, cung Đại U gần đỉnh núi đã sắp lạnh giá như mùa đông. Thời tiết như vậy mà ngày ngày phải leo lên động Hàn Ngọc ở đỉnh núi để phóng huyết, quả không phải là việc dành cho con người! Con hồ ly ấy còn tàn nhẫn hơn cả quỷ hút máu.

Mặc dù những ngày gần đây tôi đã phóng ít hơn rất nhiều rồi, nhưng chức năng tạo huyết vẫn không theo kịp tốc độ phóng huyết. Chóng mặt đã không còn là điều xa lạ với tôi nữa, sáng sớm hôm nay thức dậy tôi còn ngất đi. Nhưng may mà không để lỡ nhiều thời gian.

Tôi đẩy đẩy mặt nạ “nhảy đồng” lên, vỗ ngực thở hổn hển và nói: “Ôi cái thân thể bị đọa đày này”. Nghỉ một lúc, quấn chặt áo choàng, tôi tiếp tục trèo lên đỉnh núi. Thực ra, ban đầu Thương Tiêu đòi sai người đưa tôi lên, nhưng tôi từ chối vô cùng dứt khoát. Tôi không muốn thừa nhận làm như vậy chỉ là để đổi lấy nỗi đau của hắn. Bởi vì tôi hiểu, người có thể khiến hắn đau lòng chỉ có nữ tử tuyệt sắc đã ngủ bốn trăm năm trong động Hàn Ngọc – Tử Đàn – mà thôi.

Thậm chí hắn còn bắt tôi dùng mạng sống của mình để cứu nàng ta!

Vẻ mặt lạnh lùng của hắn lướt qua trước mắt, toàn thân tôi buốt giá đến mức phải dừng bước.

***

Tôi tên là Nhan Nhược Nhất. Khi vẫn còn ở đất nước Trung Quốc trên trái đất, vì say xỉn ở ngoài, nôn lên người một phù thủy độc ác khiến cô ấy tức giận đưa tôi tới thế giới có tên là “Cửu Châu”, một thế giới mà tôi hoàn toàn không thể hiểu được.

Ở đây có hai mặt trăng, có yêu quái, có tiên nhân, có loài chim như cá mập và bọ chét giống hổ. Tất cả đều quái dị tới mức khiến người ta dựng tóc gáy. Tôi kịch liệt phản kháng, đồng thời yêu cầu được quay trở về. Phù thủy chỉ nói: “Quay về? Được thôi, đi chết đi”.

Có một điều, may mắn là ở đây còn có con người, có thành trấn, có người dân lương thiện và thổ phỉ, vì thế tôi mới gặp được hắn – Thương Tiêu, hồ yêu trắng chín đuôi.

Tôi mới đến Cửu Châu, vì chịu kích thích quá lớn, muốn tìm đến cái chết mà không thể được, cuối cùng giống như một trăm linh tám anh hùng trong “Thủy hử” bị ép lên Lương Sơn, dĩ nhiên không phải tôi lên Lương Sơn, mà là lên “Thổ Phỉ Sơn” nổi tiếng nhất vùng. Tôi cũng không đi làm hảo hán, mà là đi tìm cái chết. Kết quả, ma xui quỷ khiến thế nào tôi lại làm nữ tướng cướp, gặp một tên yêu quái bị đánh cho hiện nguyên hình hồ ly.

Tôi nghĩ, cái gọi là “nghiệt duyên” được tạo nên khi người trong cuộc vẫn chưa biết gì. Thế nên, theo như sự phát triển của tất cả các tiểu thuyết thông thường, cô gái đã yêu tên yêu quái một cách ngốc nghếch.

Ban đầu, yêu quái bắt cô gái theo hắn là có mục đích. Về sau, không ai biết vì sao, cô gái cứ bám dính lấy hắn, hắn cũng không đuổi cô ấy đi. Đến tận khi yêu quái đưa cô gái đến cung điện của hắn, ở đó có con dân, bạn bè, gia tộc của hắn và… người con gái đó.

Trước khi gặp Tử Đàn, tôi vốn tưởng rằng, mặc dù không thể nói là yêu, nhưng chí ít tên yêu quái ấy cũng thích tôi. Hắn chơi đùa với tôi, dung túng cho tôi làm những chuyện “không hợp với lẽ thường”, lại còn bị tôi làm cho nổi trận lôi đình. Phải biết rằng, Thương Tiêu là ma đầu máu lạnh khiến người trong thiên hạ nhắc tới mà rùng mình biến sắc.

Nhưng Tử Đàn khiến tôi biết rằng, thì ra một yêu quái như hắn cũng có nét mặt dịu dàng đến vậy. Để cho nữ tử tuyệt sắc đã bốn trăm năm chìm sâu trong giấc ngủ này tỉnh lại, hắn thậm chí còn không tiếc ba lần phát động chiến tranh, hơn mười lần dấn thân vào nguy hiểm.

Ngay cả bộ dạng thê thảm của hắn khi tôi gặp hắn cũng chỉ là vì hắn muốn đoạt được linh dược có thể giữ nhan sắc cho Tử Đàn từ trong tay kẻ địch. Thật là châm biếm.

V`sau, cuối cùng cũng tìm được hai cách để Tử Đàn tỉnh lại: Một trái tim vô cùng thuần khiết có sức mạnh to lớn, hoặc là… máu tươi của thế giới khác.

Thương Tiêu đã tìm kiếm khắp nơi trong thiên hạ. Nhưng hắn càng điên cuồng tìm kiếm lại càng khiến tôi tuyệt vọng. Bởi vì cả hai thứ này tôi đều có. Trái tim là của người khác, máu là của tôi.

Không Tang linh thiêng. Tôi đã từng đến núi Không Tang. Ở đó, có một người nguyện giao trái tim của mình cho tôi. Cho dù thế nào tôi cũng phải bảo vệ trái tim ấy. Cho dù phải đánh đổi bằng cả mạng sống này. Bởi vì, đó là món nợ của tôi.

Tôi chỉ thấy hỗn loạn, mãi đến khi Thương Tiêu nổi trận lôi đình. Hôm ấy, hắn đạp tung cửa phòng tôi, lạnh lùng đưa tay về phía tôi: “Đưa đây”. Cuối cùng hắn cũng biết. Điều kỳ lạ là, khi ấy tôi bình tĩnh một cách lạ lùng. Không cảm thấy tức giận, ấm ức, không cảm thấy đau lòng, khó chịu, chỉ là có một nỗi chua chát mặn đắng không ngừng trào dâng trong lồng ngực tôi.

Tôi lắc đầu: “Ta không thể cho chàng”.

Thương Tiêu cố nén cơn giận dữ: “Đàn Nhi đã bốn trăm năm chìm trong giấc ngủ! Nàng có biết ta tìm thứ này khổ sở như thế nào không?”.

Tôi nhắm mắt, hít một hơi thật sâu, thử xoa dịu nỗi chua xót ấy. Kết quả, tôi lại phát hiện, ngay cả không khí cũng bất lực tới mức khiến người ta ngạt thở.

Không biết! Hơ! Sao lại không biết được chứ. Hắn lật tung từng thước đất lên để tìm kiếm như vậy, cho dù là ở dưới đáy sâu vạn trượng, tôi cũng nên biết.

Nhưng, “Ta không thể cho chàng”. Chưa nói dứt lời, thì vai tôi bỗng đau nhói lên, Thương Tiêu bóp vai tôi, nói từng câu từng chữ: “Nhan, Nhược, Nhất. Nếu Đàn Nhi ngủ tiếp thì sẽ chết! Nàng muốn giết chết Đàn Nhi sao?”.

Tôi đau đớn mở mắt: “Chàng muốn cứu Tử Đàn, thì phải giết một người khác. Chàng muốn giết chết người ấy đến vậy sao?”.

Thương Tiêu hơi ngạc nhiên, sau đó cau mày: “Hắn đã chết rồi. Ta chỉ muốn lấy quả tim để cứu người”.

Lúc ấy tôi mới hiểu ra, tôi đang nói chính tôi, còn hắn lại nói tới chủ nhân có trái tim vô cùng thuần khiết kia. Nhưng sao hắn biết trái tim này là của ai? Thương Tiêu nói người đó đã chết, bây giờ chẳng qua hắn muốn lấy trái tim ấy để cứu người. Nhưng sao người đó lại chết? Người dịu dàng như gió, thuần khiết như nước ấy sao lại chết?

Tôi sững người, lẩm nhẩm nói: “Huynh ấy chưa chết”.

Thương Tiêu trợn mắt nhìn tôi, mặt tối sầm, ngữ khí gần như điên cuồng: “Hắn chết rồi, vì nàng!”.

“Nói láo!”. Tôi vùng mạnh ra khỏi tay hắn, nhảy lên như chú mèo bị giẫm đuôi, “Huynh ấy ngủ rồi. Chỉ cho phép Đàn Nhi của chàng ngủ bốn trăm năm sao? Huynh ấy cũng ngủ rồi! Ngủ say rồi!”. Nhìn vào đôi mắt tím sau một hồi ngạc nhiên càng trở nên lạnh lùng của hắn, đột nhiên tôi cảm thấy vô cùng bất lực, “Đừng hy vọng ta sẽ…”.

“Ngủ?”. Thương Tiêu cười lạnh lùng, lời nói không giấu nổi vẻ chế nhạo mỉa mai mà đầy sắc bén, “Dùng một quả tim còn sót lại? Cho dù thân xác của hắn không còn, hồn phách cũng đã tan theo mây khói, nàng vẫn tin khi hắn nói hắn chỉ đang ngủ thôi sao?”.

Sự im lặng theo thời gian lặng lẽen lỏi giữa chúng tôi.

Một lúc sau, tôi gật đầu nói: “Ta tin”.

Thương Tiêu dần thu lại cái nhếch mép lạnh lùng bên môi, trong đôi con ngươi màu tím ấy thấp thoáng vài phần sát khí.

Tôi nói tiếp: “Cùng là mạng người, ta quan tâm tới huynh ấy, cũng giống như chàng quan tâm tới Tử Đàn vậy”. Ngừng một lát, tôi không khỏi mỉm cười tự giễu, “Chàng sẽ dùng mạng sống của Tử Đàn để cứu huynh ấy sao?”. Không đợi hắn trả lời, tôi kiên định nói: “Sẽ không có chuyện đó đâu! Vì thế ta cũng sẽ không dùng mạng của huynh ấy để cứu Tử Đàn”.

Tôi nhìn chằm chằm vào hắn: “Không ai phải tự nguyện hy sinh vì ai cả”.

Gân xanh nổi cuồn cuộn trên trán Thương Tiêu, sắc mặt hắn rất khó coi. Nộ khí đang cuộn dâng trong người hắn, không khí xung quanh dần dần biến đổi trước sự chèn ép của yêu lực.

Tôi cảm thấy màng nhĩ bắt đầu đau nhói, cái lạnh dần xâm chiếm, chẳng mấy chốc trên mặt bàn đóng kết một lớp băng. Tôi không chịu cứu Tử Đàn của hắn mà khiến hắn tức giận như vậy sao? Tôi muốn cười nhưng lại bị vẻ lạnh lùng của hắn đóng băng tất cả mọi cảm xúc. Cứ giằng co như vậy, tôi nhìn chằm chằm vào đôi mắt tím giống như vòng xoáy của hắn, cuối cùng dùng sức nhếch mép.

Tôi và Thương Tiêu giống như hai cái cây, chỉ có thể đứng nhìn nhau mà không thể lại gần, thứ ngăn cách ở giữa chính là khoảng cách xa nhất thế giới.

Không biết bao lâu sau, khí lạnh xung quanh dần tan biến. Thương Tiêu khẽ lẩm nhẩm: “Ngươi còn hy vọng cái gì?”. Ngữ khí mang chút châm chọc, không biết hắn đang tự hỏi mình hay hỏi tôi. Một câu nói không đầu không cuối nhưng lại giống như thanh kiếm sắc nhọn đâm thẳng vào mọi sự phòng bị, niềm kỳ vọng và trái tim vốn đã không còn sức để đập nữa của tôi, sau đó thỏa sức xoay đảo tới mức long trời lở đất, khiến cho máu me đầm đìa.

Tôi còn hy vọng cái gì?

Không hy vọng cố nhân có thể tỉnh lại; không hy vọng hắn có thể từ bỏ dã tâm nhất thống thiên hạ; thậm chí không hy vọng hắn có thể bỏ đi vị trí mà Tử Đàn chiếm giữ trong tim hắn. Chỉ hy vọng hắn đừng dùng cái dáng vẻ nghiễm nhiên ấy bắt tôi phải hy sinh; hy vọng khi hắn liều mạng vì Tử Đàn có thể nghĩ tới sự lo lắng của tôi; hy vọng hắn có thể ngoảnh lại nhìn để thấy tôi đứng chờ ở đó mệt mỏi biết nhường nào… Những thứ tôi hy vọng đều là những thứ hắn không bao giờ cho được.

Tôi hy vọng cái gì?

Tôi ngẩng đầu, độ cong trên khóe môi dần lớn hơn, nhưng ánh mắt thì trở nên lạnh lùng. Tôi muốn sống một cuộc sống bình dị, còn hắn muốn có cả thiên hạ. Khi muốn có cuộc sống bình dị, tôi âm thầm lên kế hoạch bỏ đi. Khi muốn có hắn, tôi quyết định cho dù phải trải qua gió tanh mưa máu, cũng phải vì hắn mà ở lại.

Nhưng nực cười là, hắn muốn cả thiên hạ này…

Tôi nghĩ, tôi đã không còn bất cứ lý do nào để ở lại trong thiên hạ mà hắn muốn nắm giữ chỉ vì một nữ nhân khác. “Thương Tiêu”. Lần đầu tiên, tôi dùng tâm trạng phức tạp như thế, nghiêm túc gọi tên hắn, “Chàng bảo ta cứu nàng ta?”. Câu tôi hỏi chính là một lời thề, không hề có một chút đùa cợt, “Cho dù ta chết, cũng phải cứu?”.

“Cho dù nàng chết”.

Sau đó, tôi dùng tính mạng mình để cứu một nữ nhân khác. Hắn bắt tôi cứu, tôi liền cứu. Hắn muốn tôi chết… thì chết thôi. Không có ai phải hy sinh vì ai như một lẽ dĩ nhiên. Nhưng, luôn có thiêu thân cam tâm tình nguyện lao vào lửa.

Có lẽ Thương Tiêu vĩnh viễn không biết rằng, cứu được Tử Đàn thì tôi thực sự sẽ “chết”, giống như hắn vĩnh viễn không biết rằng có một nữ tử vì hắn như thế.